Vô Tiên - Chương 864:
Một tiếng rung nhẹ phát ra từ đá ngầm dưới thân Lâm Nhất rồi biến mất ở phía xa.
Dù lục cảm bị hạn chế trong cấm chế thiên địa nhưng Lâm Nhất vẫn nhận ra đáy biển khác lạ, hắn nhìn theo hướng phát ra tiếng vang, bốn phía vẫn im ắng, không phát hiện điều gì. Lâm Nhất ngẫm nghĩ, không dám khinh thường, muốn đứng lên xem rõ ràng.
Lâm Nhất tùy tay chộp Huyền Kim Thiết Bổng bên cạnh mình.
Ủa? Sao nặng vậy?
Gậy sắt dài năm thước lẳng lặng nằm dưới đất như bị khảm vào đá ngầm, Lâm Nhất không thể một hơi nhấc lên, hắn sửng sốt. Linh lực trong người thiếu thốn nhưng hắn chưa mất hết sức lực mà sao không thể cầm lên một cây gậy sắt?
Lâm Nhất bình tĩnh lại, tay chống đá ngầm dưới thân từ từ bò dậy, gân cốt phát ra chuỗi tiếng răng rắc giòn vang. Hắn vội điều chỉnh sức lực đến tứ chi, qua một lúc lâu mới khó khăn đứng thẳng dậy.
Lâm Nhất nhìn Huyền Kim Thiết Bổng nằm dưới đất, lắc đầu. Lúc này trên người của hắn như cõng một ngọn núi lớn, gậy sắt nặng đến khó thể tưởng tượng. Lâm Nhất tạm gác suy nghĩ lung tung sang bên, bước tới trước mấy bước, tiếng vang vừa rồi phỏng chừng không quá xa.
Lâm Nhất mới đạp một bước đã lảo đảo suýt té sấp mặt, hắn cố gắng đứng vững gót chân, âm thầm kêu khổ. Bước đi khó khăn kiểu này thì sao thoát thân? Đừng nói ở đây cách nơi hắn đến chỉ cỡ hai, ba mươi dặm, chặng đường ngắn ngủi thế mà xa còn hơn ngàn dặm, vạn dặm, muốn từ đáy biển đi ra Vô Định Hải thì khó khăn.
Lâm Nhất ổn định lại, tiếp tục cất bước. Một bước, hai bước . . . gân cốt toàn thân kêu răng rắc liên tục, hắn cắn chặt răng, nhưng chưa đi ra bước thứ ba thì trước mắt tối sầm, tức ngực khó chịu.
Dù không cam lòng nhưng Lâm Nhất đành từ bỏ, vận dụng Huyễn Đồng nhìn ra xa. Hắn ở một mảnh đá ngầm diện tích cỡ mấy trăm trượng, bốn phía trập trùng như sườn núi, địa thế bên ngoài cỡ một dặm hơi trũng xuống, có một bóng người ẩn trong khói đen chổng mông bò dậy.
Là Công Dã Kiền?
Ở đáy biển sâu thế này như trong bóng đêm tối mịt, giơ tay không thấy năm ngón. Vì cấm chế nên thị lực của tu sĩ khó thể nhìn xa, Lâm Nhất có Huyễn Đồng nên nhìn rõ trong phạm vi một dặm. Nam nhân mặc áo đỏ mày thô râu rậm không phải Công Dã Kiền thì là ai? Lão nhân này chưa từ bỏ lòng, thật sự đuổi theo hắn.
Nhìn bóng dáng Công Dã Kiền di chuyển khó khăn, trái tim treo cao của Lâm Nhất thả xuống. Lão nhân này có tài biến mây đen thành rồng đen hộ thể, trông vẫn khỏe mạnh đủ thấy tu vi bất phàm.
Nhưng ngươi đuổi theo thì sao? Muốn xử ta thì đi tới hai bước thử xem.
Lúc này, Công Dã Kiền vụt ngẩng đầu nhìn bốn phía, nhưng trừ mảnh đất gần người ra lão không thấy xa hơn được. Đáy biển âm u lạnh lẽo như đã chìm đắm trong bóng đêm ngàn vạn năm dài, bị kẹt ở đây như bị cô đơn đen đặc cắn nuốt, khiến người lo sợ không yên muốn ngừng mà không được. Nhưng trong chỗ như vậy mà Công Dã Kiền cảm thấy có người đang nhìn trộm.
Công Dã Kiền trợn to mắt sợ hãi nhìn quanh, lão trực giác bên kia bóng đêm có người đang cười lạnh với mình.
Lâm Nhất, chắc chắn là ngươi!
Công Dã Kiền ra kết luận đó, muốn đứng lên tìm kiếm rõ ràng nhưng không nhúc nhích được. Lão khẽ rên, khói đen bao quanh người, sau đó lão lộ biểu tình bất đắc dĩ. Giơ tay nhấc chân đã khó khăn chứ đừng nói đứng lên đi bộ, nếu Công Dã Kiền không vận công cố chống đỡ thì thân thể này đã không chịu nổi gánh nặng.
Hừ! Lâm Nhất, không ngờ bản tông chủ vẫn đuổi theo ngươi. Một tiểu bối Kim Đan, không biết té chết chưa. Đợi cảnh lúng túng này giảm bớt bản tông chủ sẽ xử ngươi . . .
Công Dã Kiền đang thầm rủa thì chợt lộ nét mặt ngạc nhiên, xoay người lại, nghi ngờ nhìn quanh nhưng vẫn không thấy gì. Tiếng rung nhẹ kia dường như cách không xa, giống tiếng lão rớt xuống đáy biển. Là ai? Hai người kia đã đuổi theo? Là Nhạc Thành Tử hay Yến Khởi?
Công Dã Kiền không thể ra tiếng hỏi, càng không biết người tới rốt cuộc là ai, lão đành xụ mặt ngồi im, tròng mắt láo liên.
Cùng lúc đó, Lâm Nhất dời mắt khỏi người Công Dã Kiền, nhìn theo hướng phát ra tiếng. Bên trái cách một dặm, bóng dáng một lão nhân hơi chật vật, là Nhạc Thành Tử. Không khéo là lão rớt xuống bùn cát, mất bao công sức mới từ từ bò lên đá ngầm bên cạnh, không kịp nghỉ ngơi, lo nhìn bên cạnh mình rồi đưa mắt nhìn hướng khác.
Không lẽ lão nhân này và Công Dã Kiền đều nhận ra mình tồn tại?
Lâm Nhất cau mày, hắn không hiểu nhiều về cảnh giới tu vi của tu sĩ Nguyên Anh, nhưng không thể phủ nhận tu vi của đối phương mạnh hơn mình rất nhiều, cách nhau gần như vậy e rằng không thể qua mắt hai cao thủ được.
Cao thủ như giòi bám trên xương, như bóng với hình đúng là khiến người ghét.
Lâm Nhất đứng yên hồi lâu không thấy người thứ ba từ trên trời giáng xuống, hắn xoay người lại, muốn về chỗ cũ. Nhưng dưới chân mềm nhũn ngả ngồi trên mặt đất. Mấy ngày liền chạy như điên mang đến uể oải cùng đổ ập đến, khiến người yếu ớt kiệt sức. Lâm Nhất nhìn Huyền Kim Thiết Bổng cách mình ba bước, hai tay kết ấn, ngưng thần, thủ nhất.
. . .
Nhạc Thành Tử nhờ đà bay cao nên lao nhanh trên mặt biển một lúc rồi mới rơi vào nước biển, lão không chắc có thể tìm được tung tích của Lâm Nhất hay không, nhưng lão theo sát Công Dã Kiền, phương hướng đại khái chắc không sai.
Khi rơi xuống biển, Nhạc Thành Tử bị cát bùn chôn tới đỉnh đầu, tuy hơi chật vật nhưng không chịu khổ tứ chi bị va chạm. Nhạc Thành Tử vội vã nhưng không bối rối, khó khăn bò lên một tảng đá ngầm, mệt đến tim đập nhanh. Không kịp nghỉ ngơi, lão nhân này phát hiện cách không xa có khác lạ.
Mắt không thể nhìn xa nhưng thính lực còn đó, thần thức không thể rời khỏi người nhưng vẫn còn trực giác nhạy bén. Nhạc Thành Tử suy đoán, yên lòng.
Ở nơi không có chút sinh cơ này trừ Lâm Nhất và Công Dã Kiền ra còn ai xuất hiện nữa?
Nhạc Thành Tử chậm rãi trở mình ngồi ngay ngắn, vẫn không nghỉ ngơi mà lấy miếng ngọc phù ra khỏi ống tay áo, tùy tay bóp nát nó. Một vầng sáng mờ lóe lên, một màn sáng vô hình hiện ra cách người Nhạc Thành Tử hơn ba thước bao phủ lão vào trong, sắc mặt của lão nhẹ nhàng hơn.
. . .
Sau khi nhập định một ngày, Lâm Nhất mở mắt ra, quan sát bốn phía. Thấy bên Nhạc Thành Tử, Công Dã Kiền không có động tĩnh, hắn ngẫm nghĩ giây lát rồi lại nhắm mắt điều tức.
Ba ngày trôi qua, xung quanh vẫn im ắng, Lâm Nhất cẩn thận đứng lên quan sát.
Công Dã Kiền vẫn như cũ, không di chuyển, chắc đang hành công chữa thương. Người Nhạc Thành Tử lấp lánh ánh sáng mờ, hình như là pháp lực?
Sao Nhạc Thành Tử có pháp lực hộ thân?
Lâm Nhất đang thắc mắc thì thấy Nhạc Thành Tử ngước đầu nhìn về phía mình, môi treo nụ cười quen thuộc, móc ra một khối linh thạch từ ống tay áo.
Thấy Nhạc Thành Tử làm như thật, Lâm Nhất thầm hừ một tiếng. Ngươi có thể thấy rõ ta thật thì đã không nhẹ nhàng như vậy, nhưng nhìn ra được lão nhân này đến có chuẩn bị.
Lâm Nhất ngẫm nghĩ, ngồi xếp bằng, hai tay kết ấn ngoài khí hải, lại chìm trong suy tư.
Mấy ngày nay hắn thử hành công thổ nạp, có thể vận chuyển Huyền Thiên tâm pháp, phục hồi linh lực thì hiệu quả quá nhỏ. Trong nước biển có linh khí loãng nhưng như muối bỏ biển, không thu nạp dùng được, cứ tiếp tục thế này thì e rằng khi mùa đông đến khó bổ sung tinh thần sung túc. Nếu không khỏe mạnh thì làm sao ứng đối đây?
Lâm Nhất ngẫm nghĩ, quyết kế thay đàn đổi dây. Hắn nín thở tập trung vận chuyển Thăng Long Quyết chi Long Linh Quyết. Mấy canh giờ sau, rồng nhỏ lặng im thật lâu trong Long Đan lại hiện ra, hơi miễn cưỡng bơi từ từ, khí thô bạo trướng lớn, đánh cướp linh lực trong khí hải.
Tuy Lâm Nhất đã trải qua sự bá đạo của Long Đan rồi nhưng vẫn thấy lo, cướp bóc linh lực kiểu này e rằng sẽ tổn hại tu vi Kim Đan. Cùng với Long Linh Quyết vận chuyển, mới qua nửa ngày, Lâm Nhất yên lòng vừa ngạc nhiên.
Rồng nhỏ không ngờ bơi, có thể nuốt mây phun sương, mù mịt sinh ra, từng lũ linh lực khác lạ từ sâu trong Long Đan tràn ra, tràn ngập khí hải.
Lâm Nhất đang tĩnh tọa nhướng đuôi mày, khóe môi cong lên, thắc mắc lúc trước đã tan biến trong đợt thử này.
Sự cường đại của Kim Long kiếm là không thể nghi ngờ, dựa vào tu vi của Lâm Nhất không thể vận dụng uy lực thật sự của nó. Dù hao hết lực lượng Kim Đan, có Lão Long trợ giúp thì Lâm Nhất chỉ miễn cưỡng chém ra hai kiếm. Long Đan cũng là tồn tại cường đại, sao có thể yếu xìu được, suy cho cùng đều tại Thăng Long Quyết chưa đến đại thành.
Như Lão Long nói, Long Đan và Kim Long kiếm đều là tồn tại vượt qua giới này, thi triển uy lực của nó liên quan chặt chẽ đến tu vi của chính hắn.
Từ đó thấy được lực lượng Long Đan bàng bạc vô tận, chỉ cần vận chuyển Thăng Long Quyết là nó có thể phục hồi như ban đầu.
Lòng đã ngộ, Lâm Nhất bình yên nhập định. Bảy ngày sau, lực lượng Long Đan tràn đầy khí hải, hắn lại hợp thời vận chuyển Huyền Thiên tâm pháp khiến Kim Đan hơi có thu hoạch, mượn cơ hội phục hồi một phần linh lực.
Cứ thế lại qua ba ngày Lâm Nhất chợt mở mắt ra, lực lượng Kim Đan không đủ, lực lượng Long Đan thì liên tục đi qua kinh mạch tứ chi, toàn thân tràn ngập sức lực mạnh mẽ. Lâm Nhất siết chặt nắm tay, từ từ đứng lên.
Trong cấm chế, gánh nặng luôn tồn tại, chỉ đơn giản đứng lên mà nặng như nâng trời, nhưng Lâm Nhất không chật vật như lúc trước. Hắn đứng thẳng người, ngoái đầu nhìn. Hai vị trí cách một dặm, Nhạc Thành Tử và Công Dã Kiền vẫn ngồi ở chỗ cũ, không có gì khác lạ. Lâm Nhất nhấc chân đi tới chỗ đặt Huyền Kim Thiết Bổng.
Mới đi ba bước mà mỗi bước đều là cứng rắn đấu tranh với cấm chế thiên địa, nặng như núi to đè, gân cốt toàn thân Lâm Nhất kêu răng rắc. Hắn gồng sức vận chuyển lực lượng Long Đan vào tứ chi, vững vàng bước tới, đứng trước gậy sắt.
Mỗi tấc da, mỗi khối xương trên người Lâm Nhất đều bộc phát ra kình lực lớn nhất. Hắn vươn hai tay nắm chặt thân gậy, eo hạ xuống, gồng sức vào đôi tay, người liên tục phát ra tiếng nổ, khí thế toàn thân tụ lại, Huyền Kim Thiết Bổng bị thấy từ từ cầm lên.