Vô Tiên - Chương 516:
... ...
Sau khi Mộc Thanh Nhi đã trở thành tu sĩ của Luyện Khí kỳ, liền dọn đi rồi.
Trong tiểu viện, chỉ còn lại Lâm Nhất một thân một mình.
Sau khi người của Thiên Long Phái rời đi, Lâm Nhất cũng không có chỗ đi, hắn không làm gì khác hơn là mỗi ngày ở trong sân, buổi chiều ngồi tĩnh tu, ban ngày thì dạo bước trong sân. Thân phận của hắn hiện giờ rất lúng túng, chỉ có thể coi như là khách của Mộc gia. Thế nhưng người khách này lại không người hỏi thăm, dường như từ trên xuống dưới nhà họ Mộc đã quên hắn rồi.
Lâm Nhất nhờ vào linh khí trong tiểu viện, sau khi tĩnh tu mấy ngày, hắn cảm nhận được tu vi của bản thân đã có một chút chậm rãi tăng trưởng. Thế nhưng rốt cuộc tiếp tục như thế cũng không phải biện pháp, bản thân mình nên đi nơi nào đây?
Xế chiều ngày hôm đó, sau khi Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng thong thả tới lui vài vòng trong sân, liền cầm lên Tử Kim Hồ Lô hớp một ngụm, ngồi ở bên cạnh cái bàn đá xuất thần.
- Lâm đạo hữu! Một người ngồi một mình uống rượu, thật là nhàn hạ thoải mái a!
Một người tiến vào tiểu viện.
Lâm Nhất có chút bất ngờ đứng lên, đặt xuống hồ lô rượu trong tay, chắp tay nói:
- Thanh Thiền đạo hữu!
Đối phương chính là Mộc Thanh Thiền, giữa lông mày mang theo nụ cười, ôm quyền nói:
- Vừa mới đi ngang qua chỗ này, thấy đạo hữu ở trong sân, liền vào chào hỏi!
Lâm Nhất đáp lại bằng khuôn mặt tươi cười, mời hắn ngồi xuống.
- Phía sau núi đang náo nhiệt! Đạo hữu sao không đi xem một chút, một mình buồn chán trong sân có ý gì chứ?
Mộc Thanh Thiền cũng không ngồi xuống, mà là có chút không hiểu hỏi.
- A! Phía sau núi đang làm gì? Ta cũng có thể đi sao?
Lâm Nhất nâng nhẹ nhàng đuôi lông mày lên, tò mò hỏi.
Tuy nói đã có lời thông báo của Mộc Chí Tín, có thể tùy ý ra vào Mộc gia, nhưng mà Lâm Nhất cũng biết, đó là lời khách khí. Ra vào đại mộn tạm được, đi lại bốn phía chung quanh sợ là có nhiều bất tiện.
Hắn sớm đã cảm nhận được chung quanh nhà có bày trận pháp, đây cũng là duyên cớ hắn trước sau sống ở trong sân.
Mộc Thanh Thiền cười nói:
- Vì sao không được chứ? Đi, đi, đi, đạo hữu theo ta đi nhìn một chút náo nhiệt, trên đường nói chút ít chuyện thú vị cho ngươi nghe.
Nói xong, hắn liền vẫy tay với Lâm Nhất, đi ra bên ngoài viện.
Lâm Nhất chần chừ một lúc, hắn đành đi theo, hỏi:
- Thanh Thiền đạo hữu có chuyện gì thú vị? Có liên quan gì với chuyện náo nhiệt sau núi hay sao?
Mộc Thanh Thiền bề ngoài lộ ra nhiệt tình chưa bao giờ có, dẫn theo Lâm Nhất đi về phía sau trang viên, trên đường thao thao bất tuyệt nói đến chuyện đang xảy ra phía sau núi.
Đệ tử của Mộc gia ngày hôm nay tiểu khảo, thì ra là một cuộc khảo giáo tu vi loại nhỏ trong tộc. Trong lớp con cháu của bổn gia, người nào có tu vi Luyện Khí tầng năm trở lên đều có thể tham dự so tài. Người xuất sắc trong đó được Mộc gia tiến cử đến Chính Dương tông, trở thành đệ tử của Tiên môn.
Một tu sĩ đến từ gia tộc, sau khi gia nhập Chính Dương tông, còn có cơ hội lấy được sự ưu ái của Đại Hạ Huyền Thiên môn, lấy được càng nhiều chỗ tốt nữa. Mà Huyền Thiên môn không thể nghi ngờ là sự tồn tại vượt ra khỏi tứ đại Tiên môn, nó cao cao tại thượng, như vương giả trong Đại Hạ Tu Tiên giới, làm người ta kính ngưỡng.
Lâm Nhất muốn nghe nhiều hơn về sự tình bên trong Tiên môn, nhưng trong lời nói của Mộc Thanh Thiền này vô cùng không thật, càng giống hơn là đang thổi phồng, khiến cho người ta không thể tin được. Mà hắn không biết là, một cái gia tộc tu sĩ của Luyện Khí tầng ba biết cũng là có hạn, những chuyện bí mật của Tiên môn làm thế nào tu sĩ tầm thường có thể biết được.
Mộc Thanh Thiền thấy Lâm Nhất hứng thú hời hợt, liền hỏi:
- Tu vi của Lâm đạo hữu xem ra không thấp! Vì sao không gia nhập vào khảo giáo trong tộc chứ?
- Không phải con cháu của Mộc gia cũng có thể gia nhập vào tỷ thí sao? Dựa vào cái này là được gia nhập vào Chính Dương tông ư?