Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 519:

Có đệ tử biết hàng phát ra một tiếng kinh ngạc tán thán.

Mộc Thiên Viễn nhếch lên khóe môi nụ cười thản nhiên, bàn tay làm bộ liền chộp tới phi kiếm của đối phương. Kim Long ấy huyễn hóa ra trong nháy mắt liền dài hơn một trượng, mở cái miệng rộng lập tức nuốt về phía trước.

Người đệ tử kia lập tức cảm nhận được phi kiếm ngưng trệ, khó có thể thao khống. Trong lòng dưới sự khẩn trương, liền muốn lấy thủ quyết thôi thúc phi kiếm. Ai ngờ sau một loạt hào quang chói mắt, Kim Long kia đã nuốt phi kiếm nuốt vào trong bụng. Người này cùng thần thức duy trì trên phi kiếm lập tức biến mất, đợi tới lúc hắn định thần nhìn lại, phi kiếm của mình đã bị Mộc Thiên Viễn cầm trong tay, mà Kim Long kia cũng không thấy bóng dáng.

Chỉ một cái chớp mắt ngắn ngủi, Mộc Thiên Viễn liền hời hợt cướp lấy phi kiếm của đối phương. Thủ đoạn kỳ diệu của hắn, Kim Long lại tài năng như thần, đệ tử của Mộc gia nhìn trên mặt hoa mắt thần mê, phát ra một loạt tiếng khen!

Mộc Thiên Viễn cười khẽ một tiếng, nhìn đối phương sắc mặt tái nhợt, thuận tay ném tới phi kiếm, khinh thường nói ra:

- Hãy cố gắng tu luyện mấy năm nữa đi!

Người đệ tử kia vội nhận lấy phi kiếm, khuôn mặt xấu hổ, trong lời bái tạ không ngừng có chút chật vật lui xuống.

Ba vị trưởng bối của Mộc gia hai mắt nhìn nhau một cái, khẽ vuốt cằm.

Dưới sườn núi, đồng tử mắt của Lâm Nhất hơi co lại, lẳng lặng nhìn đây hết thảy. Kim Long biến ảo kia có uy lực thật sự rất mạnh sao? Nhưng mà Mộc Thiên Viễn này cũng có chút ít thủ đoạn, quả thực khiến cho người ta không dám khinh thường. Không hổ là đệ tử của Chính Dương môn, không phải tử đệ của gia tộc tầm thường có thể so sánh.

Cũng không biết những đệ tử kia của Mộc gia có thật sự kém cỏi, hay là kiêng kỵ địa vị của Mộc Thiên Viễn tại Mộc gia. Mười người còn dư lại vội vã ra sân, không ngoài sở liệu lại cuống quít thua trận. Dường như Kim Long thủ kia không có gì bất lợi, hơn phân nửa Mộc gia tử đệ đều bị cướp lấy phi kiếm, mà không thể không nhận thua.

Hai vị đệ tử của Luyện Khí tầng bảy cuối cùng miễn cưỡng khiến cho Mộc Thiên Viễn tế ra phi kiếm. Thế nhưng sau khi giao thủ vài ba hiệp, hai người này liền vội vàng lên tiếng nhận thua.

Mộc Thiên Viễn tế ra không ngờ lại là Linh khí phi kiếm, căn bản không phải pháp khí tầm thường có thể ứng đối, tiếp tục nữa chỉ có tự tìm khó xử, nhận thua không thể nghi ngờ là cử chỉ sáng suốt.

Vốn tưởng rằng sẽ thấy một cuộc tỷ thí lộ ra màu sắc, không ngờ chỉ là Mộc Thiên Viễn một người đang đùa uy phong, làm người ta hưng trí buồn tẻ. Vào lúc Mộc Thiên Viễn trên sườn núi đang làm cao thủ một mình cô đơn, Lâm Nhất có chút nhàm chán đánh giá bốn phía, phát giác linh khí chỗ này nồng đậm rất nhiều, so với cái tiểu viện mà hắn vào ở đó hẳn nhiều hơn mấy thành. Hắn không khỏi thầm nghĩ, chẳng lẽ chỗ này tới gần linh mạch hay sao? Nếu có thể ở chỗ này tu luyện thì tốt rồi!

Mấy trưởng bối trên sườn núi tránh không được có vài lời bình đối trận khảo giáo này.

Đối với Mộc Thiên Viễn đương nhiên là không tiếc từ ca ngợi. Lời dạy bảo khích lệ khuyến khích đương nhiên là nói với đám đệ tử của Mộc gia. Còn làm thế nào quyết ra người xuất sắc nhất trong trận tiểu khảo này, xem ra các trưởng bối còn phải có một phen tính toán mới được.

- Lâm Nhất, lên đây!

Trong lúc Lâm Nhất đang có ý nghĩ kỳ quái, hắn nghe được có người gọi mình, có chút kinh ngạc nhìn lên sườn núi. Các đệ tử chung quanh cũng đều đua nhau nghiêng người chú mục, rất nhiều người cũng không biết Lâm Nhất là ai, chỉ lần theo con mắt nhìn lại.

- Lâm Nhất, gọi huynh đấy!

Mộc Thanh Nhi nhìn nhìn Lâm Nhất đứng yên không nhúc nhích, liền nhẹ nhàng giật ống tay áo của hắn, nhẹ giọng nhắc nhở một câu.

Người nói chuyện chính là Mộc Chí Tín trên sườn núi, trên mặt của ông ta mang theo nụ cười thản nhiên, lại làm cho người khó có thể suy nghĩ, lúc này đang nhìn Lâm Nhất.

Không thể không nghe được, Lâm Nhất là đang lẩm bẩm. Vị trưởng lão kia của Mộc gia đúng lúc này trước mặt mọi người gọi mình, bổn ý của ông ta như thế nào đây?

Lâm Nhất hơi hơi chần chừ một lúc, hắn vẫn đi về phía trước mấy bước, thần sắc không thay đổi ôm quyền nói ra:

- Không biết tiền bối có gì phân phó?

- Tiến lên đây!

Mộc Chí Tín lại nói một câu.

Lâm Nhất yên lặng gật đầu, chậm rãi lên sườn núi, khi còn cách đối phương mấy trượng liền cúi người hành lễ:

- Lâm Nhất bái kiến các vị tiền bối!

Hai người Mộc Chí Ngôn và Mộc Chí Nghĩa có chút không hiểu nhìn Mộc Chí Tín. Người này lại lắc đầu nhẹ nhàng với họ, tỏ ý không cần hỏi nhiều. Một bên Mộc Thiên Viễn lại liếc mắt một cái, lộ ra thần sắc khinh bỉ.

- Không cần giữ lễ tiết! Lâm Nhất, ngươi đi tới Tê Phượng pha cũng có nửa tháng, nơi này phong cảnh có hợp nhãn không? Cảm tưởng của ngươi đối với từ trên xuống dưới nhà họ Mộc chúng ta thế nào?

Ngữ khí của Mộc Chí Tín tùy ý, lời nói vào trong tai Lâm Nhất lại làm cho người cảm nhận được không quá thoải mái.

Sau khi tâm tư nhanh quay ngược trở lại một phen, Lâm Nhất lại khom người, đáp:

- Tê Phượng pha chính là thế ngoại tiên cảnh của địa linh nhân kiệt, khiến người nhìn thấy mà cảm thán! Mộc gia lại là thần tiên nhân gia, há là tiểu tử có thể vọng ngôn!

Mộc Chí Tín gật gật đầu mỉm cười, nhìn chăm chú vào Lâm Nhất, tay vuốt râu xanh nói ra:

- Ngươi nếu thân là tu sĩ, tu vi cũng đến Luyện Khí hậu kỳ, sao không thể hiện ra thân thủ cùng đồng đạo so tài một chút, cũng tiện ấn chứng tu vi. Đây cũng là một bước không thể thiếu trong tu luyện, ý của ngươi thế nào?

Không đợi Lâm Nhất lên tiếng, Mộc Chí Tín lại nói ra:

- Ngươi tuy là ngoại lai tu sĩ, xem ra cũng có chỗ phi thường, liền cùng Thiên Viễn tỷ thí một phen, cũng để cho đệ tử trong tộc tham khảo một chút nào.

Ngữ khí của ông ta không cho phép hoài nghi, nói xong liền xoay người lui ra.

Mộc Thiên Viễn có chút bất ngờ, lập tức lộ ra thần sắc mỉa mai, bước chân đi thong thả tới trong sân, giương giọng nói ra:

- Lâm Nhất, xin mời!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free