Vô Tiên - Chương 589:
Chỉ thấy người trẻ tuổi mặc hôi bào kia, thời điểm vừa nói vừa đi, đột nhiên lấy ra một thanh phi kiếm, tại nguyên chỗ mất đi thân hình. Đây chỉ là thuật ẩn thân bình thường, thần thức của người vây xem đều rõ ràng, nên không ai để ý nhiều. Nhưng trong nháy mắt, song phương giao thủ đã có một người ngã xuống đất. Này là thế nào? Thuật ẩn thân không có uy lực to lớn như vậy a!
Ai nghĩ tới, người bên ngoài rõ ràng, nhưng Đồng Thịnh lại bất ngờ không đề phòng được.
Lâm Nhất ẩn đến phía sau Đồng Thịnh, tiện tay sử dụng tuyệt học Phi Vân Điểm Huyệt Thủ của Bạch Vân Quan, trong nháy mắt ngăn lại huyệt đạo của đối phương.
Điểm Huyệt Thủ trong chốn giang hồ vô dụng với tu sĩ? Không hẳn! Kinh mạch thân thể là nhất trí, Điểm Huyệt Thủ thêm vào linh lực của Lâm Nhất, muốn phong tỏa huyệt đạo không có gì khó. Đương nhiên, này cũng phải ở dưới tình huống đối phương không hề phòng bị, đột nhiên làm khó dễ mới có thể có hiệu quả.
Lấy ra Xích Viêm phi kiếm, dẫn tới Đồng Thịnh lo thủ không để ý, Lâm Nhất đánh lén đắc thủ, lúc này mới hiện ra thân hình, nhìn Đồng Thịnh giãy dụa ở trên mặt đất chắp tay nói:
- Đồng sư đệ, đa tạ rồi!
Thủ đoạn thấp kém như vậy cũng có thể thắng lợi! Hành động của Lâm Nhất đưa tới dưới đài cười nhạo.
Một bên lôi đài, tu sĩ Trúc Cơ kỳ lớn tuổi hơi bất ngờ mở mắt, cùng một trọng tài khác xa xa nhìn nhau, lên tiếng nói:
- Nhân số một, Lâm Nhất thắng.
Đồng Thịnh nằm trên đất cổ trướng đến đỏ bừng. Hắn mạnh mẽ đả thông kinh mạch bị phong bế, nhảy lên, mặt không cam lòng, oán hận trừng Lâm Nhất một chút, sau đó đi xuống lôi đài.
...
- Ha ha! Bên này tỷ thí quả nhiên thú vị! Không đánh mà thắng đối thủ a!
Đệ tử Đan Dương Phong cũng chạy tới tham gia náo nhiệt, trong đám người, một nữ tử kiều diễm rất đáng chú ý, nàng nhìn trên đài cười nói.
Bên cạnh nữ tử còn đứng hai người trẻ tuổi diện mạo tuấn lãng. Một người trong đó cười lạnh nói:
- Hừ! Kim sư tỷ không nên tăng chí khí người khác, này bất quá là thủ đoạn nhỏ mà thôi! Không đáng nhắc tới!
Nữ tử cau mày, nhàn nhạt đáp:
- Ồ! Vạn sư đệ tự nhiên không giống người thường nha!
- Ha ha! Người này đến từ giang hồ, biết chút bàng môn tà đạo cũng không có gì, ở đâu là đối thủ của Vạn sư đệ!
Một người khác phụ hoạ, nhưng trong ánh mắt lại có chút châm biếm.
...
- Ha ha! Từ biệt mấy năm, phong thái của Lâm sư đệ càng hơn xưa! La mỗ đến lĩnh giáo hai chiêu, mong hạ thủ lưu tình!
Trên mặt La Dật mang theo nụ cười đi đến giữa trường, như lão hữu quen biết đã lâu, chắp tay hàn huyên.
Lâm Nhất thu hồi Xích Viêm phi kiếm, vừa muốn thi lễ đáp lại, đột nhiên trong lòng rùng mình, thân hình vội vàng thối lui.
Ầm!
Một thanh phi kiếm nối gót mà tới, vừa vặn oanh kích ở chỗ hắn vừa đứng. Lôi đài rất kiên cố, cũng không hư hao, bất quá gây ra động tĩnh lại không nhỏ.
Thần sắc của La Dật hơi ngưng trọng, lại lộ ra khuôn mặt tươi cười, giả vờ giả vịt than thở:
- Lâm sư đệ ứng đối thực nhanh chóng, khiến người ta kính phục!
Hắn ngoài miệng nói dễ nghe, nhưng phi kiếm vây quanh người bất định, vận sức chờ phát động.
Tục ngữ nói, quyền không đánh mặt người cười. Đổi lại người khác, nói không chắc đã bị La Dật đánh lén đắc thủ. Nhưng Lâm Nhất không phải thái điểu vừa mới xuất đạo, ngây thơ vô tri. Loại thủ đoạn ở trước yếu thế, ám chỉ thủ đoạn ác độc ở phía sau, hắn thi triển qua không chỉ một lần nha.
Vừa rồi Đồng Thịnh ăn thiệt ngầm của hắn, mới bị thua xuống đài, bây giờ tốt rồi, trong nháy mắt La Dật liền gậy ông đập lưng ông, ý đồ ám toán mình một cái.
Lâm Nhất vừa đứng vững thân hình, khóe miệng nhếch lên, mang theo ý cười như có như không nhìn đối phương.
La Dật không chỉ dùng phi kiếm bảo vệ trước sau, trên người còn có một tầng hộ giáp, có thể nói cực kỳ cẩn thận. tu vi không cao, nhưng tâm cơ hơn người. Đây không phải là người dễ đối phó!
Căn bản không phí lời với đối phương, thân hình Lâm Nhất lấp lóe, cánh tay run lên, linh lực dâng vào Xích Viêm Kiếm. Vù một tiếng, thân kiếm tăng vọt hơn trượng, ánh kiếm màu đỏ thẫm mang theo nhiệt độ khiến lòng người kinh hãi, bị hai tay hắn giơ lên, đột nhiên chém xuống, một đạo hỏa quang đỏ đậm bổ về phía La Dật.
La Dật biến sắc, biết Lâm sư đệ kia không phải người hiền lành gì. Sau khi đánh lén thất bại, hắn vốn định cùng đối phương đọ sức một chút, cho dù thua, cũng có thể bảo lưu chút mặt mũi. Nhưng không ngờ đối phương không nói một lời, tới liền toàn lực ứng phó, hiển nhiên là bị mình đánh lén chọc giận.
Trong lòng có chút hoảng loạn, nhưng La Dật vẫn tế phi kiếm tiến ra đón, chỉ nghe đang… một tiếng, Xích Viêm Kiếm của Lâm Nhất không trở ngại đến trước mặt. Mà phi kiếm của hắn thì khó địch nổi một đòn toàn lực của đối phương, tuỳ theo âm thanh rơi ở trên lôi đài.
Không kịp nghĩ nhiều, sắc mặt La Dật hoảng sợ, vội thôi thúc linh lực toàn thân tràn vào hộ giáp, cả người lui nhanh. Lúc này thân hình Lâm Nhất hạ xuống, Xích Viêm Kiếm như hình với bóng, căn bản không cho đối phương né tránh, một kiếm đánh xuống.
Ầm… một tiếng vang trầm thấp, Xích Viêm Kiếm mạnh mẽ bổ vào trước ngực La Dật, trên hộ giáp lóe lên hào quang, ầm ầm vỡ vụn.
La Dật chỉ cảm thấy trước ngực rung mạnh, khó có thể chịu đựng được kiếm thế ngập trời, phun ra một ngụm máu tươi, tựa như túi da bay ra ngoài.
Kiếm thế trên tay Lâm Nhất thu lại, nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, nhìn La Dật chắp tay nói:
- La sư huynh không có gì đáng ngại chứ!
La Dật bị thương không nặng, nhưng cực kỳ chật vật. Hắn lăn lộn ở trên mặt đất hai lần mới cắn răng bò dậy, mặt đỏ bừng. Vốn tưởng đề phòng đối thủ ám toán, liền tiên hạ thủ vi cường, không ngờ mình căn bản không phải đối thủ của người ta.
Này gọi là dốc hết sức phá vạn pháp, Lâm Nhất dựa vào tu vi, đánh hắn không có sức chống lại.
- Nhân số một, Lâm Nhất thắng!
Tu sĩ Trúc Cơ kỳ kia lại lạnh như băng mở miệng.
- Tại hạ thua tâm phục khẩu phục! Đa tạ Lâm sư đệ hạ thủ lưu tình!
La Dật chắp tay ảo não đi xuống lôi đài.
Lâm Nhất cũng lấy lễ đưa tiễn, cái này gọi là hoàn lễ. Ngươi kính ta một thước, ta kính ngươi một trượng. Nếu như ngươi ra tay ám toán ta, xin lỗi, ta chỉ có lấy lực phục người.
Trên lôi đài, ngoại trừ hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ làm trọng tài, thì chỉ còn lại Niên Tứ và Lâm Nhất.
Niên Tứ nhìn đệ tử ngoại môn kia, trong lòng ngột ngạt. Hắn không ưa tiểu tử thắng liên tiếp hai trận này, đặc biệt là dáng dấp trước dọa sau cung, làm người sinh ghét.
Làm người số một của lôi đài chữ nhân, Niên Tứ có ngạo khí của mình. Một đệ tử ngoại môn mà thôi, chi dù có tu vi Luyện Khí tầng chín, thì có thể thế nào? Pháp môn tinh diệu của Chính Dương tông không phải ai cũng có thể tu tập, hắn tự tin có thể để cho tên tiểu tử này biết lợi hại.
Kỳ thực trận tỉ thí này là xa luân chiến, đối với Lâm Nhất mà nói cực kỳ không công bình. Nhưng ai bảo ngươi là Luyện Khí chín tầng, còn là một đệ tử ngoại môn, tỷ thí hôm qua ngươi lại không tham dự, hôm nay nửa đường lên đài, cho ngươi đánh là tốt lắm rồi.
Quy củ, từ trước đến nay không có cái gì gọi là công bằng, trừ khi có một ngày ngươi đứng trên quy củ. Bằng không thì ngươi chỉ có thể lựa chọn phục tùng, hoặc từ bỏ!