Vô Tiên - Chương 721:
Thần sắc vui vẻ, Lâm Nhất thở phào nhẹ nhõm. Hắn cầm lấy một cái ngọc giản, chính là một đồ giản xa lạ, tên là Cửu Châu dư đồ. Đây là cái gì? Quan sát qua một lần, vẫn có chút không hiểu. Nhưng trong chỉ dẫn, Cửu Châu to lớn khiến người ta khó có thể tưởng tượng. Trong đại hải mênh mông bát ngát, chín vùng đại lục cách nước hướng vào nhau, nhìn thì là tiếp giáp nhưng lại cách nhau trăm vạn dặm thậm chí là ngàn vạn dặm. Chẳng lẽ ngoài Đại Hạ ra còn có một mảng thiên địa rộng lớn khác.
Cố nén tò mò trong lòng, Lâm Nhất cầm lấy một ngọc giản khác. Đây lại là đồ giản, bên trên chính là Vô Định hải, một con đường nho vòng vèo xuyên qua mặt biển, hướng về phía đông. Cuối cùng dẫn đi đâu thì không rõ.
Trong lòng như hiểu ra gì đó, Lâm Nhất có chút đăm chiêu gật đầu. Lại ngẫm nghĩ một lấy, lúc cầm lấy ngọc giản thứ ba, thần sắc hắn lại biến đổi.
Long quy nguyên hải, dương tiềm vu âm. Nhân viết chập long, ngã khước chập tâm... Ta từ nhỏ thích đạo, nhận truyền thụ của trời, một bộ công pháp tiên gia. Khai sáng Huyền Thiên tiên môn, vượt lên người.
Xem tới đây, Lâm Nhất cảm thấy thấy kinh hãi. Hắn cố bình tĩnh lại, tiếp tục đo, sau một nén nhang, mới thở hắt ra một hơi. Lại ngây ngốc thất thần.
...Ta bị khốn ở Nguyên Anh, về sau vào Cửu Châu trăm năm, tìm được mật pháp của Huyền Thiên điện. Ở trong Hậu Thổ tiên cảnh có được tiên kiếm, bị tu sĩ Hóa Thần đuổi giết. Quay về quê cũ, đáng tiếc bị thương nặng nên hết thọ nguyên. May có môn hạ Khởi nguyên, đại truyền sư huấn. Tiên vực sụp đổ, tiên đạo xa vời. Hi vọng hậu nhân thành công.
Lời nói trong ngọc giản này không ngờ là Huyền Thiên Thượng Nhân lưu lại.
Huyền Thiên Thượng Nhân cực kỳ quen thuộc với Huyền Thiên tiên cảnh, cũng từ trong đó có được Huyền Thiên tâm pháp, đợi khi tới Nguyên Anh hậu kỳ, vì thọ nguyên có hạn liền đi khắp nơi tìm kiếm phương pháp thăng thiên, tới một nơi tên là Cửu Châu. Trăm năm sau hắn ở một trong tiên cảnh tên là Hậu Thổ, có được tiên kiếm và mở ra mật pháp của Huyền Thiên điện, lại bị tu sĩ Hóa Thần đuổi giết, đành phải trốn về Đại Hạ. Khi trọng thương lại bị thọ nguyên hao hết, gặp được đệ tử Khởi Nguyên của môn hạ, cũng dặn dò hậu sự với người này.
Tu sĩ Hóa Thần? Một địa phương có tu sĩ Hóa Thần, thật khiến người ta hướng về! Mà tiên vực sụp đổ, tiên đạo xa vời, con đường tu tiên chẳng lẽ là rơi vào tuyệt cảnh? Là tuyệt vọng, là trầm luân, vậy việc gì phải điên cuồng vì nó? Mà Cửu Châu cao thủ đông đúc, là tình cảnh thế nào?
Tâm thần bất định cầm lấy ngọc giản cuối cùng, một lúc sau, Lâm Nhất trợn tròn mắt. Rất nhiều nghi hoặc của trong nhiều năm qua, vào lúc này đã được giải đáp.
Ngọc giản này là của vị đệ tử được gọi là Khải Nguyện, có lẽ chính là Huyền Nguyên tổ sư của Huyền Nguyên quan lưu lại. Hắn đến từ Đại Thương, khi tu vi có chút thành tựu thì gia nhập Huyền Thiên môn.
Lúc Huyền Thiên Thượng Nhân gặp nạn, môn nhân tiếp ứng chung quanh. Khi mọi người không có được gì thì Khải Nguyên lại tìm được tổ sư trước lúc lâm chung. Do lĩnh thụ di mệnh của sư môn, nên bị đồng môn sư huynh đệ nghi kỵ và vu hãm. Hắn không thể biện giải, cuối cùng bị sư môn đuổi giết.
Khải Nguyên tiến thối lưỡng nan, đành phải tạm thời đào vongra hải ngoại. Trước khi đi hắn ở núi này vội vàng lưu lại di vật tùy thân của tổ sư, mong đến sư môn tìm đến thì trả lại được sự trong sạch cho mình.
Trong ngọc giản nói, khi Khải Nguyên đi mang theo tiên kiếm, tứ tượng kỳ, một gốc tiên thụ non, ba hộp đan giải độc và một viên thú đan của Huyền Thiên Thượng Nhân, còn có công pháp sư môn và linh thạch. Đương nhiên, hắn để lại nhiều thứ, chỉ là muốn chuyện có thể cứu vãn, chờ một ngày có thể quay về sư môn. Chỉ có điều, vị tổ sư của Huyền Nguyên quan này không hề trở về.
Ở cuối ngọc giản Khải Nguyên còn đánh dấu một chỗ, chính là nơi Huyền Thiên Thượng Nhân đạo tiêu vẫn lạc.
Đây là một ngọc bài thân phận, do trưởng lão Thần Châu môn lưu lại, bên trên có đạo hiệu của Huyền Thiên! Sau khi Huyền Thiên Thượng Nhân tới Cửu Châu, Thần Châu môn này quả thật là nơi gửi thân của hắn.
Ngọc phù to bằng bàn tay, không biết có tác dụng gì, có mấy phần tương tự với truyền tống phù của Huyền Thiên môn.
Thu hồi ngọc giản, ngọc bài và ngọc phù, Lâm Nhất cầm lấy cái khay đó, to bằng bàn tay, một mặt là Càn, một mặt là Khôn, thần thức có thể vào được, bên trên còn có một đoạn khẩu quyết, là Càn Khôn tứ tượng trận.
Khải Nguyên, cũng chính là Huyền Nguyên chân nhân, năm đó chỉ cầm tứ tượng kỳ mà để lại trận bàn này.
Năm đó là một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, không nhận ra trọng bảo cũng là chuyện không thể tránh được. Từ cấm chế lưu lại trên núi là có thể nhìn ra một hai, bởi vậy có thể thấy được, vị tổ sư Huyền Nguyên chân nhân này thủ đoạn cực kỳ tầm thường, tu vi và kiến thức cũng bình thường, hàm oan mà đi lại để lại lại mấy thứ này. Có thể thấy được, người này vẫn có thể coi là người chính trực.
Cất những thứ đã xem xong đi, Lâm Nhất tò mò quan sát túi Càn Khôn còn lại. Trên miệng túi có cấm chế, nhưng rất mỏng manh. Mà hắn có thể nhìn ra sự bất phàm của cấm chế này, ít nhất thì nó từng rất cường đại.
Phải biết rằng, người đã chết cấm chế thần thức để lại sẽ từ từ tiêu tán. Mà cấm chế ở miệng túi đang biến mất, rõ ràng là do chủ nhân đã mất. Dù vậy khí cơ ở bên trên vẫn khiến tim người ta đập mạnh.
Lâm Nhất vươn tay ra tóm một cái, phốc một tiếng, cấm chế ở miệng túi vỡ vụn, thứ bên trong lộ ra hết, không ngờ là toàn linh thạch. Có điều còn có một hộp ngọc khs nặng nằm trong góc, ngoài ra chính là một bộ quần áo và đôi giày nhìn rất không tầm thường.
Trong túi Càn Khôn này chứa không dưới mười vạn linh thạch! Khóe miệng Lâm Nhất lộ ra nụ cười, có chút vui sướng. Lúc trước, tu luyện điên cuồng mấy chục năm đã hao hết ba bốn thành linh thạch trên người. Tu vi càng cao, linh khí cần hấp thu càng nhiều. Mà hai túi có hơn mười vạn linh thạch, tới thật đúng lúc. Đây chính là một khoản tiền to!
Sau khi thu hồi linh thạch, Lâm Nhất lại cầm lấy hộp ngọc rất nặng kia. Mở ra, linh khí dị dạng ập vào mắt, khiến tâm thần người ta chấn động, một khối tinh thạch to bằng ngón tay xuất hiện trước mắt. Đây là? Hắn nhíu mày suy nghĩ, lập tức nghĩ tới gì đó, mang theo vẻ mặt ngạc nhiên, lại quan sát kỹ vật trong tay.
Linh khí dị dạng này cũng không xa lạ, ở trong Huyền Thiên tiên cảnh từng mấy lần cảm thụ rồi, nhất là ở Giới Ngoại thiên của Tứ Cực sơn, linh khí khiến người ta đắm chìm bên trong mà không thể tự thoát ra giống hệt như linh khí trong tinh thạch này. Mà ngoại hình của tinh thạch này khác với linh thạch bình thường, giống như bọ cánh cam trong thế tục, góc cạnh rõ ràng lại trong suốt sáng rực.
Mặc dù không biết lai lịch của tinh thạch, Lâm Nhất vẫn kết luận đây là thứ tốt hiếm có. Sau khi cất đi, ánh mắt hắn dừng trên giày và quần áo, lộ ra thần sắc khó hiểu.
Trên giày này có linh lực lưu động, mà áo dài thì lại không cho thần thức nhìn vào. Tự thấy thần thức không tầm thường, vậy mà Lâm Nhất lại không nhìn thấu bộ quần áo mỏng manh này. Mắt hắn lấp lánh sáng, lại lập tức kinh ngạc. Qua Huyễn Đồng, trên quần áo đúng là phủ từng tầng cấm chế.
Quần áo và giày cũng có thể luyện chế?
Giày này cầm vào tay rất mềm mại, không biết từ vật nào chế thành, đi vào cực kỳ thoải mái. Đế giày còn có hai chữ nhỏ, đằng vân. Quần áo là đạo bào màu xám, nhẹ như bông nhưng lại rất chắc chắn.
Nhìn trường bào và cùng với cũ nát của mình, lại nhìn Đăng Vân ngoa và đạo bào bất phàm trước mặt, Lâm Nhất đứng dậy thay quần áo. . .
Trong rừng rậm của sơn cốc một người trẻ tuổi mặc áo bào tro bước ra. Hắn nhìn xung quanh, thân hình bất động, dưới chân đã có mây trắng dâng lên. Tức khắc, cả người theo một đoàn mây trắng từ từ bay lên không.
Đứng trên đám mây, Lâm Nhất thầm lấy làm lạ. Đăng Vân ngoa này đi vào chân, căn bản không cần pháp quyết, chỉ khi gia trì linh lực, tâm niệm khẽ động liền có thể đi nhanh như bay, lại có thể đằng vân bay lên, so với Bích Vân Sa thì nhanh hơn nhiều, e là ngự kiếm phi hành cũng chỉ như vậy. Mà mặc đạo bào lên người, tay áo dài tung bay, cũng có một phen diệu dụng.
Từ trên người Xuất Vân Tử có được không ít lợi ích, lại ở trong sơn cốc có được thu hoạch phong phú. Ngày khác gặp lại. Lâm Nhất lắc đầu, nếu vô vọng với trúc cơ, trước mắt đã bảy mươi ba năm trôi qua, e là rất nhiều người đều không còn nhân thế rồi.
Suy nghĩ xa xôi trên mây, Lâm Nhất bỗng nhiên mất đi thân ảnh, hóa thành một trận gió.
...
Đêm thue, quận thành Lan Lăng quận, một cao môn đại viên treo đồ tang.
Có gió lạnh thổi tới, giống như là linh hồn không muốn đi, lá rụng bay bay, đèn lồng trắng treo hai bên cửa cũng lay động. Trong bóng đêm lộ ra vẻ thê lương,
Trên con phố dài xuất hiện một thân ảnh. Người này vừa hiện thân, nháy mắt đã tới trước cửa. hai hán tử mặc đồ tang còn chưa thấy rõ người đến thì đối phương đã vào thẳng chính sảnh ở tiền viện.
- Chẳng lẽ là bạn của lão môn chủ tới phúng?
Một người nói.
- Hôm nay đã là ngày bảy rồi.
Tên còn lại quay đầu nhìn, thuận miệng đáp lại một câu.