Vô Tiên - Chương 557:
... ... ...
Thu gia, sườn núi Hắc Thủy.
Gia chủ Thu Nhược Hành có tu vi của Trúc Cơ hậu kỳ. Ông ta ngày thường là bộ dáng lão giả hiền hoà, giờ này ngồi trên một cái ghế gỗ chính vị, nhưng lại là gương mặt ảm đạm.
Mấy trưởng lão của Thu gia vây chung quanh, đều không dám nhiều lời.
Người trung niên cứu huynh đệ Thu Hàn cũng ở tại chỗ, ông ta không kiềm chế được lửa giận trong lòng, lớn tiếng nói ra:
- Mấy Luyện Khí đệ tử của Hắc Sơn tông cũng dám tùy ý khiêu khích, cũng giết đệ tử của Thu gia ta, chuyện này nhất định phải đòi Hắc Sơn tông đưa ra lời giải thích. Chẳng lẽ, hắn thật sự đã cho rằng Thu gia ta dễ bắt nạt hay sao?
- Cận Cổ, chuyện này cũng không phải đơn giản như vậy, hay là nghe gia chủ a!
Một trưởng lão ở một bên khuyên lơn.
- Đây là một thứ tốt! Nhưng cũng là nguyên nhân rước lấy họa!
Thu Nhược Hành mở ra bàn tay nói. Trên tay ông ta nâng một cái hộp ngọc tinh xảo, một tầng hàn vụ nhàn nhạt, như có như không đang sinh ra, bên trong tĩnh phục một con ve sầu sáng lóng lánh, lộ vẻ kỳ dị, khiến cho mấy trưởng lão hai mắt tỏa sáng.
Thu Nhược Hành nhíu mày một cái, khép lại bàn tay, ánh mắt nhàn nhạt quét qua mấy trưởng lão, lòng đầy lo lắng nói ra:
- Chuyện này nhìn như tầm thường, mấy tên đệ tử của Hắc Sơn tông cũng chẳng qua là tham lợi nhất thời, mà xuất khẩu cuồng ngôn thôi!
Ngữ khí dừng một chút, ông ta có chút lo âu tiếp tục nói ra:
- Nhưng mà gần đây có lời đồn, nói là Thái gia, Tề gia ở gần Hắc Sơn, đều dựa vào Hắc Sơn tông, mà Cố gia lại trong một đêm bị người diệt môn.
- Chẳng qua đó là lời đồn mà thôi, chưa tìm được chứng minh. Hắc Sơn tông còn dám đụng đến Thu gia ta hay sao?
Thu Cận Cổ nói xong, mấy trưởng lão còn lại cũng đua nhau gật đầu bày tỏ phụ họa. Vì nguyên nhân của tổ tiên, Thu gia phải phụ thuộc vào Huyền Thiên môn. Bọn họ không vì Hắc Sơn tông có gan miệng hổ vuốt râu.
Chuyện này nếu như đặt ở trước đây, Thu Nhược Hành cũng sẽ ôm tâm tư giống nhau. Thế nhưng ông ta vào lúc này, lại sinh ra mơ hồ bất an, nhất thời lại khó có thể quyết định.
Sau khi trầm ngâm, Thu Nhược Hành chậm rãi nói ra:
- Chỉ sợ chuyện này cũng không phải là chuyện không có gió làm sao có bão a! Cận Thành không tới mấy ngày nữa trở lại rồi, đến lúc đó hết thảy tự có kết quả.
. .
Sau năm ngày, Thu Cận Thành quả nhiên phong trần mệt mỏi quay trở về Hắc Thủy nhai.
Lấy tư cách đứa con cả của gia chủ Thu Nhược Hành, Thu Cận Thành là người cơ mẫn, xử sự lão đạo, thêm nữa có tu vi của Trúc Cơ trung kỳ, người này rất có danh vọng ở Thu gia, được tộc nhân kính trọng sâu sắc.
Chỉ có điều, lần này Thu Cận Thành đi ra ngoài trở về, thần sắc tỏ ra luống cuống. Hắn vội vã đi vào hậu viện của Thu gia, khi đang muốn đi tới chỗ của Thu Nhược Hành, gặp được một nữ tử tuổi thanh xuân đâm đầu đi tới.
Cố gái nọ khoảng hai mươi tám tuổi, răng trắng tinh mỹ, ngũ quan linh lung xinh đẹp, thấy người tới, sắc mặt lộ ra vẻ vui mừng, dịu dàng cúi đầu:
- Thải Doanh bái kiến phụ thân!
Thu Cận Thành nhìn thấy con gái bảo bối, không khỏi bước chân thả chậm, tay vuốt râu xanh, trong mắt mang theo vô hạn từ ái. Trong lời nói không phải không có ý khen ngợi, ông cười nói ra:
- Ha ha! Thời gian không được mấy ngày, tu vi của Thải Doanh lại tăng một phần!
Thu Thải Doanh nhoẻn miệng cười ngượng ngùng, hơi có đắc ý nói ra:
- Tuy nhiều ngày không gặp phụ thân rồi, Thải Doanh vẫn như cũ không dám lười biếng!
Thu Cận Thành đột nhiên nghĩ đến điều gì, thần sắc hơi chựng lại, hắn khoát tay nói ra:
- Cha còn có việc cần phải gặp mặt tổ phụ con, con đi về trước đi!
Ông ta nói thế, sau đó liền vội vã rời đi.
Nhìn bóng lưng của Thu Cận Thành đã đi xa, Thu Thoải Doanh chau nhẹ mày lại, trong lòng sinh ra vẻ rầu rĩ! Phụ thân vừa rồi là cố gắng miệng cười, nàng ta há có thể nhận không ra sao! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, khiến cho phụ thân luôn luôn trầm ổn lại trở nên rối loạn như thế?
Trong một gian tĩnh thất của Thu gia.
Sau khi Thu Nhược Hành nghe xong Thu Cận Thành bẩm báo, ông ta cau mày, gương mặt âm trầm.
Thần sắc của Thu Cận Thành ngưng trọng nói ra:
- Cha, Thái gia và Tề gia đồng thời dựa vào Hắc Sơn tông, cũng không phải không có nguyên nhân. Mà Cố gia cũng bởi vì không vâng theo ý nguyện của Hắc Sơn tông, mới gặp họa diệt môn. Tông chủ Công Dã Kiền của Hắc Sơn tông, thường có dã tâm, hơn nữa tính tình thô bạo, làm người bảo thủ. Người này không thể không đề phòng a!
Thu Nhược Hành gật đầu chậm rãi, cảm động lây đối với nỗi lo lắng của nhi tử. Vì thế, ông ta thuận lợi nói ra một chuyện ngọc thiền của mấy ngày trước.
Sau khi biết được chuyện này, sắc mặt của Thu Cận Thành biến đổi, lo lắng nói ra:
- Trách không được đệ tử của đối phương không kiêng nể gì như thế, giờ này lại bị Thu gia ta giết hai người, Công Dã Kiền vừa đúng dịp có thể mượn cơ hội làm khó dễ, Thu gia ta nguy rồi!
Trong ánh mắt của Thu Nhược Hành nhoáng lên lệ sắc, sau khi trầm tư một lát, thở dài một tiếng. Nhiều lần, ông ta bỗng nhiên đứng dậy, trong thần sắc xuyên thấu qua một chút quyết liệt, phân phó nói:
- Mở ra trận pháp của Hắc Thủy nhai, toàn tộc đề phòng!
Lúc này, trên không trung bên ngoài mấy trăm dặm, trong bông tuyết bay múa đầy trời, đột nhiên xông ra năm đạo kiếm hồng, chạy thẳng tới Hắc Thủy nhai. Thời gian không tới một nén nhang, kiếm hồng đột nhiên tản ra, năm vị tu sĩ xuất hiện ở bầu trời của Hắc Thủy nhai.
Một người dẫn đầu mặc huyền y, chân đạp phi kiếm, thần tình kiêu căng. Hắn thấy phía dưới đã mở ra trận pháp, khinh thường cười lạnh một tiếng, cao giọng nói to lên:
- Thu gia giết đệ tử của Hắc Sơn tông ta, đã phạm vào tội lớn ngập trời. Tông chủ ta có lệnh, Thu gia cử tộc phụ thuộc, có thể miễn tử tội, nếu làm nghịch, gà chó bất lưu!
Bốn người tu sĩ áo đen còn lại cũng cao giọng hô to:
- Cho bọn ngươi thời gian một nén nhang, nhanh chóng làm quyết định, để tránh sai lầm! Quá hạn không đợi!
Tiếng la như lôi minh rền vang trên Hắc Thủy nhai, lại rơi ầm ầm vào đáy lòng của từng đệ tử Thu gia. Tuyết lớn che lấp Hắc Thủy, nỗi sợ hãi bị diệt tộc bao phủ, Thu gia Hạp tộc trên dưới lòng người bàng hoàng.
Trong đình viện của Thu gia, tất cả tộc nhân tụ tập lại với nhau, mặt mang bất an nhìn về phía gia chủ cùng mấy vị trưởng lão bị mọi người vây quanh.
Thu Nhược Thủy ngước nhìn bầu trời tuyết, thở dài nói:
- Đến thật nhanh! Đây là tu sĩ Kim Đan!
Lời của ông ta đưa tới một mảnh kinh động của tộc nhân. Tổ sư của Kim Đan kỳ tu vi, thần tiên mà tồn tại, diệt một cái gia tộc không phí nhiều sức, càng chưa nói còn có bốn vị tu sĩ của Trúc Cơ kỳ trợ chiến, lần này tai vạ đến nơi rồi!
- Đừng vội kinh hoảng!
Thu Nhược Hành râu tóc trương dương, khí thế rét lạnh quát to:
- Dựa vào Hắc Sơn tông chưa chắc chính là việc thiện, Thu gia tuyệt đối không chối bỏ Huyền Thiên môn, thời khắc sinh tử tồn vong, chỉ có một đường tử chiến!
Thu Nhược Hành nhìn tộc nhân khắp bốn phía, thần sắc của ông ta lạnh lùng, ngang nhiên nói ra:
- Hạp tộc trên dưới kiên thủ trận pháp! Thời khắc trận pháp bị phá, anh dũng giết địch! Thu gia sinh tử tồn vong, ở chỗ này sớm chiều!
Ý sợ hãi quanh quẩn trong lòng đang chậm rãi lui đi, trên mặt đệ tử của Thu gia lộ ra thần tình quyết liệt liều chết, một cổ sát ý bi tráng tràn ngập ở Hắc Thủy nhai. . .
Phía sau Hắc Thủy nhai, Thu Cận Thành nhảy xuống phi kiếm, vuốt ve đặt xuống một thân thể được cừu bào trong ngực bao quanh.
Trong cừu bào màu trắng bạc lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn treo đầy nước mắt, Thu Thải Doanh khóc không ra tiếng:
- Phụ thân, vì sao muốn nữ nhi rời đi?
Thu Cận Thành thở dài:
- Ta được lệnh của tổ phụ con, đưa con rời khỏi Hắc Thủy nhai, đi đến Huyền Thiên môn. Sau này không có tổ phụ và phụ thân che chở, con một thân một mình phải cẩn thận nhiều hơn. Thu gia hôm nay có khó khăn, con chỉ cần bẩm báo như thật việc này với Huyền Thiên môn là được, không thể vì gia cừu mà lầm tu hành! Nhớ lấy! Phải cố gắng còn sống mới được! Vi phụ phải đi theo tổ phụ của con rồi, con mau mau đi xa đi!
Ông ta lại tràn đầy yêu thương nhìn thoáng qua nữ nhi, hàm răng khẽ cắn, xoay người bay lên trời.
- Phụ thân...!
Thu Thải Doanh nằm trong tuyết khóc không ra tiếng. Chốc lát sau đó, nàng ta đè xuống cực kỳ bi ai, dập đầu mấy cái nặng nề về phía Hắc Thủy nhai, bấy giờ mới lưu luyến không rời độn đi xa xa.
. .
Một tháng sau, chỗ giao nhau giữa huyện Ti Sơn và huyện Vương Tử, xuất hiện một nữ tử thần tình khốn đốn, ánh mắt lại kiên nghị. Đây là Thu Thải Doanh trốn ra từ Hắc Thủy nhai.
Nàng thuở nhỏ lớn lên trong sự bảo vệ của cha mẹ, chưa bao giờ trải qua phong ba và long đong . Thế nhưng trong vòng một tháng ngắn ngủi này, Thu Thải Doanh sau khi nếm lấy hết nhân thế cực khổ, mới hiểu được nỗi đau khổ của sinh ly tử biệt, đã minh bạch nỗi khó khăn của cuộc sống, còn có cố chấp phải sống tiếp.
Nửa tháng trước, Thu Thải Doanh từ trong miệng tu sĩ ven đường, khi nghe được tin dữ Thu gia Hạp tộc ở Hắc Thủy nhai bị diệt, nàng ta một mình chạy tới chỗ không người, khóc nức nở ba ngày ba đêm, dường như khóc hết nước mắt cả đời.
Tộc nhân mất, tổ phụ và phụ thân cũng mất, đã không còn người thương yêu, cũng không có ai bảo vệ chu toàn cho mình nữa, giữa thiên địa chỉ còn lại một mình đơn độc. Một khắc kia, Thu Thải Doanh thêm mối thù diệt tộc, bước chân càng thêm nặng nề!