Vô Tiên - Chương 515:
Lâm Nhất đều đã viết thư cho cha con Thiên Phúc, thúc thúc một nhà, Tô tiên sinh, cùng với vợ chồng Xa Hải. Mặc dù chẳng biết lúc nào có thể trở về, mang hộ phong thư tín đi về thăm hỏi một tiếng, cũng là hàn huyên an ủi nổi buồn ly hương vậy!
- Còn có ta nữa!
Hoằng An ở phía sau chen lời vào nói.
Hoằng An một lòng muốn bái nhập Thiên Long Phái, lại lâm thời thay đổi chủ ý, muốn bái nhập Huyền Nguyên Quan làm đạo sĩ. Vị Vương gia này bị Đại Thương hoàng đế xem là cái đinh trong mắt, nếu như bái nhập môn phái gian hồ tầm thường, sợ là sẽ phải chạm đến sự kiêng kỵ của triều đình. Làm một người đạo sĩ ẩn dật núi rừng, thật sự có thể tránh gặp họa sát thân cũng khó nói.
Lời nói đùa nhất thời không ngờ lại trở thành thật, khiến cho Lâm Nhất cũng có chút bất ngờ. Trước mắt thu Hoằng An làm đồ đệ còn sớm, chỉ có chờ sau khi hắn trở về, thật sự chán ghét trần thế, nguyện bỏ sự giàu sang của Vương gia, lại do Nguyên Phong quyết định không muộn.
Hoằng An không cần quan tâm nhiều, hắn đã xem bản thân mình là đệ tử của Huyền Nguyên Quan, cũng chấp pháp lễ đệ tử đối với Lâm Nhất, đối với Nguyên Phong cũng là một mực cung kính gọi sư huynh này, sư huynh kia réo lên không ngừng. Rơi vào đường cùng, Lâm Nhất và Nguyên Phong cũng chỉ đành mặc kệ.
Nhìn Hoằng An lộ ra thần tình không đành, Lâm Nhất nói ra:
- Ta và ngươi kết giao một cuộc, coi như là một cuộc duyên phận đi! Quay đầu lại bảo Nguyên Phong đưa cho ngươi khối ngọc bội dùng để phòng thân, trên đường tự có người bảo vệ ngươi chu toàn.
Thạch Kiên không giỏi nói chuyện, trịnh trọng thi lễ với Lâm Nhất, nói ra:
- Lâm công tử khá bảo trọng!
Đoàn người không tiện chậm trễ nữa, vừa nói vừa đi, men theo đường phố, đã qua chiếc cầu đá dưới sườn núi liền đến ngoài trấn.
Mộc Chí Tín đợi hơi có chút không kiên nhẫn rồi, thấy mọi người tới, liền tế ra một con mộc hạc. Trong miệng lẩm bẩm, mộc hạc đón gió liền lớn lên, đột nhiên biến thành quái vật xòe hai cánh chừng mười trượng. Ông ta cũng không thèm nhìn tới đám người Mạnh Sơn, nói ra:
- Đưa bọn ngươi đi một đoạn đường, mau lên đây!
Mộc hạc chậm rãi vỗ hai cánh, dưới cánh hình như có phong vân thúc động vậy. Thân thể to lớn của nó cách mặt đất liền cao hơn một trượng, đầu hạc phía trước và trên cổ thật dài chuyển động trông rất sống động, khiến cho mọi người khiếp sợ, hai mặt nhìn nhau, càng không dám hoạt động bước chân.
Đây hẳn là một cái pháp khí để bay, đủ có thể mang theo hơn mười người cùng nhau phi hành. Sau khi nghĩ thông suốt mấu chốt này, Lâm Nhất tiến lên nói ra:
- Đi lần này núi cao rừng rậm, đi lại không dễ! Mộc tiền bối có ý tốt, xin chư vị lên đi!
Mạnh Sơn biết không thể lại khiến cho người ta chế giễu, liền hướng về phía Lâm Nhất ôm quyền nói tiếng bảo trọng, sau đó liền dẫn đầu nhảy lên mộc hạc.
Thấy thế, các đệ tử cũng không cam chịu rơi ở phía sau, đua nhau thả người trên xuống.
Sau khi Nguyên Phong lau nước mắt, quỳ xuống đất dập đầu về phía Lâm Nhất, thuận lợi kéo Hoằng An cũng muốn quỳ xuống đất dập đầu phía sau lưng, liền nhảy lên mộc hạc, Thạch Kiên nối gót theo sau. Trên lưng của mộc hạc đứng cả mười lăm người cũng không có vẻ chật chội.
- Lâm Nhất. . . Thanh Nhi! Cố gắng bảo trọng!
Nghe được thanh âm quen thuộc, Lâm Nhất có chút nặng nề ngẩng đầu, thấy chính là một đôi mắt đẫm lệ.
- Sư tỷ! Muội. . . sẽ trở về gặp tỷ, trên đường. . . bảo trọng!
Mộc Thanh Nhi tiến lên hai bước, nhìn Từ sư tỷ trên mộc hạc, đã khóc không ra tiếng!
- Từ cô nương! Lên đường bình an!
Lâm Nhất ôm quyền nói. Ánh mắt của hắn dừng lại một lát trên người của Từ Tử Huyên, liền chuyển hướng về phía mọi người:
- Chư vị! Lên đường bình an!
- Sư thúc...!
- Lâm sư đệ...! Mộc sư muội...!
- Lâm huynh đệ...! Thanh Nhi...!
- Sau này còn gặp lại. . .
Trong không khí lưu luyến chia tay, truyền đến tiếng hừ lạnh không đúng lúc của Mộc Chí Tín:
- Dài dòng! Đều ngồi xuống cho ta!
Lập tức đôi cánh dài của mộc hạc quạt một cái, đất bằng phẳng phong vân nhất thời cuốn lên bão cát khiến cho người ta không mở mắt ra được.
- Hô...
Mộc hạc gió lốc thẳng đi, giây lát liền hóa thành một điểm đen phía chân trời.
Sau này còn gặp lại! Khi nào là ngày về? Lâm Nhất âm thầm lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi dời bước rời đi.
Mộc hạc đã bay ra rất xa, thân thủ tú lệ kia vẫn nhìn lại, còn có tiếng vang của giọt nước mắt lăn xuống! Nàng ta cái gì cũng nhìn không thấy, chỉ là vì sự ràng buộc trong mộng nên ngoái đầu nhìn lại!
Tâm tư của nữ nhi không ai đoán được, Lâm Nhất lại càng không nguyện đi suy nghĩ nhiều, cũng không nguyện đi đối mặt. Tô Tuyết Vân cũng được, Từ Tử Huyên cũng được, đều là giai nhân lan chất huệ tâm, lương bạn hoa tiền nguyệt hạ! Nhưng mà nếu không thể cùng đường, đơn giản đã chú định sẽ gặp thoáng qua!
Bất tri bất giác, trên tay của Lâm Nhất xuất hiện thêm một cái ngọc tiêu, có chút tâm trạng buồn chán tiện tay thổi chơi. Sau khi hắn nghe tiếng bước chân phía sau, liền lật bàn tay một cái, thu vào ngọc tiêu.
Lâm Nhất quay đầu thấy Mộc Thanh Nhi vẫn chưa đi ra từ trong bi thương, bước chân của hắn dừng lại, ngửa đầu nhìn ra Tê Phượng Sơn phía xa xa.
Núi cao bảo vệ phía dưới Tê Phượng pha, đứng vững trong mây, xanh ngắt thanh tú. Một ánh mặt trời vừa mọc lên đàng đông, rơi xuống hàng vạn hàng ngàn tia nắng vàng, bao phủ khắp sơn cốc, giống như tiên cảnh.