Vô Tiên - Chương 556:
... ... ... ...
Lâm Nhất thật lòng nói ra tu vi của mình, ba người Mạc Đại có chút ngoài ý muốn nhìn nhau một cái, lộ ra thần tình lúng túng.
- Ngươi. . . Ngươi mới là sư huynh, với tu vi của ngươi không nên tới Đoán Tạo đường a!
Mạc Đại nói ra nghi vấn trong lòng của ba người hắn.
Lâm Nhất không để ý tới những thứ giả dối này, huống chi bản thân mình có việc cầu người, kiên quyết vẫn gọi ba người là sư huynh.
Thấy hắn thức thời như thế, nụ cười của ba người Mạc Đại trở nên dễ dàng hơn. Tuy nói bối phận lấy tu vi bàn về lớn nhỏ, mọi người đều là đệ tử của Luyện Khí kỳ, ai cũng không muốn nhận một người tuổi nhỏ làm sư huynh đấy, đây cũng là chuyện thường tình của con người.
- Sư. . . Sư đệ, công pháp tiếp sau này ta có, ngươi. . . Ngươi lấy đi là được.
Trong bốn người, lấy Mạc Đại nhiều tuổi nhất, khóe miệng của hắn mặc dù không lanh lẹ, người lại hiền hậu, xem ra Tống Thủ và Phong Ly cũng đều nghe hắn.
- Phương diện này có 'Chính Dương Kim Long thủ' chứ?
Lâm Nhất nhận lấy ngọc giản của Mạc Đại, sau khi cám ơn lại hiếu kỳ hỏi han.
Tống Thủ tiếp lời đến đáp:
- Sư đệ cũng từng nghe nói Kim Long thủ ư? Ha ha! « Chính Dương tâm pháp » chính là công pháp bắt buộc của Chính Dương tông đệ tử, Kim Long thủ đương nhiên có. Bất quá, phải tới Luyện Khí hậu kỳ mới có thể tu tập.
Lâm Nhất không muốn dây dưa trên việc này, chợt cười hỏi:
- Vì sao ta không nên tới Đoán Tạo đường? Không biết ba vị sư huynh có gì chỉ giáo ta?
Mạc Đại cười cười, đáp:
- . . . Cũng không có gì, việc cần làm của Đoán. . . Đoán Tạo đường,. . . cực khổ nhất. Chúng ta đều là không. . . được người tiếp đãi.
Phong Ly không thích nói chuyện lắm, cùng Tống Thủ phụ họa gật đầu.
Không được người tiếp đãi? Tương đương với Xa Mã Đạ Viện của Thiên Long Phái sao? Ánh mắt của Lâm Nhất quét qua ba người trước mắt, khẽ lật cánh tay một cái lấy ra một cái vò rượu, cười nói:
- Lần đầu gặp mặt, đây là một chút tâm ý của tiểu đệ. Xin ba vị sư huynh thu nhận.
- Ha ha! Lâm sư đệ thật là người thống khoái!
Tống Thủ đưa tay liền giành lấy bình rượu, cười lên ha hả. Một bên Phong Ly và Mạc Đại cũng lộ ra nụ cười hội ý.
Lấy một trả một! Đã có được công pháp đoạn sau, rốt cuộc phải hơi có hồi báo mới được. Có mấy vò rượu của Hoằng An tặng lúc trước, Lâm Nhất cũng vui vẻ được cái thuận thủy nhân tình. Sau khi hắn nói chuyện dăm ba câu cùng ba người, sợ xảy ra dây dưa, hắn vội vã trở về.
. .
Tháng chạp đã sắp qua đi, bốn mùa như xuân trong Quy Linh cốc, mà bên trong huyện Ty Sơn cách mười mấy dặm bên ngoài Quy Linh cốc, đã là cảnh tượng vạn dặm đóng băng.
Hắc sơn kéo dài mấy vạn dặm, lúc này đã là một mảnh trắng xóa. Tuyết rơi nhiều như lông ngỗng, phô thiên cái địa mà đến, như muốn vùi lấp, thôn phệ hết thảy. Tuyết sâu ngang eo phong bế các con đường lớn nhỏ, mọi nhà quan môn đóng cửa, mọi người từng người vây quanh bếp lửa, yên lặng đón nhận cái giá lạnh của mùa đông, họ ngóng trông trời xuân sớm đến một chút đến.
Lúc này, vạn thú ẩn núp sâu trong núi lớn, vốn dĩ bóng dáng người xa ngút ngàn dặm, lại truyền đến một loạt tiếng đánh nhau vang lên.
Xuyên qua bông tuyết đầy trời, trong sơn cốc xông ra hai bóng người, đạp tuyết vô ngần, giây lát liền đến bên ngoài hơn mười trượng. Thế nhưng phía sau lập tức lại xông ra ba đạo nhân ảnh, dưới chân còn nhanh hơn, như gió vậy bèn vây trước mặt hai người nọ.
Hai người này bất đắc dĩ dừng bước lại, phi kiếm cầm trong tay sóng vai đứng chung một chỗ. Đây là hai người trẻ tuổi, thân cao chút là Thu Hàn, khoảng 25~26 tuổi, gương mặt anh khí, không biết vì rét lạnh gây nên, hay là nguyên nhân bị thương, trên vẻ mặt tái nhợt đều là tức giận. Một người trẻ tuổi khác chừng hai mươi tên là Thu Dương, khóe môi nhếch lên vết máu, cũng trợn tròn đôi mắt. Hai người là huynh đệ đồng tộc, thừa dịp tuyết lớn vào núi, vốn muốn có một phen thu hoạch, lại không ngờ đến bị người ám toán, suýt tý nữa liền phơi thây tại chỗ.
Đối phương ba người sau khi vây anh em nhà họ Thu, lộ ra nụ cười âm lạnh. Một người trong đó có bộ dáng bốn mươi năm mươi tuổi, cất giọng nói:
- Hai người các ngươi không chạy thoát được đâu, mau giao ra ngọc giản, bằng không, chỗ này chính là nơi chôn thân của bọn ngươi!
Ba người này chính là đệ tử của Hắc Sơn tông, đều có tu vi của Luyện Khí tầng sáu trở lên, đối mặt hai vị tu vi cao nhất chẳng qua là đệ tử của Thu gia có Luyện Khí tầng sáu, đã là ổn thao thắng khoán. Nếu không cố kỵ đối phương sắp chết phản ứng ngược trở lại, cũng sẽ không âm thầm đánh lén, trước mắt nói không chừng hô nhau mà lên rồi.
- Hừ! Hai huynh đệ ta trong núi sâu giữ gìn hai tháng có thừa, bấy giờ mới chộp được một con ngọc thiền, vì sao phải chắp tay nhường cho các ngươi chứ? Chẳng lẽ Hắc Sơn tông ngươi có thể ỷ thế hiếp người sao?
Thu Dương trách mắng.
Hắn trong lòng tức giận hành vi vô sỉ của đối phương, hắn cùng với Thu Hàn hai người, vì để bắt được một con ve sầu này, đã chịu nhiều đau khổ trong trời băng đất tuyết, lúc này mới thật không dễ dàng bắt được nó.
Vật này cực kỳ hiếm có, sau khi chôn sâu ở dưới đất trăm năm, mới có thể vào lúc tuyết lớn ngập núi, lột xác ra, đón gió ré dài, một lúc lâu sau, liền sẽ theo tuyết tan rã, không thấy tăm hơi. Lời đồn ngọc thiền có thể cải tử hồi sanh, nhập dược có thể luyện Hoàn Hồn Đan, tuy nói chưa chắc có được thần kỳ như thế, nhưng cũng có công lao đoạt tạo hóa.
Hai huynh đệ Thu Dương trong nháy mắt ngọc thiền sắp chết, bèn bắt giữ nó. Hai người vui mừng rất nhiều, hãy còn chưa kịp ăn mừng với nhau, lại gặp Hoàng Tước họa, bị ba tu sĩ của Chính Dương tông đánh lén.
Dưới sự bất ngờ không kịp đề phòng, Thu Dương bị thương, sau khi được Thu Hàn ra sức cứu về, chưa chạy bao xa lại bị đối phương đuổi kịp.
- Ha ha! Từng ngọn cây cọng cỏ bên trong mấy vạn dặm đại sơn này, đều là sở hữu của Hắc Sơn tông ta. Ngọc thiền kia đương nhiên không để cho hai người các ngươi mang đi. Không được nhiều lời, mau mau giao ra bảo vật!
Một tên đệ tử của Hắc Sơn tông vênh váo hung hăng cười nói.
Thấy đối phương không nguyện bỏ qua, hai huynh đệ lại thế đơn lực bạc, dưới tình thế bất lợi, Thu Hàn trầm giọng nói ra:
- Mảnh sơn cốc này cách Thu gia ở sườn núi Hắc Thủy không xa, mà Hắc Sơn tông ngươi lại cách nơi này vạn dặm, nếu như lời ngươi nói, chẳng lẽ Thu gia ta cũng thuộc về quản hạt của Hắc Sơn tông ngươi hay sao? Bọn ngươi xem Huyền Thiên môn sau lưng Thu gia ta ở chỗ nào?
Lời của Thu Hàn vừa nói xong, trong gió tuyết truyền đến tiếng cười nhạo của đối phương.
- Chớ mang Huyền Thiên môn ra dọa người nữa! Tông chủ của chúng ta nói, trong vòng mấy trăm dặm Hắc Sơn, tất cả gia tộc đều phải dựa vào Hắc Sơn tông ta, nếu không coi là phản nghịch, loại trừ.
- Hắc hắc! Đại Hạ sau này cũng không phải Huyền Thiên môn định đoạt rồi!
- Không cần phí lời với bọn họ, động thủ!
Theo một tiếng hét to lên của tu sĩ lớn tuổi một chút kia, ba đạo kiếm quang mang theo gió tuyết, liền chém về phía anh em nhà họ Thu.
Hãy còn vì ngôn ngữ không chút kiêng kỵ của đối phương mà kinh ngạc, thấy thế, Thu Hàn hô to:
- Thu Dương đi mau! Ta đến chặn phía sau!
Hắn ném ra phi kiếm trong tay nỗ lực chống đỡ, lại liên tục không ngừng tế ra mấy lá phù.
Thu Dương không nguyện một mình chạy trốn, cắn răng nghiến lợi mắng:
- Liều mạng với đám tặc nhân này!
Tu vi của hai người vốn không bằng đối phương, trong lúc nhất thời tay bận rộn chân loạn xạ, lại vì đường lui bị chận, lập tức cực kỳ nguy hiểm.
Thu Hàn dưới sự nóng lòng, thấy hai huynh đệ mình khó có thể chạy trốn, hắn tránh thoát phi kiếm đột kích, không quên được trả đòn, lo lắng nói to lên:
- Phát Truyền Âm Phù!
Thu Dương khí cấp công tâm, chỉ muốn liều mạng với đối phương. Nghe lời nhắc nhở của Thu Hàn, hắn lập tức giật mình tỉnh lại, dương tay ném ra một mảnh ngọc phù. Thế nhưng đúng lúc này, một đạo kiếm quang xuyên qua ngực của hắn. Thu Dương rên khẽ một tiếng, quỳ sụp xuống đất, trên mặt tuyết một vùng đỏ sẫm.
- Thu Dương...!
Thu Hàn hét lớn một tiếng, liền muốn xông tới, nhưng mà kiếm quang của ba người kia không rời hắn. Hắn đỡ trái hở phải, cả kinh một thân mồ hôi lạnh, chật vật không chịu nổi!
Mắt thấy Thu Hàn sắp sửa đi vào gót chân của Thu Dương, chợt một tiếng hét dài đột nhiên truyền đến từ trong gió tuyết.
Ba người đệ tử của Hắc Sơn tông trong phút chốc nghe tiếng huýt gió, một loại hồi hộp và lo lắng không hiểu truyền đến. Người đệ tử lớn tuổi một chút kia nói thầm một tiếng không tốt, đưa tay lấy ra một tờ phù, vỗ một cái lên người, lập tức ngay tại chỗ mất đi thân ảnh. Hai người còn lại thấy thế, sau khi nguyền rủa mắng một tiếng, liền vội vội vàng vàng chạy tới chỗ sâu trong thung lũng. Thế nhưng hai người này không chạy xa khỏi mấy trượng, một đạo kiếm quang từ đàng xa bay tới, phát sau mà đến trước, trong nháy mắt liền xuyên qua thân thể của hai người, trên mặt tuyết rắc một đạo vết máu.
Tiếng huýt gió dừng lại, một bóng người như gió tới.
Thu Hàn sống lại từ cõi chết, buồn vui lẫn lộn nhìn người tới, thanh âm nghẹn ngào nói to lên:
- Thúc phụ...!
Người này cũng không để ý tới Thu Hàn, mà nhìn bên người Thu Dương đang nằm dưới đất, một tay đỡ hắn lên, sau khi thăm dò một phen, phát ra tiếng thở dài nặng nề!
Thu Dương bị phi kiếm chặt đứt tâm mạch, đã hồn phi thiên ngoại!
Người này bộ dáng trung niên, khí độ bất phàm, trong ánh mắt mang theo tức giận, cáu kỉnh hỏi tới nguyên do của chuyện này. Đợi sau khi Thu Hàn nói rõ ngọn nguồn của sự việc, ông ta hừ một tiếng nói ra:
- Hắc Sơn tông càng lúc càng làm càn! Nếu không phải ta có việc đi ngang qua chỗ này, Thu gia ta chẳng phải là không công mất đi hai vị đệ tử sao! Lúc này không thể thiện rồi, đi trở về bẩm báo gia chủ sau đó mới quyết định!