Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 761:

Một đòn ôm lửa giận không ngờ lại đánh trượt. Vệ Tòng yên tĩnh trở lại, cũng nhìn kỹ kẻ thù này. Hoặc lúc này cũng xem là đối thủ!

Lâm Nhất chẳng qua là tu vi Kim Đan sơ kỳ, sao có sức lực kinh người như vậy! Khí thế hung hãn mà quỷ dị này, sát ý sắc bén hung bạo mạnh mẽ, sợ rằng tu vi Kim Đan trung kỳ cũng chỉ có như vậy! Gân cốt hắn mạnh mẽ với sức lực cực lớn hiếm thấy trong các tu sĩ!

Phi kiếm lẩn quẩn ở trước mắt, thân kiếm không việc gì nhưng vẫn khiến cho Vệ Tòng yên lòng. Lần đầu giao đấu, mình cũng không chiếm lợi ích gì, khiến cho ông ta khó tránh khỏi nổi giận. Hừ! Hắn cho rằng dựa vào một cây gậy sắt lại có thể chu toàn được sao! Tu sĩ tranh đấu, cuối cùng vẫn là so đấu về tu vi! Ta sẽ làm cho ngươi xem thử cái gì gọi là cao thủ!

Khi trong lòng Vệ Tòng nảy ý định ác động, một hai người đứng sừng sững cách đó mấy chục trượng cũng đang nóng lòng muốn thử!

Ánh mắt lướt qua gậy sắt trong tay, phía trên có một vết kiếm mới tinh nhìn thấy mà giật mình, nhưng trong lòng Lâm Nhất vẫn trấn tĩnh! Lần đầu giao đấu cùng cao thủ Kim Đan hậu kỳ, cứng đối cứng một hồi như thế lại không bị đánh ép như hắn tưởng. Ngoài cánh tay hơi đau và tê dại, toàn thân không có việc gì.

Khí cơ không nhanh, pháp lực khó nối liền? Không sai! Nếu như là tu sĩ bình thường rơi ở trong sương mù màu đen này, sợ rằng phải khoanh tay chịu chết! Nhưng sau khi Linh Long Quyết của Thăng Long Quyết của Lâm Nhất đạt được tiểu thành, trong khí hải dường như có hai Kim Đan. Mà long đan chính là Chính Dương cao nhất, tồn tại đã vượt qua giới này, lại sao có thể sợ hãi khí âm sát.

Khi nói chuyện bằng trọng lượng của nắm đấm, ý chí chiến đấu của Lâm Nhất tăng mạnh! Hắn lại vung mạnh gậy sắt, cơ thể thoáng động nhào qua, miệng quát:

- Vệ Tòng, trở lại...

Bóng gậy màu đen giống như mây đen từ trên cao ép xuống. Vệ Tòng hừ lạnh một tiếng, không chịu lùi bước, trái lại giơ tay chộp tới, một Kim Long Thủ dài tới bốn năm trượng lao ra. Phi kiếm của ông ta thừa cơ bổ xuống về phía Lâm Nhất giống như tia chớp.

Thấy đối phương lấy ra Chính Dương Kim Long Thủ, Lâm Nhất đang ở giữa không trung không hề do dự, tay gậy sắt trong mang theo tiếng gió thổi gào thét đánh xuống, từ trên cánh tay hắn bỗng nhiên có một tia sáng bay ra, tiếp theo hóa thành một con Xích Kim Diễm Long dài năm sáu trượng. Theo một tiếng rồng ngâm vang lên, hai con rồng một vàng một đỏ thoáng va chạm vào nhau.

Cùng lúc đó, phi kiếm của Vệ Tòng phát sau đã đến trước mặt của Lâm Nhất. Sau đó ông ta không quan tâm gậy sắt đập xuống, lại há miệng phun ra một đường kiếm quang...

- Keng...

Vệ Tòng thoáng biến sắc. Pháp bảo phi kiếm của ông ta đang lao nhanh, lại vì đối phương phun ra một thanh Kim Long kiếm ngăn cản. Mà gậy sắt đã lao mạnh xuống đầu đỉnh...

Vẻ mặt Vệ Tòng thâm trầm, dưới chân đành phải lùi lại một bước. Không ngờ đấu với một tiểu tử Kim Đan sơ kỳ lại phải lui lại một bước, cũng thật mất mặt! Trong con ngươi của ông ta lóe lên sự tàn khốc, mở miệng lại phun ra một vật. Trên tay ông ta càng không nhàn rỗi, ống tay áo vung lên liền có ba đường kiếm quang bay đi...

Gậy sắt trong tay sắp nện xuống đầu của Vệ Tòng, một cái chuông vuông với kích thước chừng một trượng đột nhiên ngăn cản ở phía trước. Trong ánh sáng chớp giật lại có ba thanh phi kiếm lao tới ở ba hướng trên, giữa và dưới. Lâm Nhất vốn muốn lấy sức ép người, đảo mắt thành thế cưỡi cọp. Trong lúc nguy cấp, hai mắt Lâm Nhất lóe lên ánh sáng màu đỏ, Huyền Thiên Thuẫn trên thân xuyên qua cơ thể lao ra, hai cánh tay dùng hết sức lực, thân hình mang theo một long ảnh, hắn chợt hét lớn một tiếng:

- Thái...

Trong chớp mắt khi hắn quát một tiếng này, lại nghe "Ầm một tiếng, tiếp theo là những tiếng keng keng keng vang dội.

Gậy sắt nện ở trên đỉnh vuông, trong tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc, chịu phản lực khó chịu nổi, Lâm Nhất lăn mấy vòng ngược lại, vẫn không tránh được phi kiếm đột kích, đành phải dựa vào Huyền Thiên Thuẫn ngăn cản.

Mà cái đỉnh vuông ngăn cản được lực mạnh của gậy sắt lại "Oong một tiếng đổ xuống, trở lại kích thước bằng bàn tay, được Vệ Tòng giơ tay đón được. Ông ta run sợ và tâm thần đột nhiên hoảng hốt, cố lấy lại tinh thần, tức giận mắng...

- Đáng giận thật, ngươi lại dám mê hoặc tâm trí của ta, còn hủy Chính Dương Đỉnh của ta...

Chính Dương đỉnh, chính là vật đặc biệt của Chính Dương tông. Nó vốn chỉ có năm cái, thuộc sở hữu của những người đứng đầu mỗi phong, quả thật là pháp bảo phòng thân hiếm có, làm sao có thể bị phá huỷ dễ dàng. Nhưng cái đỉnh nhỏ lại biến về màu đen, pháp lực hẳn đã bị hao tổn, sợ rằng cần phải nuôi dưỡng ở trong Kim Đan mấy ngày.

Vệ Tòng xót Chính Dương đỉnh của ông ta.

Lâm Nhất uốn ngược cơ thể rơi xuống, lại lộ vẻ mặt bất đắc dĩ. Sau khi Huyền Thiên Thuẫn ngăn cản một đòn phi kiếm đột kích đã vỡ nát; Kim Long kiếm cùng Xích Kim Diễm Long chút chiếm thượng phong, nhưng nhất thời khó có thể giành thắng lợi.

Thấy đối phương đang ngạc nhiên thu lại phi kiếm cùng Kim Long Thủ, Lâm Nhất thừa cơ đứng vững. Huyền Kim Thiết Bổng trên tay được đổi lại thành Kim Long kiếm, lúc này hắn mới thở ra một hơi.

Gậy sắt có mạnh mẽ lại khó có thể chấn động được căn bản của Vệ Tòng. Ban đầu, hắn muốn mượn uy lực của Huyễn Đồng trợ giúp mượn cơ hội đánh lén, nhưng vẫn tốn công vô ích. Đây cũng là nguyên nhân cho tu vi hai bên chênh lệch quá nhiều! Lâm Nhất đã lĩnh hội đầy đủ về điều này. Chỉ dùng man lực, sẽ khiến chính mình mệt mỏi nằm xuống. Nếu luận về pháp thuật thần thông, hắn là một tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, bất kể thế nào cũng kém hơn một cao thủ Kim Đan hậu kỳ thành danh. Tiếp tục như vậy, tình hình không lạc quan lắm.

Lâm Nhất âm thầm tính toán thời gian, Vệ Tòng lại kinh ngạc không thôi. Giao đấu trong mấy hiệp vừa rồi, ông ta không chiếm được chút lợi ích nào. Đối phương còn có thủ đoạn gì nữa thì ông ta còn chưa biết, nếu muốn giành thắng lợi cũng giết chết hắn, sợ rằng sẽ phải tốn sức! Đây là tu sĩ Kim Đan sơ kỳ sao? Sao vướng tay vướng chân như vậy? Tuy nhiên, hôm nay là cơ hội khó có được, ông ta kiên quyết không thể bỏ qua!

Một cao thủ Kim Đan hậu kỳ, một tiểu tử Kim Đan sơ kỳ, hai người này liều liều mạng thì cuối cùng thắng bại chắc không có gì lo lắng. Cũng không phải chỉ có một người không cam lòng dừng tay ở đây. Lâm Nhất quay đầu lại liếc nhìn cửa động mình đã tới đây, lại nhìn về phía Thu Thái Doanh nói:

- Cô nương vẫn nên rời khỏi nơi đây thì thỏa đáng hơn, để tránh khỏi bị vạ lây tới bản thân!

Trong lúc nói chuyện, Kim Long kiếm trên tay hắn có ánh sáng chớp hiện, đột nhiên hóa thành rất nhiều tia sáng màu vàng như có như không bay ra ngoài, đảo mắt đã biến mất trong các ngõ ngách của sơn động.

Từ đây muốn chạy thoát thân không khó, nhưng Lâm Nhất còn không muốn chạy trốn! Đây là đối thủ chân chính đầu tiên sau khi hắn quay về Đại Hạ, hắn muốn dốc hết sức lực đánh một trận! Đây không phải là khinh thường kẻ địch, mà là muốn xem mình mạnh tới mức nào! Chỉ là thủ đoạn đối phó với địch vẫn hơi ít.

Hành động của Lâm Nhất khác thường, sát cơ bên trong sơn động càng tăng. Vệ Tòng nghi ngờ, quan sát khắp nơi một lúc, mới nhìn về phía đối phương hừ lạnh một tiếng, nói:

- Kim Long Thủ có chút kỳ lạ, pháp bảo phi kiếm có vẻ không tầm thường, uy lực Huyền Thiên Thuẫn còn tạm được, gậy sắt được chế tạo từ Huyền Kim nên rất cứng rắn. Chỉ có điều, tu vi vừa rồi ngươi thi triển công pháp lại không phải tới từ Chính Dương tông, cũng không phải tới từ Huyền Thiên môn, cũng không của tiên môn nào đó trong Đại Hạ. Không biết ngươi còn thủ đoạn nào, Vệ mỗ có chút chờ mong về điều này!

Trong lúc vô tình, Vệ Tòng trở nên cẩn thận. Thấy Thu Thái Doanh còn đang do dự, ông ta có chút không nhịn được lại nói:

- Tiểu bối ngươi hẳn là đến từ Hắc Sơn đi? Không được ở đây làm vướng chân vướng tay nữa, nhanh chóng rời đi!

Nghe tiếng, Thu Thái Doanh nhíu mày. Dưới chân nàng thoáng động, lại không lao về phía cửa động mà lao thẳng đến suối đen với sương mù cuồn cuộn này. Ngoài dự đoán mọi người, nàng bước về phía nước suối, còn không quên vội vàng liếc nhìn về phía Lâm Nhất.

Thu Thái Doanh biến mất ở trong con suối, có chút kỳ lạ! Bên trong sơn động, hai người còn lại đang giằng co lại không hề động đậy, mỗi người đều nhìn chằm chằm vào đối phương, ép lực chờ đợi.

- Lâm Nhất, để cho Vệ mỗ xem ngươi còn có bản lĩnh gì nữa!

Trong khi nói chuyện, khí thế trên người Vệ Tòng đã thay đổi. Hai mắt ông ta lấp lánh, chòm râu phất phơ, phi kiếm đang xoay quanh bên cạnh bỗng nhiên tản ra ánh sáng loá mắt, thoáng chốc chiếu sáng cả sơn động.

Cao thủ Kim Đan hậu kỳ tuyệt đối không thể khinh thường! Đây mới thật sự là Vệ Tòng!

Trong lòng Lâm Nhất thầm sợ hãi, vẻ mặt nghiêm trọng. Hắn chậm rãi giơ Kim Long kiếm trong tay lên, một khí thế cực mạnh bắn ra. Theo đó có ánh sáng màu vàng ảm đạm chớp hiện, sau lưng hắn hiện ra ảo ảnh của một đầu rồng lớn chừng hơn trượng, dữ tợn hung ác.

- Ầm...

Một tiếng nổ rất khẽ vang lên, đột nhiên đánh nát sự yên lặng của sơn động. Hai luồng khí thế khác nhau lại mạnh mẽ va chạm vào nhau, sương mù màu đen lập tức tiêu tan thành mây khói. Xung quanh tràn ngập sát cơ nồng đậm.

Mấy trăm trượng sâu bên trong lòng đất Hắc Thủy Nhai, bên trong sơn động rất lớn này khó tránh khỏi diễn ra một trận chiến sinh tử. Mà trong lúc hai kẻ tử thù sắp động thủ, vẻ mặt cả hai lập tức thay đổi...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free