Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 746:

Lúc này, mấy con cháu Vạn gia đứng xem náo nhiệt đã sớm biến mất. Trong mảnh đất trống trước cửa, ngoại trừ máu thịt ra chỉ có hai kẻ thù đối diện nhau. Chỉ là Vạn Thanh Sam chỉ có thể nâng được nửa người trên, kinh ngạc nhìn tộc nhân của hắn bị tàn sát giống như mất hồn vậy. Ông ta nằm trên mặt đất nhưng không có sức đứng lên. Tay Lâm Nhất cầm theo ngân kiếm, vẻ mặt hờ hững, chậm rãi đi về phía trước. Hơn mười đường ánh sáng màu vàng đột nhiên tản đi, hóa thành từng thanh kiếm nhỏ bị hắn thu vào.

- Vạn Thanh Sam, trước đây khi ngươi giết ta, có từng nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay hay không?

Lâm Nhất dừng lại khi còn cách đối phương một trượng, chậm rãi mở miệng nói.

Khóe mắt khẽ giật, toàn thân Vạn Thanh Sam đều là máu, vẻ mặt dữ tợn. Ông ta thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất hỏi:

- Nói vậy, ngươi chắc chắn sẽ không bỏ qua ta...

Thấy vẻ mặt đối phương lãnh đạm, sát ý không giảm, ông ta có chút tuyệt vọng, căm giận nói:

- Hừ! Ngươi đương nhiên sẽ không bỏ qua cho ta, chỉ tiếc là năm đó ta không có thể giết chết ngươi...

Sắc mặt Lâm Nhất không hề thay đổi, giơ trường kiếm trong tay lên.

Vạn Thanh Sam vô cùng căm phẫn, không còn giữ được vẻ uy nghiêm trước kia nữa, biểu hiện ra chỉ là một kẻ cùng đường bí lối. Vẻ mặt ông ta oán độc, giọng căm hận nói:

- Ai có thể ngờ được một tiểu bối Luyện Khí, cuối cùng lại có thể trở thành tiền bối Kim Đan! Đây chẳng qua là thời vận không đủ mà thôi, không trách được người khác, là số trời đã định! Ngươi có thể giết hết già trẻ trong Vạn gia ta để trút giận! Tuy nhiên ngươi cũng đừng đắc ý! Ta đã truyền tin tức ngươi đi tới Xích Hà Lĩnh cho Hắc Sơn tông, Chính Dương tông cùng Huyền Thiên môn. Ha ha! Trước đây tiên môn vì tìm tung tích của ngươi đã để lại Vạn Lý Truyền Âm Phù trong gia tộc, không ngờ đúng lúc phát huy công dụng. Lâm Nhất, ngươi giết nhi tử của ta, giết ta và tộc nhân ta, lần này ngươi không giống nổi...

Trường kiếm lộ ra từng sát khí, bốn chữ Vũ Chi Lang Nha chớp động, có thêm vài phần khát máu điên cuồng. Lâm Nhất ngắm Lang Nha Kiếm trong tay, khẽ nói:

- Cho dù không kết thành Kim Đan, ta cũng sẽ giết ngươi. Thời vận không đủ? Chẳng phải có câu mạng do mình làm ra, họa phúc từ trong lòng sinh ra! Giết già trẻ Vạn gia ngươi sao? Không cần nói khích ta. Đầu đảng tội ác đã giệt, ngươi bị trừng phạt là đúng tội!

Lâm Nhất bấm tay khẽ búng xuống lưỡi kiếm phát ra tiếng kiếm ngâm giống như tiếng hú của con sói cô độc trong đêm, nói tiếp:

- Báo tin tức của ta cho thiên hạ biết thì thế nào, ngươi tưởng ta thật sự sợ bọn họ sao? Ngươi chẳng qua là kẻ giỏi về gió chiều nào xoay chiều đó, lại lấy lòng khắp nơi nhưng chẳng được gì!

- Hừ! Ngươi biết cái gì! Vật tranh với trời, người có thể thích ứng mới có thể sinh tồn! Đừng nên nhất thời đắc ý lại càn rỡ...

Vạn Thanh Sam đe dọa. Vẻ mặt Lâm Nhất bất động, thuận miệng trả lời:

- Còn có một câu nói, nhân quả tuần hoàn, liên tiếp báo ứng sẽ khó chịu nổi!

Hắn chậm rãi giơ ngân kiếm trong tay lên, lạnh lùng nhìn đối phương và nói:

- Ngươi biết thanh kiếm này sao? Đây là Diệp Vũ Lang Nha Kiếm chuyên uống máu...

Sắc mặt Vạn Thanh Sam cứng đờ, ngực không ngừng phập phồng lên xuống, mặt đã đen lại và phun ra máu. Ông ta nhìn chằm chằm vào ánh sáng màu bạc kia, hận ý nồng đậm khiến con mắt nhìn càng thêm điên cuồng, tức giận gào thét...

- Trả mạng của con ta đây...

Vạn Thanh Sam đã không chống đỡ nổi, bỗng nhiên trợn tròn mắt và kêu lên không ngừng, cơ thể nâng dậy giơ tay chộp vào trong không trung, thiết trượng cách đó không xa vù một tiếng bay tới, lại bị ông ta xoay tròn, ném mạnh về phía kẻ thù.

Đối mặt với điên cuồng nhào tới Vạn Thanh Sam, đồng tử của Lâm Nhất hơi co lại, dưới chân không lùi mà tiến tới một bước. Theo ánh sáng rực rỡ lưu chuyển, Lang Nha Kiếm bị hai tay hắn nắm chặt, đón đầu bổ tới.

- Keng...

Một tiếng động vang dội phát ra, ánh sáng màu bạc hiện lên, thiết trượng cứng rắn kêu lên u u cùng Vạn Thanh Sam đã nhảy tới giữa không trung bị Lang Nha Kiếm chém làm hai đoạn. Uy thế sức lực mạnh mẽ vội vàng cuốn đi, thiết trượng lạnh lẽo cùng cơ thể với dòng máu nóng bắn ra bay ngược hơn mười trượng mới rơi xuống đất.

Mái tóc dài cùng tay áo theo gió tung bay, khí thế toàn thân chợt biến mất, Lâm Nhất chậm rãi bình tĩnh lại, giơ trường kiếm ở ngang trước mắt. Trên lưỡi kiếm bạc cuối cùng lại sáng lên một tia máu đỏ, ở trong bóng đêm lại đẹp mắt như vậy.

...

Một kiếm hồng cắt qua bầu trời đêm lao đi. Không lâu sau đó lại có hơn mười kiếm hồng theo tới.

Ba vị tu sĩ hai nữ một nam lần lượt lao tới. Khi nhìn thấy tình cảnh thảm khốc ở trước cửa Vạn gia, nữ tu trung tuổi chỉ nhíu mày lại kiểm tra khắp nơi. Có lẽ không chịu nổi mùi máu quá nồng nặc, sắc mặt nữ tu trẻ tuổi có phần tái nhợt. Ngược lại, nam tử trung niên với tướng mạo tuấn lãng kích động, có phần quan tâm nữ tử đứng yên bên cạnh, nói:

- Không giết người thì thôi, bắt đầu ra tay lại có cảm giác vui sướng tràn trề! Lạc Y, đây nhất định là do Lâm Nhất gây ra. Hắn báo thù cho Mộc gia ta! Ta lại nợ hắn một ân tình rồi!

Nữ tử được gọi là Lạc Y, tất nhiên chính là Ngọc Lạc Y của Chính Dương tông. Nàng nhìn về phía nam tử kia và ra hiệu mình không sao, nói:

- Sức một mình cũng chém giết được tu sĩ Trúc Cơ của Vạn gia, trong đó còn có gia chủ của Vạn gia đã đạt được Trúc Cơ hậu kỳ, thực sự khiến người ta khó có thể tưởng tượng được. Ta nhớ hắn chẳng qua là tu vi Trúc Cơ sơ kỳ a!

Nam tử trung niên chính là Mộc Thiên Viễn, trong thần sắc lộ vẻ sảng khoải hiếm thấy, không khỏi thở hắt ra một hơi, nói:

- Nàng đã tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, ta cũng đến Trúc Cơ trung kỳ. Chẳng lẽ, nàng cho rằng hắn sẽ kém hơn hai người chúng ta sao?

Hắn oán hận nhìn Vạn Thanh Sam đã chỉ còn là máu thịt mơ hồ, còn nói:

- Mộc Thiên Viễn ta dựa vào tiên môn, lại không thể trả được thù nhà. Tất cả những điều này đều là nhờ có Lâm Nhất!

- Thiên Viễn...!

Phát hiện trong lời của đối phương có oán khí, Ngọc Lạc Y nhắc nhở, mà nữ tử cao tuổi đã đi tới, hừ một tiếng nói:

- Hai ngươi cứ ấp úng mãi làm gì...

Mộc Thiên Viễn cùng Ngọc Lạc Y lặng lẽ trao đổi ánh mắt, vội vàng thi lễ nói:

- Đệ tử đang bàn luận về Lâm Nhất mà thôi, cũng không có ý gì khác ...

Trưởng bối Trong miệng hai người là Lãnh Thúy đã có tu vi Kim Đan hậu kỳ, uy nghi tất nhiên khác hẳn ngày xưa. Thấy hai đệ tử ngoan ngoãn, bà lơ đễnh gật đầu, nói:

- Từ vết tích ở hiện trường lại thấy được kẻ giết người rõ ràng là tu sĩ Kim Đan! Đúng là ngoài dự đoán của mọi người...

Lãnh Thúy dừng một lát mới ôn hòa nói tiếp:

- Hai người ngươi qua lại thân thiết cùng Lâm Nhất, nên khuyên bảo hắn trở về sơn môn!

Bà liếc nhìn hai đệ tử, trên gương mặt tuyệt đẹp thoáng mỉm cười thản nhiên, rất tùy ý còn nói:

- Trở về đi! Lại bẩm báo chuyện này cho Tông chủ biết...

Mộc Thiên Viễn cùng Ngọc Lạc Y không dám trái lời, vội vàng nói vâng rồi đi theo Lãnh Thúy rời đi. Sau khi ba người này rời đi, mấy tu sĩ mặc áo đen vội vàng chạy tới, kiểm tra xung quanh một lúc liền biến mất ở trong bóng đêm. Tiếp theo lại là mấy tu sĩ đạp kiếm hồng tới...

Lâm Nhất lặng lẽ xuất hiện ở Xích Hà Lĩnh của Lạc Hà Sơn, cũng giết tất cả tu sĩ Trúc Cơ của Vạn gia. Chuyện hắn còn sống lành lặn trở lại Đại Hạ cũng đang lặng lẽ nhanh chóng truyền đi trong các tiên môn và gia tộc lớn. Chuyện hơn tám mươi năm trước không quá xa xôi với người tu tiên.

Kết quả là nhiều người vẫn chấn động trước chuyện này. Nghe nói, Chính Dương tông nhờ vào công pháp của Lâm Nhất truyền lại mới có trọng chấn sơn môn, cũng có địa vị ngang với Huyền Thiên môn, Hắc Sơn tông hôm nay. Trên thân của người này không chỉ có bí kíp tiên gia, còn có trọng bảo tiên gia, có thể nói tập trung hết sủng ái của ông trời, tập trung hết tiên duyên lên một người. Ai có thể nhận được lợi ích từ hắn thì tiên đạo sẽ không còn mờ ảo, phi tiên ở trong tầm tay...

Vì Lâm Nhất xuất hiện, Đại Hạ lại dậy sóng. Bản thân hắn không biết những điều này, cũng sẽ không cố ý tránh né. Hắn còn có chuyện của mình.

...

Diệp Gia Tập là một thôn xóm bình thường trong quận Sở Kỳ, có một con đường đi ngang qua, hai bên có mấy chục gia đình, cách đó không xa chính là núi rừng nhấp nhô.

Một chiếc xe ngựa lọc cọc chạy qua. Lâm Nhất tránh sang bên đường, nhìn xung quanh. Nơi này hẳn là một đường cái lớn nên có không ít người qua lại. Sau khi linh lực trên thân biến mất, hắn chính là một đạo nhân bình thường, đi ở đây ngược lại cũng nhàn nhã.

Trước mặt là lối rẽ vào thôn, dọc theo bên đường có mấy gian nhà lá, có người bày bán ít rượu và đồ ăn. Đi về phía trước và ra vẻ nghỉ chân, Lâm Nhất đi vào một lều bán trái cây. Chỉ một lát sau, hắn đã xoay người đi ra, trong tay có thêm hai trái cây.

Trái cây này có tên là lê núi, ăn giòn lại ngọt. Vừa đi vừa ăn, Lâm Nhất rẽ vào tỏng thôn.

Hắn nhớ Diệp Vũ từng nói qua, Diệp Gia Tập là quê cũ của Diệp Vũ, cha Diệp Vũ có lên là Diệp Lão Tuyền. Nhưng lão già bán trái cây kia lại chưa nghe nói qua tên này. Lâm Nhất chỉ đành phải đi vào trong thôn, tự mình thăm hỏi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free