Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 590:

Sau khi thắng liên tiếp hai người, thần sắc Lâm Nhất bất biến, trong lòng cũng không có ý mừng rỡ.

Huyền Thiên Tiên Cảnh thần bí, làm cho các tu sĩ đổ xô tới, hắn không thể không động tâm. Nhưng muốn đi vào, chỉ có dựa vào bản lĩnh, thắng được trận tỉ thí này.

Bộ dáng của Niên Tứ rất khỏe mạnh, hơn ba mươi tuổi, mặt chữ điền, râu ngắn. Người chưa đến giữa trường, đã lấy ra phi kiếm rất sớm, nhìn Lâm Nhất cười lạnh nói:

- May mắn thắng được hai trận liền càn rỡ, xem ngươi có thể qua cửa ải của ta hay không!

Đang muốn chắp tay thi lễ, nhưng chưa lên tiếng đã thấy thái độ của đối phương như vậy. Lâm Nhất đơn giản thả tay xuống, nhìn người tới, nhàn nhạt cười không nói.

- Bớt giả vờ giả vịt cho ta, đấu một trận phân thắng bại đi!

Niên Tứ rống lớn một tiếng, phi kiếm bay lên không, cánh tay của hắn tùy theo chấn động, một Kim Long dài cả trượng biến ảo ra, giương nanh múa vuốt vọt tới.

Đối phương thế tới hung hăng, quả nhiên có mấy phần bản lãnh. Tròng mắt Lâm Nhất thu nhỏ lại, âm thầm chần chờ, ngón tay điểm một cái, Xích Viêm Kiếm gào thét rời đi.

Tay phải của hắn nắm vào trong hư không một cái, diễm long dài hơn ba trượng bỗng nhiên bay lên không, không hề có một tiếng động gầm thét, thanh thế tăng thêm một bậc.

Hai thanh phi kiếm ở trên không trung quấn quýt lấy nhau, nhất thời khó phân thắng bại. Nhưng Lâm Nhất thi triển ra Kim Long Thủ lại kinh hãi toàn trường. Hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ trên lôi đài không hẹn mà cùng mở mắt, người vây xem dưới đài thần sắc khác nhau, thỉnh thoảng có tiếng kinh hô truyền ra.

- Đây là Kim Long Thủ?

- Là Kim Long Thủ! Đệ tử Chính Dương Tông có mấy người không biết, nhưng chuyện này...

- Kim Long Thủ là tỏa khống thuật, nhưng đây là Kim Long Thủ sao?

- Thủ quyết của người này thật quen thuộc! Nhưng không quá giống Kim Long Thủ!

- Nơi nào vẫn là Kim Long Thủ! Hỏa Long kia tuyệt đối không phải tỏa khống có thể so sánh! Ta nhìn không đơn giản a!

- ...

- Hừ! Tiểu tử thối này cũng không tệ!

Giản Dĩ nhìn tình hình trên sân, thần sắc hơi ngạc nhiên, sau đó âm thầm nói. Hắn suy nghĩ một chút, vuốt râu, nhìn về phía hai đồng môn bên người nói:

- Có thể thi triển ra Kim Long Thủ như vậy, ở trong Chính Dương Tông cũng không thấy nhiều! Ta xem nên thu tiểu tử này vào nội môn đi!

Đức Hâm không tỏ ý kiến ‘ừm’ một tiếng, ngưng thần nhìn trên lôi đài. Ngô Thất nhíu mày, nhìn thấy Lâm Nhất liên tiếp thắng hai trận, trong lòng hắn cũng kinh ngạc, nhưng lại nói:

- Ta sẽ không thu người này làm đệ tử. Một đệ tử ngoại môn, vẫn còn cần mài giũa!

- Ta thì rất muốn... chỉ là tiểu tử thúi này…

Đột nhiên nghĩ đến cái gì, Giản Dĩ lại tắt lòng mến tài, lập tức bỏ đi ý niệm thu đồ đệ, có chút tức giận hừ một tiếng.

- Kim Long Thủ này không phải chuyện nhỏ a! Có thể so với thủ đoạn của tu sĩ Trúc Cơ kỳ!

Đức Hâm than thở một tiếng, hai người bên cạnh cũng vội vàng nhìn lại.

- ...

Chỉ chỉ mắt, Hỏa Long của Lâm Nhất liền nhào lên Kim Long của đối phương.

Giữa không trung kim quang lấp loé, hỏa diễm bốc lên, chỉ chớp mắt, Hỏa Long liền phá tan Kim Long thành từng mảnh, lại ô… một tiếng đánh về phía Niên Tứ.

Lúc này Niên Tứ đã không còn trấn định như vừa rồi, hắn thấy đối phương thi triển ra Hỏa Long càng cường thịnh hơn, liền âm thầm kinh hãi. Bây giờ Kim Long Thủ mình vẫn lấy làm kiêu ngạo sụp đổ, có thể tưởng tượng được, đệ tử ngoại môn kia cũng không phải đơn giản như mình tưởng tượng.

Nhưng lúc hiểu được đã muộn, Niên Tứ vừa lấy ra một pháp khí hộ thân, Hỏa Long đã quấn quanh. Nhiệt độ làm người khó có thể chịu đựng khiến trong lòng hắn đại loạn, vội khởi động pháp khí bảo vệ chỗ yếu hại, nhưng khó có thể chạy trốn, không khỏi mắng lên:

- Ngươi đây là cái bàng môn tà đạo gì, tuyệt đối không phải công pháp của Chính Dương Tông ta. Mau thả ta ra, bằng không thì ngươi chịu không nổi!

Niên Tứ cho rằng, đối phương bất quá là một đệ tử ngoại môn, mặc dù có tu vi tầng chín, cũng không thể thi triển ra Kim Long Thủ quỷ dị như thế. Mà mình có thân phận đệ tử nội môn, nên không khỏi lên tiếng đe doạ.

- Chịu thua rất khó sao?

Lâm Nhất lầm bầm lầu bầu.

Thân là tu sĩ, lúc tài nghệ không bằng người, thì phải có giác ngộ chịu thua, mà không phải tranh đua miệng lưỡi! Ngươi không biết phân biệt như vậy, ta cần cố kỵ sao?

Lâm Nhất nhướng mày, hai mắt phát lạnh xông về phía trước, bàn tay dùng sức trảo một cái, khí thế của Hỏa Long càng mạnh mẽ, vững vàng trói buộc Niên Tứ.

- Ngươi muốn làm gì? Tộc thúc cứu ta!

Dưới sợ hãi, Niên Tứ lại rống lên.

Lâm Nhất căn bản không để ý tới, cánh tay vung một cái, Hỏa Long dài hơn ba trượng trói buộc Niên Tứ lại, mạnh mẽ đập xuống lôi đài.

Chiêu này cực kỳ bá đạo, làm cho tất cả mọi người xôn xao. Chỉ thấy Niên Tứ ở giữa không trung đạp loạn, trong miệng oa oa kêu to bay ra lôi đài.

- Được rồi!

Theo một tiếng quát lớn, một bóng người đột nhiên xuất hiện, lại là lão giả chủ trì lôi đài kia.

Hắn vừa nói xong, liền đưa tay chộp tới, một Kim Long dài hơn năm trượng lao ra, bao bọc Niên Tứ nhẹ nhàng để xuống mặt đất. Lâm Nhất thấy thế đúng lúc thu hồi Hỏa Long, thong dong đứng ở trên lôi đài, sắc mặt trầm tĩnh.

- Đồng môn so tài, nên khiêm nhượng làm đầu, điểm đến là dừng. Sao có thể dựa dẫm tu vi, nhục nhã đối thủ bừa bãi?

Lão giả rơi vào trên lôi đài, căm tức nhìn Lâm Nhất.

Lâm Nhất nhíu mày, nhưng khom người cúi đầu không nói.

- Hừ!

Lão giả thấy thần thái của đối phương vẫn tính kính cẩn, sắc mặt giận dữ hơi thu liễm, hừ lạnh một tiếng, cất giọng nói:

- Người thắng lôi đài tỷ thí là Niên Tứ, La Dật... Lâm Nhất.

...

- Kim Long Thủ kia có khí thế địa hỏa dày đặc, thực quỷ dị!

Trong một lầu các trên Đan Dương phong, một phụ nhân dung mạo xinh đẹp mở miệng. Bên cạnh là một trung niên tuấn nhã, thần thức từ Thiên Thai thu hồi về, trầm ngâm không nói.

Ánh mắt của phụ nhân như nước, nhìn thoáng qua nam tử kia. Trong lầu các mây mù lượn lờ, tự nhiên hiện ra chút kiều diễm.

Nam tử cười ha ha, nhẹ nhàng ôm phụ nhân vào trong ngực, có chút trìu mến nói:

- Phu nhân chớ trách! Vi phu chỉ cảm thấy tiểu tử này cử chỉ quái đản, trong lòng sinh ra một chút hiếu kỳ mà thôi.

Phụ nhân nhẹ giương ngọc thủ, dắt tay nam tử đi đến trước cửa sổ, nhìn mây mù khắp núi nói:

- Phu quân hẳn là nổi lên tâm ái tài, nếu không bảo Lạc Y nhận lấy người trẻ tuổi kia?

Nam tử khẽ lắc đầu, trầm ngâm nói:

- Trong môn phái tuấn kiệt như cá diếc sang sông, vi phu nơi nào quản được nhiều như vậy. Huống chi một đệ tử ngoại môn có thể tu đến Luyện Khí đỉnh phong, có chút cổ quái a! Hơn nữa nghe Đại Hạ có rất nhiều gia tộc vô cớ bị diệt, ta lo lắng...

- Hồng Nguyên Tử sư huynh biết được việc này không?

Phụ nhân hỏi.

- Sư huynh sao có thể không biết! Nhưng hắn không muốn nhiều chuyện, chỉ muốn kết anh!

Nam tử nhẹ giọng nói.

- Kết anh? Toàn bộ Đại Hạ bất quá chỉ có hai tiền bối Nguyên Anh Kỳ, chỉ sợ cuộc đời này của chúng ta vô duyên rồi!

Phụ nhân thăm thẳm thở dài.

Nam tử lâm vào trong trầm tư.

- Phu quân lo lắng, lần này hành trình Huyền Thiên Môn...

Phụ nhân muốn nói lại thôi.

Nam tử ‘nga ‘một tiếng, phục hồi tinh thần lại, trong con ngươi lóe lên tinh quang, ôn hòa cười nói:

- Phu nhân chớ lo! Có lẽ do vi phu quá lo lắng! Trong Huyền Thiên Tiên Cảnh, có lẽ có cơ duyên kết anh cũng khó nói...

...

Đệ tử Chính Dương Tông tỷ thí cuối cùng kết thúc, không trung xẹt qua mấy đạo kiếm hồng, những trưởng bối Trúc Cơ kỳ kia tự động rời đi, còn lại các đệ tử Luyện Khí kỳ túm năm tụm ba kết bạn quay về.

Lâm Nhất, Tống Thủ và Mạc Đại, ba người cùng nhau đi xuống núi.

- Lâm sư đệ, hôm nay ngươi thực uy phong! Khi nào ta mới có thể có bản lĩnh như ngươi chứ!

Tống Thủ đi ở phía trước, quay đầu lại tán dương.

Lâm Nhất đi ở phía sau hai người, nghe vậy không để ý lắm cười cười.

Mạc Đại dừng bước, nhìn trước sau một chút, giống như vô ý nói:

- Lâm... Lâm sư đệ nhập môn không lâu, trêu chọc người ngược lại... không ít!

Lâm Nhất thuận miệng hỏi:

- Mạc sư huynh lời ấy là có ý gì?

Tống Thủ cũng hiếu kì nhìn về phía Mạc Đại.

Mạc Đại cười ha ha, bước chân không nhanh không chậm đi tới, lộ ra nụ cười hàm hậu, lắc đầu nói:

- Kỳ thực... Kỳ thực cũng không có gì, các đệ tử trong Chính Dương Tông, đa số là gia tộc... tiến cử, người với người trong lúc đó, có thể nói dây mơ rễ má.... Có lúc... Ngươi vô cớ đắc tội một người, sẽ có vô số người đi ra đối nghịch với ngươi...

- Mạc sư huynh nói không sai, Niên Tứ kia có tộc nhân ở trong tông, hôm nay hắn hổ thẹn ở trong tay ngươi, sau này sư đệ ngươi nên cẩn thận!

Tống Thủ cũng phụ họa.

Lâm Nhất nhướng mày, nhìn thoáng qua Mạc Đại, sau đó nhìn Tống Thủ nói:

- Tống sư huynh nói sai rồi! Hổ thẹn ở trong tay ta? Đây bất quá là một cuộc tỷ thí trên lôi đài mà thôi. Nếu như lời ngươi nói, chẳng phải người bị thua đều nên canh cánh trong lòng sao!

Không đợi Tống Thủ nói, Lâm Nhất lại hỏi tiếp:

- Ngươi và Mạc sư huynh ở trong tông môn có tộc nhân giúp đỡ không ?

Tống Thủ cười khổ nói:

- Chính Dương Tông lớn như vậy, ai không có mấy tộc nhân chứ! Bất quá thân là đệ tử ngoại môn, ta muốn đi nịnh bợ người ta, cũng phải có người để ý tới ta nha!

Mạc Đại đồng cảm gật đầu nói:

- Trong gia tộc cũng chia chí thân và họ hàng xa, chỉ có những đệ tử nội môn, mới có thể để gia tộc và tông môn... vãng lai.

Xem ra đệ tử ngoại môn ở trong tông môn không chỉ không được người coi trọng, ở trong gia tộc cũng bị người lạnh nhạt. Trái lại đệ tử nội môn lại không dễ trêu chọc!

Lâm Nhất liếc nhìn bóng lưng của Mạc Đại một chút, sau đó ánh mắt nhìn về phía sơn đạo, không khỏi nhíu mày.

Tu sĩ đi đứng lưu loát, người phàm tục là không thể so sánh. Chỉ trong thời gian ngắn, trên sơn đạo vốn náo nhiệt, lúc này đã dần dần thưa vắng. Mắt thấy sắp rời khỏi Đan Dương phong, nhưng dưới chân núi xuất hiện ba người, để Lâm Nhất nghĩ tới lời Mạc Đại vừa mới nói qua.

Xem ra oan gia ngõ hẹp rồi!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free