Vô Tiên - Chương 518:
Tu vi của Mộc Thiên Viễn không thấp, làm người cũng cao ngạo. Hắn tự cao là thân phận đệ tử nội môn của Chính Dương tông, sau khi về nhà trong mấy ngày nay, ngoại trừ mấy trưởng bối ra, còn lại đều không được hắn để vào trong mắt.
Có vãn bối trong tộc kém hiểu biết ở bên cạnh nịnh bợ nịnh hót, Mộc Thiên Viễn tự cảm thấy tốt đẹp, mơ hồ thuận lợi xem mình là trụ cột của Mộc gia. Người như vậy, trong mắt không bằng hạt cát. Hắn thầm nghĩ, Mộc Thanh Nhi đã là người của Mộc gia ta, một mình ngươi tên tu sĩ ngoại lai càn rỡ như thế, còn để vào trong mắt từ trên xuống dưới nhà họ Mộc ta sao?
Lâm Nhất thấy vẻ dị thường trong thần sắc của người chung quanh, hắn chú ý cẩn thận, lại có thể nào nghĩ tới sẽ đắc tội đến Mộc Thiên Viễn! Hắn truyền âm với Mộc Thanh Nhi nói:
- Công pháp mà ta cho cô tên là « Bích Vân quyết », không rõ lai lịch của nó, cô nếu không muốn bỏ, hay là âm thầm tu luyện cho thỏa đáng. Cho dù là trưởng bối của Mộc gia hỏi tới, cũng không cần thông báo thật tình, để tránh đột nhiên nảy sinh bất ngờ.
Vào thời điểm cùng ở trong tiểu viện, hắn đã sao chép công pháp tiếp sau đưa tặng Mộc Thanh Nhi, cho nên nàng ta mới nói như vậy.
Mộc Thanh Nhi ừ một tiếng, nói ra:
- Ta biết rồi, đây là chuyện giữa huynh và ta, dứt khoát không để cho người khác biết được.
Lâm Nhất cười khổ gật đầu. Mộc Thanh Nhi mặc dù hiểu sai ý, như thế cũng tốt! Trên sườn núi có người nói chuyện, hai người liền cùng nhau quay đầu nhìn lại.
Người nói chuyện chính là nhị trưởng lão Mộc Chí Ngôn của Mộc gia. Dung mạo của người này khoảng 50, 60 tuổi. Ông ta đứng trên sườn núi lớn tiếng nói ra:
- Con cháu của Mộc gia ta có tu vi tầng năm trở lên đều có thể tham dự tiểu khảo trong tộc lần này. Lần này khảo giáo có ý nghĩa phi phàm, mười một người trải qua tuyển chọn chân chính, bắt đầu lên sườn núi.
Sườn núi khoảng chừng mấy mươi trượng, có thung lũng hơn trượng trái lại là một chỗ tỷ thí không tệ. Mười một vị đệ tử phía dưới sau khi nghe được trưởng lão phân phó, lục tục đi tới.
Mộc Thanh Thiền một mực canh giữ cách không xa Lâm Nhất, thấy hắn và Mộc Thanh Nhi đã đưa ánh mắt về phía sườn núi, bèn cười nói ra:
- Đạo hữu, đây chính là cơ hội tốt ngàn năm một thuở nha! Sao không đi lên thử một lần thân thủ chứ?
Ánh mắt của Lâm Nhất lướt qua từ trên sườn núi, gương mặt của Mộc Thiên Viễn kia mang thần sắc khinh bỉ, chẳng lẽ là vì mình mà đến? Hắn có chút không rõ ràng, quay đầu lại nhìn thoáng qua Mộc Thanh Thiền nhiệt tâm, lắc đầu nói ra:
- Đa tạ hảo ý của Thanh Thiền đạo hữu! Tại hạ vẫn tự biết rõ.
Thần sắc của Mộc Thanh Thiền lộ ra chút ít thất vọng, nở nụ cười ngượng ngùng, không tiện nói thêm gì nữa.
Cuộc so đấu giữa các tu sĩ rốt cuộc là lật lên tình cảnh như thế nào, Lâm Nhất thật đúng là chưa thấy qua. Đối với trận tiểu khảo của gia tộc sắp diễn ra trước mắt, nội tâm của hắn sinh ra chút ít mong đợi. Vốn tưởng rằng biện pháp mà Mộc gia đệ tử tỷ thí như trong chốn giang hồ vậy, bắt thăm đối nghịch đọ sức, ai ngờ đều không phải là như thế, mười một người không ngờ lại là trước sau khiêu chiến với Mộc Thiên Viễn.
Trong mười một người, Luyện Khí tầng năm tới tầng bảy đều có, thực lực của từng người không giống nhau, nếu như đối nghịch đánh nhau chết sống, tu vi thấp rõ ràng phải thua thiệt. Thế nhưng những người này giao thủ cùng Mộc Thiên Viễn tu sĩ của Luyện Khí tầng chín, chẳng phải càng bị thua thiệt sao?
Vào lúc Lâm Nhất đang nhìn mơ hồ, Mộc Chí Ngôn mặt mang uy nghiêm lên tiếng nói ra:
- Thiên Viễn về nhà lần này, liền do hắn thân thủ khảo giáo chư vị.
Thiên Viễn không chỉ là đệ tử có chữ lót Thiên của Mộc gia ta, lại là nội môn đệ tử của Chính Dương tông, giờ này đã là tu vi của Luyện Khí tầng chín, Trúc Cơ ngay trước mắt. Có thể dưới tay hắn đi lên mấy hiệp, tựa như lửa nóng luyện vàng vậy, tu vi của mình cao thấp tất nhiên là vừa nhìn hiểu ngay. Đây cũng là một lần cơ hội chỉ giáo và tham khảo khó có được, các ngươi tự thu xếp ổn thỏa đi!
Mộc Thiên Viễn bên cạnh khó nén gương mặt vẻ đắc ý, ưỡn ưỡn ngực, toàn thân áo trắng lộ ra khuôn mặt anh tuấn, biểu lộ ra khá là tiêu sái bất phàm.
Mộc Chí Tín lại quay đầu ôn hòa nói ra:
- Thiên Viễn, đây đều là đệ tử trong tộc, không được làm bị thương bọn họ.
- Chất nhi tuân mệnh!
Mộc Thiên Viễn chắp tay đáp ứng, liền sãi bước đi tới giữa sườn núi, ngẩng lên cằm, ngạo nghễ không có gì vậy, nhìn mười một người nọ nói ra:
- Người nào lên trước đây?
Cũng may Mộc Thiên Viễn nói không phải tất cả cùng lên, nếu hắn muốn đối phó 11 người tu sĩ có tu vi tầng năm trở lên, Lâm Nhất cũng chỉ có thể cảm thấy không bằng. Chẳng biết tại sao, hắn âm thầm thở ra nhẹ nhàng. Bất quá, thấy bộ dáng không ai bì nổi của người này, xem ra một thân tu vi bất phàm, cũng muốn xem thật kỹ một chút, mượn cơ hội quan sát học tập một phen.
Những đệ tử này của Mộc gia, ai chẳng biết uy danh của Mộc Thiên Viễn! Người này trong hàng đệ tử Luyện Khí kỳ của Mộc gia, căn bản không có đối thủ. Bây giờ đối phương lại bày ra bộ dáng cao nhân, khó tránh khỏi làm lòng người sinh khiếp ý. Kết quả là, những người này ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, từng cái một nhún nhường.
Mộc Chí Ngôn nhìn từng người một vãn bối không nổ lực phấn đấu, ông ta trừng mắt lên.
Lần này trong tộc tiểu khảo, chính là mấy trưởng lão lâm thời khởi ý, mượn Mộc Thiên Viễn đến đánh một chút đệ tử trong tộc. Giao thủ với một người tuổi còn trẻ tài tuấn như thế, thắng thua bất luận, đối với mấy vãn bối trong tộc đều là một loại khích lệ và thúc giục, đây cũng là dụng tâm lương khổ của các trưởng bối. Mười một người này đều là trung kiên của vãn bối đệ tử trong tộc, lại không triển vọng như thế, khiến cho Mộc Chí Ngôn làm sao không nổi giận. Ngay cả Mộc Chí Nghĩa và Mộc Chí Tín bên cạnh ông ta cũng là sắc mặt khó nhìn.
- Đừng nhún nhường nữa, bắt đầu từ người có tu vi thấp nhất ra sân đi!
Mộc Chí Ngôn mặt lạnh ra lệnh nói.
Trưởng lão đã lên tiếng, mười một người kia không dám nghịch lại. Một người trẻ tuổi có tu vi tầng năm đi ra, khom người thi lễ với Mộc Thiên Viễn, mong tộc thúc thủ hạ lưu tình. Đây hẳn là đệ tử có chữ lót Thanh, hắn nói xong liền tế ra một thanh phi kiếm, cũng trì trệ không dám phát động.
Những người khác trên sườn núi đều lui về phía sau, nhường ra mảng lớn địa phương dùng cho cuộc đọ sức của hai người.
Mộc Thiên Viễn cười khẽ một tiếng, nói ra:
- Gia chất không cần giữ lễ tiết!
Cũng không thấy hắn tế ra phi kiếm, ống tay áo vung lên, vươn cánh tay nắm vào trong hư không một cái. Một con Kim Long bỗng nhiên biến ảo ra từ trên cánh tay. Từng mảnh kim lân quang mang lóng lánh, giương nanh múa vuốt, khí thế kinh người.
Tên đệ tử tầng năm thấy thế, dù chưa giao thủ nhưng trên khí thế đã yếu đi ba phần. Chỉ có điều nhiều đệ tử trong tộc nhìn như vậy, hắn cũng không thể không đánh trở lui. Hắn cố làm lì đưa đầu chịu trận liền thôi thúc phi kiếm, đón ấy Kim Long mà đi.
- Oa! Đây là Chính Dương Kim Long thủ! Tuyệt kỹ của Chính Dương tông nha!