Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 722:

Trước linh đường đèn đuốc sáng trưng, rất nhiều nam nữ già trẻ mặc đồ tang lúc này đang ngẩng đầu lên, ai nấy đều mang theo hai mắt đẫm lệ nhìn về phía sân. Người tới mặc đạo bào màu xám, chân đạp mây, khí độ xuất trần. Đây là một người trẻ tuổi, mày kiếm mắt sáng, lúc này lại mặt không biểu tình, kinh ngạc nhìn linh bài, chậm rãi dừng bước, ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng.

- Ta vẫn tới chậm.

Lâm Nhất một đường đi tới, lúc tới quận thành, trong lòng bỗng nhiên thấp thỏm bất an. Ở trước phủ của Nguyên Thanh là một mảng đồ tang, làm sao có thể qua được thần thức của hắn. Từ lần trước chia tay đã qua bảy mươi ba năm, sợ Nguyên Thanh có biến cố, cho nên mới vội vàng tới, ai ngờ, vẫn tới chậm một bước.

Một người tiếp khách ra đón, chắp tay cao giọng hô về phía sau:

- Mời khách vào tế điện.

Giống như là bị tiếng hô khiến cho giật mình, hơi ngây ra một thoáng, Lâm Nhất đang định lên tiếng thì thấy một lão giả râu bạc trắng mặc áo đay bước lên, quan sát trên dưới một thoáng, không nhịn được lùi ra sau một bước, cả kinh hỏi:

- Tôn khách họ Lâm?

Lâm Nhất cũng không để ý tới vẻ mặt của lão giả, mà lặng lẽ nhìn quan tài. Trong quan tài là một lão giả đầu bạc, hai mắt nhắm chặt, vẫn mang theo thần thái nghiêm túc, có ba phần dung mạo của Nguyên Thanh lúc trẻ tuổi. Ai ngờ được, xoay người cái đã bảy mươi ba năm qua đi, từ sau cuộc rượu ngày ấy, không ngờ lại thành vĩnh biệt.

- Có phải sư thúc tổ không?

Lão giả lại hỏi, thần sắc trở nên khẩn trương.

Nghe tiếng, Lâm Nhất xoay người lại, ánh mắt dừng ở ngọc bội trên ngực đối phương. Đứa bé ngày xưa, nháy mắt đã thành lão giả thất tuần. Hắn chậm rãi gật đầu, nói:

- Ta là Lâm Nhất, ngươi là trưởng tử của Nguyên Thanh, Nguyên Nhất à?

- Quả nhiên là sư thúc tổ.

Lão giả kinh hô một tiếng, "Bùm" một tiếng quỳ rạp xuống đất, khóc nói:

- Ta chính là Nguyên Nhất, cha ta trước lúc lâm chung không ngừng nói về lão nhân gia ngài...

Tiếng khóc của hắn còn chưa dứt, trước linh đường rất nhiều hậu nhân của Nguyên Thanh xoẹt một tiếng vây tới, quỳ hết xuống. Ngay lập tức trong Nguyên phủ tiếng khóc vang vọng.

Chưa bao giờ gặp phải tình cảnh như vậy, thấy người nhà của Nguyên Thanh ai nấy đều bi thương, cùng với chân tình thực ý lộ ra khi thấy hắn, Lâm Nhất chân tay luống cuống, mắt ửng đỏ.

Nguyên Thanh, lúc trẻ tuổi không ngừng cả ngày nói cười, khi lập chí lăn lộn ở Đại Hạ, ai có thể ngờ được sau này sẽ thế nào. Mấy chục năm mưa gió nháy mắt là qua, hắn đã ở đây khai chi tán diệp, thành tựu tất cả thuộc về mình.

Người có cuộc sống này, rất may mắn!

Khẽ thở dài, khôi phục thái độ bình thường, Lâm Nhất đi tới trước linh cữu, rải ba chén rượu rồi mới xoay người lại. Nhìn mọi người đang khóc nức nở ở trước mặt, trầm ngâm một lúc mới nói:

- Các ngươi nén bi thương đi!

Nguyên Nhất vội vàng từ dưới đất đứng lên, chắp tay nói:

- Sư thúc tổ hiếm khi về nhà một lần, xin hãy ở lại mấy ngày.

Thấy Lâm Nhất gật đầu đáp ứng, hắn vội vàng đi trước dẫn đường.

Trong một tĩnh thất ở hậu viện, không có ai khác, chỉ có Nguyên Nhất và sư thúc tổ của hắn.

Lâm Nhất nhìn tranh cuốn trên tường tới xuất thần. Đó là một chiếc hải thuyền phá sóng tiến về phía trước, bên trên có bốn người đứng đón gió, đều vẽ rất sống động. Hai người đứng phía trước phân biệt là Chân Nguyên Tử và Lâm Nhất hắn, ở bên cạnh là Nguyên Thanh và Nguyên Phong.

- Nhờ phúc ấm của sư thúc tổ, mới có Lan Lăng Nguyên gia ta. Cha mẹ ta không chỉ một lần nhắc tới, lão nhân gia ngài là tiên nhân, từng tự tay bế ta. Phụ thân mỗi lần khi uống rượu đều nói ngài sao chưa về thăm người. Cũng vẽ lại bức tranh này, mỗi ngày đều phải nhìn ngắm một hai canh giờ, dặn các con cháu chớ có quên Đại Thương, chớ quên dung mạo của sư thúc tổ.

Nguyên Nhất đã hơn bảy mươi tuổi, đứng ở sau lưng Lâm Nhất lại khóc như một đứa trẻ.

Lâm Nhất xoay người lại, cảm khái vạn phần. Hắn không biết nên an ủi Nguyên Nhất như thế nào, thở dài một tiếng, nói:

- Từ biệt cái đã qua bảy mươi ba năm, ta cũng không ngờ. Không biết cha ngươi hạ táng lúc nào?

- Vốn là ngày mai sẽ hạ táng, nhưng cha ta trước lúc lâm chung có nói, người muốn về nhà, người muốn sư thúc tổ dẫn người về nhà.

Thần sắc Nguyên Nhất trở nên do dự.

Nghĩ nghĩ, Lâm Nhất nói:

- Chôn cốt không cần ở quê cha đất tổ, nhân sinh chỗ nào không phải núi xanh! Cứ để cha ngươi ở đây, cũng tiện có người tế bái. Ta trở về sẽ lập một mộ chôn quần áo và di vật cho Nguyên Thanh, xem như giải quyết xong tâm nguyện này của hắn!

Nguyên Nhất gật đầu, cũng khen sư thúc tổ nghĩ chu đáo. Lâm Nhất lại nói:

- Các ngươi cứ đi lo tang sự đi, không cần để ý tới ta, ta đi thăm hắn.

Ba ngày sau, Lâm Nhất gọi Nguyên Nhất tới, lưu lại mấy chục ngọc phù, cũng cầm một bộ quần áo của Nguyên Thanh đi. Hắn dặn đối phương đừng tuyên dương ra ngoài, sau đó thì lặng lẽ rời đi.

Ngoài quận thành, trước mộ hợp táng của Nguyên Thanh và Tạ Thi Dung, Lâm Nhất lặng lẽ ngồi một ngày, yên lặng uống rượu. Khi bóng đêm phủ xuống, hắn nói "Nguyên Thanh, theo ta về nhà!"

Gió đêm thu thổi qua, tiếng khóc nức nở vang vọng trước mộ phần.

Năm ngày sau, lúc bình minh, Lâm Nhất đi tới Bắc Tể đảo. Đây là hòn đảo lớn nhất ở phía bắc Đại Hạ, là nơi phải đi qua khi về nhà. Hắn không muốn cái gì cố địa trọng du, huống chi đây từng là một nơi rất thương tâm.

Thần thức quét qua bến tàu, quét qua thị trấn, thân ảnh của mấy tu sĩ hiện ra. Lâm Nhất đến trước một cửa viện, trong mắt hiện ra ánh sáng sắc bén, lập tức nói:

- Thư quản sự, cố nhân tới thăm.

Tiếng nói của hắn không cao, lại xuyên qua trận pháp ở viện tử, đưa đến tai của mấy vị tu sĩ bên trong.

Trong nháy mắt, quang mang trước cửa viện chớp động loá mắt. Lập tức một tu sĩ Luyện Khí mở cửa sân. Có lẽ là có tiền bối tới, người trong viện không dám chậm trễ, lập tức có người ra đón chào. Ai ngờ, không đợi vị tu sĩ Luyện Khí này lên tiếng, hắn đã bị người vừa tới túm bay lên.

Tu sĩ xui xẻo này căn bản chưa kịp giãy dụa, chỉ cảm thấy cảnh vật trước mắt biến đổi, đã đặt mình trong một rừng cây. Mà người đứng phái trước chính là một người trẻ tuổi, tu vi sâu không lường được, khiến người tâm sinh kiêng kị.

Vị tu sĩ Luyện Khí này vội vàng bẩm báo tình hình mà mình biết, cũng giao ra ngọc bài thân phận. Thấy đối phương hóa thành một trận gió bay đi, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Mà sau một tiếng đồng hồ, từ Tể Hải tông một đạo Truyền Âm phù được phát ra, khiến cho những người sống ở đây sợ tới toát mồ hôi lạnh, cũng lập tức từ bỏ ý đồ nói ra tao ngộ của mình với người khác.

Thư quản sự của Tể Hải tông bị người ta giết chết. Một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ bị cừu gia lẻn vào trận pháp phòng hộ của Tể Hải phong, lặng lẽ không một tiếng động giết chết trong động phủ bế quan của mình. Nghe nói trong động phủ đó còn lưu lại một câu, kẻ xem mạng người như cỏ rác, phải chết.

Sau khi Tể Hải phong xảy ra việc này, Tể Hải tông trên dưới đành bất lực. Tông chủ này chỉ có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, không dám lỗ mãng, đành phải nghiêm lệnh trông coi đệ tử.

Mượn dùng ngọc bài thân phận của một tu sĩ Luyện Khí, lặng lẽ tiềm nhập Tể Hải phong, sau khi giết người, Lâm Nhất liền bỏ đi. Người hắn muốn giết nhất là Túc Mã, nhưng lại không giết được. Năm tháng là thanh đao vô tình, đẩy người ta già rồi lấy mạng người ta.

Một đường đi về phía bắc, khi gặp hải đảo Lâm Nhất liền dừng lại nghỉ ngơi, rồi tiếp tục đi về phía trước.

Nửa tháng sau, trên Tam Thủy phong Hứ Châu đảo. trước động phủ của gia chủ, theo một trận gió kỳ dị thổi qua, tiếp theo xuất hiện một bóng người, chính là Lâm Nhất phong độn mà đến.

Bốn phía có linh khí tỏa ra, cảnh trí nơi này không tồi! Lâm Nhất chắp tay sau lưng quan sát xung quanh, giống như một người du sơn thưởng cảnh. Chỉ là trong thần sắc của hắn lờ mờ có một phần buồn bã.

Chỉ dùng Phong Độn thuật đi đường, thật sự rất mệt người. Nhưng chưa thật sự rời khỏi Đại Hạ, Lâm Nhất vẫn không muốn ngự kiếm phi hành. Đại khái là sau khi rời khỏi Hứ Châu đảo này thì có thể thoải mái hơn một chút.

Phát hiện động tĩnh phía sau, Lâm Nhất xoay người lại. Một trận mây mù bốc lên, trong sơn động có một lão già đi ra, trên nét mặt lộ vẻ kinh ngạc, chắp tay nói:

- Không biết khách quý đăng môn, Trịnh mỗ không không tiếp đón từ xa!

Hắn lại mang theo vẻ nghi hoặc hỏi:

- Đạo hữu khách không mời mà đến, còn xâm nhập cấm địa tu luyện của ta, đã là cử chỉ thất lễ.

- Ngươi là Trịnh Thanh Toàn?

Vẻ mặt Lâm Nhất có chút đạm mạc, giống như nói chuyện với người qua đường.

Lão giả tay vuốt râu, nhìn khách không mời mà đến từ trên xuống dưới, không ngờ không nhìn thấu tu vi thật sự của đối phương. Sắc mặt hắn trầm xuống, nói:

- Ta chính là gia chủ Trịnh gia Trịnh Thanh Toàn, không biết đạo hữu đến từ phương nào, tên gì họ gì. Phải biết rằng Vệ Tòng Vệ trưởng lão của Hắc Sơn tông có giao tình rất tốt với nhà ta.

Nhìn vẻ phô trương thanh thế của lão nhân, Lâm Nhất xua tay ném ra một cái ngọc giản, nói:

- Là ngươi thì tốt rồi! Vệ Tòng chính là tiểu nhân khi sư diệt tổ, phản bội sơn môn! Các ngươi là cá mè một lứa!

- Đây là tín giản nhà ta.

Bỏ ngọc giản trong tay xuống, Trịnh Thanh Toàn kinh ngạc nhìn thanh niên nhân trước mặt, hỏi:

- Ngươi là....

Đối phương lạnh lùng nhếch miệng nói:

- Ta là Lâm Nhất!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free