Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 762:

Một thần thức cường đại hơn thình lình xuất hiện, theo đó là một tiếng quát chói tai vang lên...

- Vệ Tòng chớ đi! Đợi bản tông thanh lý môn hộ...

Lâm Nhất cũng không xa lạ gì người tới. Tại sao hắn lại tới đây...?

Trong lúc suy nghĩ, Lâm Nhất lại thoáng ngẩn người ra. Vệ Tòng không ngờ hoàn toàn không dừng lại, lao đầu vào trong dòng suối đen, bên trong sơn động chỉ còn lại giọng nói oán giận của ông ta...

- Lâm Nhất, sau này chúng ta còn gặp lại!

Tình hình thay đổi quá đột ngột, Lâm Nhất chưa kịp suy nghĩ nhiều, dưới chân thoáng động lại xông về phía dòng suối đen. Trong phút chốc, một bóng dáng hiên ngang xuất hiện ở trong sơn động, theo đó là một tiếng lẩm bẩm:

- Thật sự chạy rất nhanh!

...

Trong dòng suối đen không phải là nước suối thật sự, mà là tập trung sương mù màu đen không tan, chậm rãi bay lên.

Một hang động tối đen xuất hiện ở dưới chân, trong thần thức của Lâm Nhất vẫn không phát hiện ra bóng dáng của Vệ Tòng cùng với Thu Thái Doanh. Trong tay cầm Kim Long kiếm, Lâm Nhất cẩn thận đi xuống.

Chỉ một thoáng, hắn đã đi sâu hơn mười trượng, hang động đột nhiên trở nên chật hẹp giống như đáy giếng. Chỉ chưa đủ ba thước nhưng sương mù màu đen càng thêm nồng đậm, lộ ra khí âm hàn làm người ta sợ hãi. Rõ ràng tiếp tục đi xuống không phải là hành động sáng suốt.

Chưa đến chỗ đáy giếng, thân hình Lâm Nhất chuyển động, đúng lúc chui vào một cửa động nối liền. Sau khi quan sát khắp nơi, hắn theo sơn động trước mắt chạy vội về phía trước. Sau khi chạy vào ba thước chính là một huyệt động nhỏ không dễ nhận ra, trong sương mù màu đen nặng nề có một bóng người màu trắng như có như không.

...

Khi sơn động trở nên lớn hơn, một mạch nước ngầm xuất hiện ở trước mặt của Lâm Nhất. Hắn đang muốn nghĩ cách rời đi lại nghe một giọng nói quen thuộc vang lên ở phía sau...

- Ha ha! Đúng là không mời mà gặp! Lâm Nhất, có thể đi cùng Yến mỗ không?

Nghe tiếng, Lâm Nhất chỉ đành phải dừng chân, chậm rãi quay người lại. Người đến là tông chủ của Chính Dương tông hiện nay, người quen cũ của hắn - Yến Khởi. Hắn bước vào không trung, lập tức đến gần. Thân hình rơi xuống, lại mặt mày hớn hở cười nói:

- Sau khi từ Hắc Thủy Nhai đi ra, ngẫu nhiên cảm thấy dưới chân núi có khí cơ dao động yếu ớt, lúc này mới theo dấu vết đến đây. Ta vốn tưởng rằng có thể bắt được Vệ Tòng, không nghĩ tới lại gặp được người quen cũ là ngươi! Ha ha! Đúng là niềm vui bất ngờ!

Yến Khởi dừng bước cách bên bờ mạch nước ngần hơn ba trượng. Lâm Nhất khẽ cười, chắp tay nói:

- Không hẹn mà gặp Yến tông chủ, đúng là may mắn!

Thấy vẻ mặt Lâm Nhất thản nhiên, Yến Khởi lơ đễnh khoát tay. Sau khi quan sát hắn từ trên xuống dưới, Yến Khởi vuốt râu khẽ gật đầu, có chút vui mừng nói:

- Đã nhiều năm như vậy, ngươi không chỉ bình yên vô sự, còn tu thành Kim Đan, quả nhiên là rất đáng mừng! Bản thân ta là Tông chủ Chính Dương tông, sao có thể mặc cho ngươi ở bên ngoài một mình bị người khi dễ được. Nếu vừa rồi tới chậm một bước, chẳng phải sẽ tạo thành sai lầm lớn sao!

- Như vậy, cảm ơn...

Đối phương đã nói như vậy, Lâm Nhất không khỏi nghẹn lời.

Yến Khởi chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt ngạo nghễ còn nói:

- Lâm Nhất, theo ta trở về núi thôi! Không nói đến Đan Dương Sơn đã không còn như trước kia, còn có người quen cũ cùng hậu nhân của ngươi đang nhớ ngươi đấy!

- Hậu nhân?

Lâm Nhất không hiểu. Hoảng sợ vô số năm, kẻ thù không ít người, người quen cũ cũng có một ít, nhưng hậu nhân này lại từ đâu ra?

- Không cần suy nghĩ nhiều, trở về núi sẽ biết!

Yến Khởi không cần suy nghĩ vung tay lên, chỉ đợi Lâm Nhất lên tiếng trả lời.

Đan Dương Sơn đã không còn như trước! Yến tông chủ trước mắt sao có thể là Yến các chủ trước kia! Lâm Nhất cân nhắc một lát, dứt khoát nói rõ, nói:

- Yến tông chủ nhiệt tình quan tâm, khiến ta rất cảm phục! Nhưng Công Dã Bình cùng Công Dã Mạc của Hắc Sơn tông chính là kẻ tử thù của Lâm Nhất, ta muốn đi vào Hắc Sơn tìm kiếm một lần, để tìm được báo thù cơ hội! Đợi sau này có thời gian rảnh rỗi...

Không đợi Lâm Nhất nói hết lời, Yến Khởi đã ngắt lời:

- Không cần nhiều lời, Yến mỗ đi theo ngươi tới Hắc Sơn một chuyến!

Y điểm chân phóng lên trên không trung, cao giọng nói:

- Ngươi không phải biết độn thuật sao? Đi theo ta...

Nhìn Yến Khởi tiến vào trong vách đá không thấy bóng dáng, Lâm Nhất khẽ nhíu mày. Hắn nghĩ kĩ nghĩ, trên thân có một tầng ánh sáng màu vàng quấn quanh...

Đi qua phía sau vách đá mấy trăm trượng, Lâm Nhất đã trở lại trên mặt đất. Tuyết lớn vẫn đang trời, trên bầu trời mịt mờ là bóng dáng Yến Khởi đang đứng ngạo nghễ, có khí thế ép người...

- Lần này đi, chỉ cần gặp hai người ngươi đã nói tới, Yến mỗ sẽ tự tay giết cho ngươi!

Lâm Nhất đạp trên một thanh phi kiếm tầm thường đi tới không trung, chắp tay nhìn về phía Yến Khởi cảm ơn:

- Không cần Yến tông chủ làm thay, ta.

..

Ai ngờ, hắn lại bị ngắt lời. Đối phương cười khoe khoang, nói:

- Theo ta biết, Công Dã Bình chính là tu vi Kim Đan trung kỳ. Công Dã Mạc lại là đệ tử ngoại môn trước đây ẩn nấp ở Đan Dương Sơn ta, là người trong tộc của Công Dã Can, đã đạt tới tu vi Kim Đan hậu kỳ. Ngươi nghĩ rằng ngươi giết được bọn họ sao?

Thấy Lâm Nhất im lặng, Yến Khởi cười trấn an nói:

- Ngươi có Chính Dương tông làm chỗ dựa cho ngươi, không cần lo lắng! Đi theo ta...

Dưới chân y bước nhẹ, đạp vào trong không trung rời đi giống như dung nhập vào trong gió tuyết bay khắp bầu trời, lặng lẽ biến mất ở phía xa.

Tu sĩ Nguyên Anh quả thật không tầm thường! Ngự không rời đi, tốc độ nhanh tới kinh người! Lâm Nhất mím môi, vẻ mặt không hề vui vẻ, nhưng vẫn cố gắng ngự kiếm đi theo.

Yến Khởi từng để ý tới phi kiếm dưới chân Lâm Nhất nhưng không muốn nói gì. Dọc đường đi, hai người không nói chuyện.

Hơn một canh giờ qua đi, tuyết bay đầy trời đã ngừng lại, trong núi sâu tuyết phủ hiện ra một ngọn núi tuyết cao vạn trượng cao vút trong mây, cảnh tượng bất phàm khiến người ta phải chú ý.

Yến Khởi cười ha hả một tiếng, không phân trần với Lâm Nhất phía sau mà trực tiếp chạy về phía ngọn núi kia. Chưa đến gần, y đã gào to:

- Công Dã Mạc, Công Dã Bình ở đâu...!

Giọng y vang vọng trong trời mây, chấn động ngàn dặm, mấy ngọn núi tuyết gần đó không chịu nổi đã ầm ầm đổ nát.

Tay Yến Khởi vuốt chòm râu, thần thái ngạo nghễ. Y đứng trên trời cao, khinh thường nhìn thiên hạ, giống như dạp tất cả Hắc Sơn tông ở dưới chân. Cách hai mươi trượng, Lâm Nhất thoáng liếc nhìn nhưng không nói gì.

Chốc lát sau, một đạo kiếm hồng từ phía dưới bay tới. Đó chính là một vị nam tử trung niên Trúc Cơ sơ kỳ, sợ hãi thi lễ nói:

- Người tiền bối gọi đã rời khỏi Hắc Sơn từ lâu. Vãn bối không dám che giấu. Đại trận phong núi của ta vẫn chưa mở ra, mời tiền bối tùy ý kiểm tra...

Đây là sơn môn của Hắc Sơn tông, đại trận phong núi không có động tĩnh gì, thần thức lướt qua là có thể biết hết tình cảnh trên núi. Nam tử Trúc Cơ sơ kỳ này không phải là người có tu vĩ cao nhất ở đây.

Trong các dãy núi băng có một nơi gọi là Hắc Sơn, bản thân đã kỳ lạ. Đại trận phong núi của một tông môn chỉ là thùng rỗng kêu to, càng ngoài dự đoán mọi người. Còn nữa, những người có tu vi cao đi đâu? Đám người Tông chủ Công Dã Can cùng với Công Dã Bình lại đi đâu? Hắc Sơn tông từng không ai bì nổi, sao không chịu nổi như vậy?

Tuy trong lòng có nghi ngờ, nhưng thần thức thấy được không phải giả. Vì thế khi Lâm Nhất kinh ngạc, Yến Khởi tự nhiên lẩm bẩm một mình:

- Bản tông ngược lại muốn xem thử Công Dã Can rốt cuộc muốn trốn đến khi nào! Hừ!

Hắn không để ý tới người kia, trái lại quay đầu hỏi:

- Lâm Nhất, có muốn vào núi tự mình tìm kiếm một lần không?

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, chắp tay nói:

- Cảm ơn Yến tông chủ đã đi cùng tại hạ chuyến này...

Hắn nói không sao, đối phương đương nhiên xua tay nói:

- Đây là chuyện nên làm, ngươi không cần nhiều lời! Thế nào? Ngươi theo ta trở về núi chứ...

Thấy Lâm Nhất lộ vẻ suy nghĩ, Yến Khởi nhíu mày lại nói:

- Ngươi sẽ không nghĩ tới chuyện tìm Nhạc Thành Tử của Huyền Thiên môn gây phiền phức chứ?

Lâm Nhất nhướng mày, cười không tỏ thái độ nói:

- Nếu có thể như vậy được. Ta sao có thể là người không biết trời cao đất rộng như vậy chứ?

- Người thông minh sẽ tự hiểu mình, người tự hiểu mình cũng sẽ thông minh! Lâm Nhất, ngươi đúng là hiếm khi tự hiểu lấy mình như vậy! Ngươi theo ta quay về Đan Dương Sơn, bản tông sẽ không bạc đãi ngươi...

Không cần suy nghĩ đã ném lại một câu, Yến Khởi lập tức xoay người rời đi.

Lúc tới khiến cho mọi người chú ý, nhưng tất cả những gì vừa xảy ra lại giống như được người nào đó đoán trước. Lâm Nhất nhìn theo bóng lưng của Yến Khởi thầm than nở. Hắn đang tính toán, trong thức hải đột nhiên truyền đến giọng nói của lão Long...

- Một tiểu tử Nguyên Anh sơ kỳ cũng dám càn rỡ như thế! Thế đạo này đúng là suy sụp rồi!

Lão Long bất thình lình xúc động khiến người ta không thể nào đoán được! Ai ngờ lão còn nói thêm:

- Đan Dương Sơn? Lại không phải là nơi có Hỏa linh mạch kia sao! Ngươi đừng lắm lời nữa, đi theo y đi!

Rốt cuộc ai đang lắm lời chứ? Trên đời này còn có người nào kiêu ngạo hơn lão Long ngươi sao! Quay về Đan Dương Sơn, ngươi có mưu đồ, hắn cũng có mưu đồ, Lâm Nhất ta lại mưu đồ gì? Chỗ đó chung quy cũng phải đi về xem! Tuy nhiên...!

Trong lòng có chút ngột ngạt, lại thấy Yến Khởi phía xa đang muốn xoay người lại, Lâm Nhất không chút hoang mang đi theo, đối phương cao giọng nói:

- Vừa rồi là tu sĩ Kim Đan, dù sao cũng có một hai cái pháp bảo bên người! Cái này đưa cho ngươi...

Lâm Nhất thuận lợi nhận lấy một vật. Đó là một thanh pháp bảo phi kiếm, nhìn dáng vẻ không tệ. Hắn do dự muốn nói, đối phương xem thường khoát tay nói:

- Có chuyện trở về núi lại nói...!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free