Vô Tiên - Chương 865:
Đùng!
Gậy sắt bị Lâm Nhất huơ nửa vòng rồi lại cắm xuống đất, tiếng rung nhẹ giống như trống trận ầm ầm, như tiếng giáo mác va nhau từ sâu trong lòng đất vọng lên rồi khuếch tán nơi đáy biển.
Cách mấy trăm trượng, Nhạc Thành Tử và Công Dã Kiền bị tiếng rung làm giật nảy mình. Tiếng vang rung động tâm hồn người đến từ phía trước, nhưng trong đáy biển đen như mực này làm họ không thấy được gì.
Lâm Nhất chống Huyền Kim Thiết Bổng, tay chân mềm nhũn, biểu tình kinh ngạc. Gậy sắt này nặng cỡ nào? Nặng gấp trăm lần lúc trước, thứ vốn dễ dàng điều khiển nhưng bây giờ huơ một cái đã khó khăn như vậy.
Ta không tin!
Lâm Nhất quay đầu đánh giá phía xa, hắn nổi lên lòng hiếu thắng, lại đứng tấn, bộ dáng như lực sĩ giang hồ chậm rãi nâng Huyền Kim Thiết Bổng lên. Lực lượng của Long Đan như thủy triều vọt tới rồi biến mất trong tứ chi.
Lại một tiếng đùng, gậy sắt bị Lâm Nhất huơ một vòng rồi nặng nề giộng xuống đất, tim hắn đập nhanh, hai tay bủn rủn, đôi chân run nhẹ.
Giây lát sau hơi thở đều đều, Lâm Nhất không quên hai đồng bạn kia. Đối phương không yên ổn như lúc trước nữa, nét mặt tăng vài phần phập phồng lo sợ hiếm có. Đang ở tuyệt địa, đột nhiên có tiếng vang mà không biết là gì, hai lão nhân chắc như ngồi trên bàn chông rồi.
Khóe môi Lâm Nhất cong lên, thả gậy sắt xuống.
Sức lực nghỉ dưỡng mấy ngày thoáng chốc tiêu hao hết bảy, tám phần, nhưng Lâm Nhất không hoảng loạn, hắn ngồi xếp bằng vận chuyển Long Linh Quyết. Rồng nhỏ trong Long Đan lại bị buộc bơi qua lại, nó rất bất mãn, mang đến linh lực khác lạ càng mãnh liệt hơn.
Ba ngày sau, đá ngầm chỗ Lâm Nhất ở lại vang tiếng nổ, lần này tiếng vang khiến tâm thần người chấn động theo liên tục bốn lần. Sau mỗi cách hai, ba ngày thì lặp lại, động tĩnh càng lúc càng lớn.
Cách một dặm, hai cao thủ Nguyên Anh vẻ mặt bực tức. Giống như đang ngủ nghe tiếng sấm nổ, mưa đánh vào cửa sổ lúc nửa đêm. Trong đáy biển bí hiểm này chợt có động tĩnh như vậy và lặp đi lặp lại, cứ nổ đùng đùng thì ai còn có tâm tư điều tức thổ nạp? Ai còn dám nhập định tĩnh tu?
Nhạc Thành Tử ngồi ngay ngắn trong vòng bảo hộ hình thành từ phù lục, đã không còn vẻ an nhàn nữa mà là mặt ủ mày chau. Tiếng vang đột ngột kia tuy khiến người bất an nhưng ngọn nguồn phát ra động tĩnh mới càng khiến người giật mình. Nếu động tĩnh này không liên quan với tiểu tử kia thì may, nhưng nếu dính dáng đến hắn thì sao? Phải có tu vi cao sâu bao nhiêu mới làm mấy chuyện này được?
Tiểu tử đó có thuật luyện thể, chỉ có hắn mới có thể dựa vào gân cốt vượt qua người thường làm chuyện cậy mạnh như thế.
Nhưng vì sao động tĩnh trước sau không thống nhất? Ban đầu tiếng đùng đùng hai, ba lần, về sau là bốn, năm lần. Nửa tháng qua tiếng đá càng va nhau càng lớn, suốt ngày không yên ắng, về sau thì tiếng vang thưa dần.
Mượn gánh nặng thiên địa để rèn luyện gân cốt, nơi đây là chỗ tu luyện tuyệt vời. Chúng ta đau khổ bị nhốt trong tuyệt địa, tiểu tử kia thì hành công tu luyện?
Nghĩ đến đây, Nhạc Thành Tử giật râu dài không thả tay, thầm nghĩ: Tiểu tử, nếu ngươi thật sự bước ra từ đường cùng thì lão phu không bằng ngươi.
Nhạc Thành Tử thở hắt ra, giương mắt nhìn, tuy có vòng bảo vệ che bên ngoài nhưng vẫn cảm nhận rõ sức mạnh truyền đến từ nước biển tựa sóng gợn.
Công Dã Kiền ngồi ngay ngắn, không vì có rồng đen hộ thể mà nhẹ nhàng, ngược lại lệ khí càng nặng. Nỗi lo, kiêng dè của Nhạc Thành Tử cũng đè nặng trong lòng Công Dã Kiền. Nhạc Thành Tử mang theo ý thưởng thức quan tâm của người lớn tuổi, Công Dã Kiền thì không, lão chỉ có ý nghĩ muốn giết tiểu tử kia. Chí bảo trong Huyền Thiên Điện, bí kíp tiên cảnh Động Chân Kinh, thứ tổ sư của Huyền Thiên môn để lại, món nào cũng là đồ tốt chỉ gặp chứ không thể cầu, sao có thể bỏ qua được.
Như có bàn tay vô hình đẩy nhẹ, Công Dã Kiền lảo đảo, nghệch mặt ra, lúc này mới cảm nhận sức mạnh liên miên từ trong nước biển ập đến. Khói đen dâng lên, Công Dã Kiền lại ngồi vững vàng, mắt tràn đầy ngạc nhiên.
Trên đá ngầm bằng phẳng, Lâm Nhất đứng vững, sau lưng có chuỗi dấu chân cạn, tay huơ Huyền Kim Thiết Bổng chẳng còn nặng nề như lúc trước, không nhanh không chậm tăng thêm phần tự nhiên như mây bay nước chảy.
Đã qua hai canh giờ nhưng chân Lâm Nhất vẫn đạp, gậy sắt vẫn múa. Hắn không hề thấy mệt ngược lại mắt lóe tia sáng, sắc mặt phấn chấn. Đúng như Nhạc Thành Tử suy đoán, Lâm Nhất xem nơi này là chỗ tu luyện Long Linh Quyết.
Từ ban đầu không cầm nổi Huyền Kim Thiết Bổng, nhấc chân đã vô cùng khó khăn, nhưng Lâm Nhất vận chuyển Long Linh Quyết thì lực lượng Long Đan phục hồi rất nhanh, hơi tăng tiến so với lúc trước. Qua một lúc loay hoay thì rồng nhỏ trong Long Đan bị pháp quyết điều khiển mang đến linh lực hung mãnh hơn, làm Lâm Nhất nhận ra điều kỳ lạ.
Kiệt sức rồi sinh ra thì sức càng hơn một bậc.
Kết quả là mỗi khi Lâm Nhất kiệt sức, đòi Long Đan cung cấp nhiều sức lực hơn. Qua vài lần thì rồng nhỏ trong đan thể giận, nhưng bị Long Linh Quyết khống chế, đành khuất phục.
Nhưng nó mang đến linh lực càng mãnh liệt hơn, cố ý làm khó Lâm Nhất, giống như trừng trị hán tử bụng bự lượng cơm lớn, ngươi ăn giỏi lắm mà, cho ngươi no nứt bụng luôn!
Linh lực khác lạ nhanh mạnh mà thô bạo chạy chồm trong gân mạch và tứ chi, trong khoảnh khắc khiến Lâm Nhất không chịu nổi, hắn chộp Huyền Kim Thiết Bổng huơ lung tung để trút ra sức lực càng lúc càng mạnh mẽ trong người.
Cứ thế, Lâm Nhất hành mình xong quay sang hành rồng nhỏ trong Long Đan, kiệt sức lại sinh ra, sức lực ngày càng lớn, gân cốt càng thêm cứng cỏi.
Ban đầu Lâm Nhất huơ gậy sắt mấy vòng là hết sức, dần dà tăng thêm vài vòng, đến cuối cùng Huyền Kim Thiết Bổng nặng như đá núi trở nên nhẹ hẫng, bước chân của hắn ung dung hơn.
Một gậy đập xuống, thế đi chậm không tiếng động. Nhấc chân lên, để lại một dấu chân trên đá ngầm cứng rắn. Lâm Nhất lại huơ gậy sắt, trong khí thế vô hình, nước biển trong vòng mấy trượng xoay chuyển, vạt áo của hắn đung đưa, tóc dài bay lên.
Linh lực tuôn ra từ Long Đan, lần lượt rèn luyện da thịt, xương cốt của Lâm Nhất, sau đó hóa thành dòng nước xiết tuôn về phía tứ chi, ùa vào Huyền Kim Thiết Bổng.
Bước chân của Lâm Nhất nhanh dần, huơ gậy sắt càng gấp, nước biển bốn phía xoay chuyển càng mãnh liệt. Cùng với Lâm Nhất di chuyển, một bóng rồng thoáng hiện, không còn là ảo ảnh sau lưng mà hợp nhất với hắn.
Giây lát sau, trên đá ngầm không thấy bóng người nữa mà là một con giao long có đủ thần hình bay lượn dưới vực sâu, súc thế uốn lượn. Trong bóng rồng khó phân biệt ảo và thật là Lâm Nhất hai gò má đầy vảy rồng, xung quanh tỏa long uy mông lung. Mắt hắn lóe tia sáng đỏ sậm, anh khí bừng bừng, thần thái phấn chấn. Lúc này hắn là con giao long lặn dưới vực, vươn ra móng vuốt ngủ đông xé nát gông xiềng nặng nề, trồi lên khỏi mặt nước, bay vọt lên trời, ngạo rống bốn phương.
Lâm Nhất nhận ra khác lạ trên người, hắn chợt dừng lại, tùy tay chống Huyền Kim Thiết Bổng dưới đất. Lâm Nhất nghĩ sơ, khóe môi cong lên.
Không ngờ thử ngẫu nhiên mà đại thành Thăng Long Quyết chi Long Linh Quyết. Lực lượng Kim Đan hơi thiếu hụt, tu vi vẫn là Kim Đan trung kỳ. Dựa vào lực lượng Long Đan vượt sức tưởng tượng và gân cốt rèn luyện lại, Lâm Nhất tin tưởng mình có thể ngay mặt đấu với tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ.
Thăng Long Quyết đúng là không tầm thường, Long Linh Quyết cảnh giới đại thành đủ để đi lại thoải mái trong chốn tuyệt địa vô định này, đáng mừng hơn là vảy rồng mọc ra thì có thể dùng thần thức.
Lâm Nhất hào hứng nhưng không quên hai oan gia. Hắn cầm gậy sắt, bước nhanh đi về phía đá ngầm, thầm hừ một tiếng. Công Dã Kiền, ngươi có tin là ta một gậy đánh chết ngươi không!
Lâm Nhất mới đi ra hai bước thì lạnh lẽo trong đáy biển bỗng giảm mạnh ập đến, bên tai nghe xung quanh có tiếng răng rắc. Lâm Nhất mặt biến sắc, thầm nghĩ đã qua hai tháng rồi sao? Không lẽ mùa đông đã đến với Vô Định Hải?
Chớp mắt tiếng răng rắc tụ thành từng tiếng sấm từ bốn phương tám hướng vọng lại. Lâm Nhất không kịp nghĩ nhiều, nhún mũi chân từ đáy biển trồi lên. Cùng lúc đó, Nhạc Thành Tử và Công Dã Kiền cảm giác người nhẹ hẫng, bắt lấy thời cơ vọt lên ngay.
. . .
Lâm Nhất phá nước bay lên giữa không trung, gọi ra Kim Long kiếm đạp dưới chân, kinh ngạc nhìn lại.
Khói mù mịt trên mặt biển đã mất, chỉ còn sương mông lung thành từng sợi với thế bão táp ùa đến. Trong từng đợt hàn triều, có vô số băng lăng như mưa rào khiến người không thể nào tránh né. Nơi hàn triều trôi qua nước biển thành băng, thiên địa đang đông lại.
Lâm Nhất nhìn thấy tất cả, thầm hút không khí lạnh, vội lấy Huyền Thiên Thuẫn ra bảo vệ toàn thân. Mặt biển cách không xa chợt có hai bóng người nhảy lên, là Nhạc Thành Tử và Công Dã Kiền.
Lâm Nhất lơ lửng trong không trung nhưng không vội vàng bỏ chạy, hắn huơ Huyền Kim Thiết Bổng trong tay, ánh nhìn khiêu khích.
Hai người lao ra khỏi biển không vội chú ý Vô Định Hải khác lạ mà tìm kiếm bóng dáng áo xám, sau đó cùng thở phào. Nếu tiểu tử kia thừa dịp chạy trốn thì mấy ngày nay uổng công.
Hai người đến gần Lâm Nhất, cũng quan sát tình hình bốn phía rồi mới rung động. Mặt biển bị băng cứng phủ lên, nếu họ không trồi lên kịp lúc thì đã bị đóng băng ở đáy biển sau mấy ngàn trượng rồi. Đập vào mắt là từng làn gió đen, hàn triều cuồn cuộn, thiên địa sắp bị đông kết, tất cả rất kinh người.
Bộ dạng nhàn nhã chờ đợi của Lâm Nhất càng khiến người bất ngờ. Tiểu tử này làm sao vậy? Không giống lúc trước thấy mặt họ là bỏ chạy, chẳng lẽ mải mê ngắm cảnh? Vẻ mặt bễ nghễ kia rõ ràng không thèm để hai cao thủ Nguyên Anh vào mắt.
Nhạc Thành Tử thầm nghi ngờ, chậm bước chân. Công Dã Kiền do dự một lúc rồi lao lên nhanh. Lão cho rằng miễn tiểu tử này không thi triển ra chiêu thức nghịch thiên kim kiếm thì không cần lo lắng, một tiểu bối Kim Đan trung kỳ chẳng là gì.
Chớp mắt Công Dã Kiền đã cách đối phương trăm trượng, lão há mồm phun ra một thanh phi kiếm, thầm la đáng tiếc. Nếu không phải Quỷ Sát Kỳ bị tiểu tử này phá nát thì lão đã chẳng sử dụng pháp bảo.
Kẻ thù gặp mặt hết sức đỏ mắt.
Công Dã Kiền chỉ ngón tay, phi kiếm kéo luồng sáng đen sắc bén bắn thẳng về phía Lâm Nhất.