Vô Tiên - Chương 745:
Vạn Thanh Sam có vẻ già hơn trước, cúi đầu suy nghĩ, ngồi ngay ngắn với vẻ mặt không đổi. Thân là gia chủ, lại đạt được tu vi Trúc Cơ hậu kỳ từ chục năm, tất nhiên có khí thế khác hẳn ngày xưa. Nhưng lúc này, ông ta lại cảm giác bất lực.
Mấy vị trưởng lão trong nhà đăm chiêu lo lắng, Vạn Thanh Sam đều hiểu rõ. Nhưng vì gia tộc có thể được tồn tại lâu dài, vì an nguy của bản thân, chung quy phải cân nhắc một chút. Ông ta chậm rãi mở mắt, rụt rè, vuốt chòm râu dài nói:
- Thế sự vô thường, có thể làm sao được? Hắc Sơn tông như mặt trời ban trưa lại sụp đổ, Chính Dương tông gần như diệt môn thì trùng sinh, còn có xu thế hơn hẳn ngày xưa. Chẳng qua chỉ có trăm năm nhưng tất cả đều thay đổi. Chúng ta lại nên tự xử thế nào? Thế sự trêu người, chẳng qua cũng chỉ có như vậy thôi!
Giọng điệu chậm rãi, Vạn Thanh Sam còn nói:
- Gia chủ Nhan gia bị giết, các ngươi suy đoán là do Chính Dương tông gây nên. Lúc đầu, ta cũng nghĩ như vậy, nhưng thật ra không phải. Nếu như Chính Dương tông vì chuyện trước kia mà giáng tội Lạc Hà Sơn, theo tính tình của Yến Khởi, nhất định sẽ gióng trống khua chiêng tới cửa thảo phạt, sao có thể giấu đầu giấu đuôi, cố ý che giấu như vậy? Mà thời điểm Đan Dương Sơn phục hưng chính là thời cơ tốt để thu nạp lòng người, chưa chắc sẽ quá tính toán về chuyện cũ. Vạn gia ta đến nay bình yên vô sự chính là một chứng cứ rõ ràng. Bởi vậy, người giết gia chủ Nhan gia là kẻ khác!
Có người không yên tâm hỏi:
- Chính Dương tông thật sự sẽ mở một mắt lưới với Vạn gia ta sao? Vậy người giết gia chủ Nhan gia rốt cuộc là ai chứ?
Mấy người còn lại đều gật đầu, tỏ vẻ lo lắng.
- Hừ! Nghĩ tới trước đây bị tình hình ép buộc, không phải chỉ có một mình Vạn gia ta thay đổi địa vị, tìm kỹ nguyên nhân vẫn còn ở bản thân Chính Dương tông. Cho dù là Mộc gia bị tiêu diệt cũng chỉ là phân tranh giữa các gia tộc chúng ta, không phải đúng sai cũng không phải là do người. Hơn nữa, con cháu đời sau của Mộc gia cũng chỉ có tu vi Trúc Cơ, không đáng để lo ngại. Mà người giết gia chủ Nhan gia...
Nói đến đây, vẻ mặt Vạn Thanh Sam bỗng nhiên biến đổi, tự nói:
- Có thể là hắn không? Ta sẽ không đoán nhầm. Chính là hắn, đúng là rất can đảm... Hừ!
Ông ta bỗng nhiên đứng dậy, giơ tay ném ra ba tia sáng. Có người kinh ngạc hỏi:
- Vì sao phải phát ra Vạn Lý Truyền Âm Phù, còn là...?
Vạn Lý Truyền Âm Phù rất hiểm có, gia chủ của Vạn gia cũng chỉ có là ba cái. Điều này khiến cho mấy vị trưởng lão ở đây cảm thấy không hiểu. Trong mắt Vạn Thanh Sam chớp hiện tinh quang, cười lạnh nói:
- Mặc dù Hắc Sơn tông không bằng xưa, chỉ cần Công Dã Can còn một ngày không chết, khó nói được sau này sẽ phát sinh chuyện gì. Chính Dương tông chậm rãi khôi phục nguyên khí, chính là thời điểm gia tộc ta lấy lòng nó, Huyền Thiên môn có thực lực hùng hậu, làm sao không đầu nhập vào nó được!
Thấy mấy vị trưởng lão còn có chút ngây thơ, Vạn Thanh Sam đã bước nhanh ra khỏi gian nhà, cất giọng nói:
- Người chân đứng hai thuyền sẽ khiến cho người ta khinh thường! Người chân đạp ba con thuyền, là kết duyên rộng khắp, cũng là hành vi sáng suốt! Nếu như ba nhà này đều biết Lâm Nhất trở lại Đại Hạ sẽ thế nào? Ta đi đầu báo chuyện này, chờ bắt được tiểu tử này, bọn họ sẽ phải đối xử với Vạn gia ta thế nào? Xích Hà Lĩnh Ta đem Minh Đồ Vạn Lý...
Lo lắng trong lòng đã được quét sạch sẽ, Vạn Thanh Sam bước nhanh đi ra ngoài. Mấy vị trưởng lão phía sau ông ta bừng tỉnh vui mừng, liên tục khen gia chủ giỏi xem xét thời thế cùng mưu tính sâu xa, cũng đồng thời phát hiện ra tình hình bên ngoài viện, mỗi người đều vội vàng đi theo ra ngoài.
...
Ngoài cửa viện cao lớn của Vạn gia này là một mảnh đất trống rộng rãi. Đèn lồng trước cửa đã được thắp sáng, xung quanh có chút vắng vẻ.
Lâm Nhất xem như không nhìn thấy hai vệ sĩ canh cửa của Vạn gia, hắn đứng lặng yên, chắp tay sau lưng, hình như đang chờ người nào đó.
Trong chốc lát, mấy bóng người bay ra khỏi tường viện, đảo mắt đã vây quanh một mình Lâm Nhất. Lập tức có người tiến lên một bước, quan sát hắn một lúc lại cười lạnh...
- Ha ha! Không ngờ được ngươi còn chưa có chết, dáng vẻ cũng không thay đổi...
Sau khi Vạn Thanh Sam cười lạnh xong, mối hận mất con xông lên đầu, ông ta tức giận nói:
- Tất cả tiên môn trong thiên hạ không tìm được ngươi, hôm nay ta thật ra muốn xem thử ngươi có bản lĩnh gì đi ra khỏi Xích Hà Lĩnh của ta!
Trong chiếc áo bào màu xám cùng hồ lô rượu kia, với gương mặt làm người ta chán ghét này rất quen thuộc với Vạn Thanh Sam. Trí nhớ của tu sĩ rất tốt, đã gặp qua là không quên được! Đây không phải là Lâm Nhất thiếu chút nữa đã chết dưới trượng của mình sao? Quan sát tu vi chẳng qua là Trúc Cơ trung kỳ, cuối cùng lại cũng có thể chọc cho được tiên môn trong thiên hạ phải đau đầu. Ha ha! Trời có mắt, hôm nay ta muốn tự tay bắt giữ tiểu tử này...
Nhìn vẻ mặt vui mừng của Vạn Thanh Sam, Lâm Nhất thản nhiên nhếch môi, im lặng cười.
Hắn vẫn ung dung hất càm về phía đối phương, nói:
- Ngươi không muốn hỏi ta, vì sao ta lại đến đây một mình sao?
Một tiểu tử Trúc Cơ trung kỳ mà thôi, bản thân rơi vào trong vòng vây vẫn không hề biến sắc, nếu không phải có cạm bẫy thì chính là giả vờ bình tĩnh. Phát động thần thức tra xét xung quanh Xích Hà Lĩnh một lúc, Vạn Thanh Sam giwo thiết trượng trong tay lên, nghi ngờ hỏi:
- Ngươi không phải muốn tìm ta báo thù chứ?
Ai ngờ lời giễu cợt của ông ta vừa dứt, đối phương lại khẽ gật đầu, nói:
- Cũng đúng!
Vẻ mặt Vạn Thanh Sam thoáng ngẩn ra rồi lập tức trợn tròn mắt nhìn, sau đó phá lên cười, mắng:
- Đồ không biết chết sống! Ta tìm ngươi báo thù không được, ngươi lại dám xông tới cửa, còn nói ra nói khoác không biết ngượng những lời như vậy! Ha ha! Lại xem ta trừng trị ngươi như thế nào!
Cánh tay ông ta vung thiết trượng lên. Năm vị trưởng lão Vạn gia còn lại cũng đồng thời lấy ra phi kiếm, chặn đường lui của Lâm Nhất.
Người của Vạn gia ở trên trấn đã tránh từ lâu, chỉ có mấy đệ tử Luyện Khí của Vạn gia co đầu rụt cổ nấp sau cửa, rõ ràng muốn xem náo nhiệt để tăng thêm kiến thức. Bãi đất trống trước cửa đại viện trở thành vị trí tốt để chém giết. Sáu người Vạn gia cuối cùng cũng ra tay! Tuy nhiên, có người nhanh hơn một bước!
Ở trong nháy mắt khi Vạn Thanh Sam giơ thiết trượng lên, Lâm Nhất vốn chắp hai tay sau lưng bỗng nhiên biến mất. Đối phương vội vàng phát động phi kiếm chặn khắp nơi là do sợ hắn nhân cơ hội chạy trốn. Ai ngờ sau khi hắn biến mất lại xuất hiện ở bên cạnh một vị tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ. Trong tay hắn còn có thêm một thanh trường kiếp chớp hiện ánh bạc.
Người kia kinh ngạc, muốn thi triển ra thủ đoạn tự bảo vệ mình, Vạn Thanh Sam đã kịp thời chạy vội qua, mang theo một đám mây đen đập mạnh xuống, muốn dùng trượng đập chết người đánh nén. Biến cố xảy ra đột ngột, trong lòng ông ta tự nhiên thấy khiếp sợ, lại thấy tiểu tử kia đã lao vọt trở về, há miệng phun ra một tia sáng màu vàng...
Trong lúc kinh hãi, Vạn Thanh Sam kinh ngạc la lên thất thanh:
- Ngươi đạt tới tu vi gì?
Ánh sáng màu vàng kia chính là một thanh kiếm vàng dài ba thước, kèm theo sự sắc bén không thể nào tránh nổi:
- Chém!
Một tiếng động vang lên, nó xuyên qua ngực ông ta, mang theo một tia máu.
- A...
Trong tiếng kêu thảm thiết, Vạn Thanh Sam khó địch nổi tốc độ nhanh chóng và lực mạnh mẽ của phi kiếm, vội vàng lùi lại:
Bịch một tiếng, ông ta bỗng chốc ngã xuống đất, thiết trượng đang đánh xuống cực mạnh đã không khống chế được nữa, rời tay bay ra ngoài. Ông ta cố đứng lên nhưng không làm được. Ánh mắt khó có thể tin nhìn vào lỗ thủng đang không ngừng trào máu trên ngực, không ép được đau đớn cùng choáng váng kéo tới, ông ta há hốc miệng, mặc cho máu trào ra khỏi khóe miệng làm thấm đỏ bộ râu dài, lại ướt đẫm áo bào, vẫn nhìn chằm chằm vào kẻ thù của Vạn gia. Ông ta là tu vi Kim Đan? Sao có thể như vậy!
Lâm Nhất đánh một chiêu giả nhưng không nhân cơ hội giết người, mà quay đầu lao vọt về phía năm vị trưởng lão Vạn gia đang kinh hãi. Lần này hắn không ẩn giấu tu vi nữa, sau Kim Long kiếm thuận lợi lao ra, bỗng nhiên hóa thành hơn mười đường kiếm quang, lập tức bao phủ chém giết trong mảnh đất trống này.
Vốn tưởng rằng bao vây tấn công một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng chỉ một chiêu, đối phương đã khiến cho gia chủ bị thương nặng, tình hình ở đó đã thay đổi. Miệng phun ra pháp bảo hiển nhiên là tu sĩ Kim Đan không thể nghi ngờ, những người còn lại làm sao có thể là đối thủ của hắn?
Trong lòng khiếp sợ, năm vị trưởng lão Vạn gia đạp lên kiếm hồng tính chia nhau ra chạy trốn, ai ngờ trong ánh sáng màu vàng chớp hiện, từng kiếm quang với sát ý uy nghiêm đáng sợ lao tới mặt, xoay tròn trên đầu mấy người này, khiến bọn họ nhất thời khó có thể thoát thân rời đi.
Trong nháy mắt, Lâm Nhất nhanh như một trận gió mạnh, hai tay cầm Lang Nha Kiếm ngoan độc bổ xuống. Từng tia máu văng ra khắp nơi. Một trưởng lão Vạn gia đã lập tức phơi. Thoáng cái hắn lại xông tới phía sau một người khác. Ánh sáng bạc trong tay quét ngang đi, lại có hai đoạn thi thể mang theo mưa máu rơi xuống.
Thấy người của mình bị mất mạng, ba người còn lại khó ép được sợ hãi, luống cuống tay chân, khó địch nổi thế kiếm sắc bén của Kim Long kiếm. Trong tiếng kêu thảm thiết, hai trưởng lão Vạn gia bị mấy đường kiếm quang xuyên qua cơ thể, biến thành mấy mảnh máu thịt.
Lâm Nhất thấy thế, cơ thể đang ở trên không trung chợt ngừng lại, nhẹ nhàng rơi xuống. Người cuối cùng trưởng lão Vạn gia làm sao có thể địch đổi hơn mười đường kiếm quang lao tới, thoáng chốc lại bị xé thành từng mảnh thịt nát.
Thi thể của trưởng lão Vạn gia không ngừng ngã xuống, hai chân Lâm Nhất hạ xuống đất trong những tiếng Bịch, bịch. Phía sau hắn, là những phần còn lại của thi thể của máu văng ra khắp nơi, khiến cho trước cửa Vạn gia vốn lạnh lùng biến thành một nơi bị tàn sát đẫm máu.