Vô Tiên - Chương 513:
Hoằng An thật sự có chút nóng nảy, bất chấp thân phận của mình, liền muốn quỳ xuống.
Lâm Nhất ngăn lại cử động của đối phương, hắn nói ra:
- Hoằng công tử không cần như thế, ta lấy hạt châu này là được rồi.
Nghe vậy, Hoằng An bấy giờ mới đứng dậy lộ ra chút ít nụ cười. Hắn nhét hạt châu vào trong tay của Lâm Nhất, động lòng nói ra:
- Ta biết những đan dược này có giá trị không rẻ, không phải một hạt châu có thể thay thế được. Thế nhưng hạt châu này chính là vật ta đeo bên người từ thuở nhỏ, sau này ta và ngươi sợ là không gặp nhau, nên ta tặng cho Lâm huynh đệ làm kỷ niệm.
Lâm Nhất đành phải nhận hạt châu, Hoằng An lại vội vàng nói ra:
- Tại hạ còn có yêu cầu quá đáng, muốn cầu Lâm huynh đệ giúp một chuyện!
Hắn nói xong, có chút bất an cúi đầu.
- Nói đi! Đủ khả năng, ta nhất định sẽ không từ chối!
Lâm nhất nói.
Hoằng An gật đầu, thần sắc có chút bi thương nói ra:
- Sau khi ta trở về, nếu như kinh thành không tha cho ta, ta muốn đi Cửu Long sơn quy ẩn, cũng tiện mưu cầu an ổn cho quãng đời còn lại. Thế nhưng chuyện này khiến cho người ta khó có thể mở miệng, ta cũng sợ Mạnh trưởng lão không đáp ứng, liền muốn cầu xin Lâm huynh đệ thay ta tiến cử một chút.
Một vị Vương gia có thể nghĩ tới quy ẩn sơn lâm, thực tại không dễ! Lâm Nhất cười nói:
- Hoằng công tử thực sự có ý này, ta quay về sẽ nói một tiếng với Mạnh trưởng lão. Ông ta không đáp ứng, ngươi đi Tiên Nhân đỉnh của ta làm ẩn sĩ cũng không tệ a!
- Cái gì. . . Tiên Nhân đỉnh của huynh cũng là một môn phái sao?
Hoằng An không hiểu hỏi.
- Đó là đương nhiên, ta chính là Huyền Nguyên đạo quan tới từ Tiên Nhân đỉnh. Làm đạo sĩ chẳng phải tiêu diêu hơn sao?
Lâm Nhất cười ha hả, liền chắp tay một cái với hắn, nói một tiếng xin lỗi không tiếp được, liền xoay người rời đi, lưu lại Hoằng An tự lẩm bẩm...
Đạo sĩ của Huyền Nguyên quan sao? Môn phái xuất hiện một vị Lâm Nhất tiên nhân như này, vậy còn cao đến đâu?! Hoằng An nghĩ đến đây, vẻ âm trầm trên mặt hắn biến mất, mặc kệ những viên đan dược kia, vén vạt áo lên liền đuổi theo.
. .
Tê Phượng Sơn sau lưng Mộc gia cũng có thể nói là Tây Phong sơn, nó xanh ngắt thanh tú, phong cảnh tú lệ. Dưới chân núi lại cây cối sầm uất, kỳ hoa thổ nhị, dị thảo lan tỏa hương thơm.
Chỗ này, chính là cấm địa của Mộc gia trang viên, chỗ tĩnh tu của gia tộc trưởng bối.
Trên vách đá dựng đứng của chân núi, trong một cái động phủ linh khí bốn phía, bên trên bồ đoàn trên đất có hai người đang ngồi, Mộc gia chủ Mộc Thượng Khanh và Mộc Chí Tín đang nói chuyện.
Mộc Chí Tín có chút hâm mộ quan sát một chút nơi ở của gia chủ. Tĩnh thất, phòng khách, đan phòng, thư phòng trong sơn động đều có. Chỗ này gần linh mạch dưới chân núi nhất, linh khí cũng dồi dào nhất, đúng là địa phương tốt tu luyện, tốt hơn không chỉ một bậc so với động phủ của mình cách nơi này không xa.
Có lẽ Mộc Thượng Khanh nhìn thấu tâm tư của Mộc Chí Tín, ông ta lắc đầu, nói ra:
- Mộc gia ta chỉ có một chỗ linh mạch này, chính là căn bản lập mệnh của gia tộc. Linh mạch mặc dù không lớn, cũng là tổ tiên phúc manh di trạch. Vì Mộc gia, ta sẽ không hẹp hòi, đối với ngươi vào thời khắc tu luyện đột phá, có thể tới chỗ này bế quan!
- Đa tạ tộc thúc rồi!
Mộc Chí Tín cúi người cười nói.
Trong chữ lót Chí của Mộc gia, người này là một người có tu vi thấp nhất trong bốn trưởng lão, nhưng tuổi tác nhỏ, so với ba người còn dư lại hơn một trăm tuổi ra, số tuổi của hắn cũng không chênh lệch bao nhiêu so với đứa trẻ. Thêm nữa làm người rộng rãi, rất có tâm trí, Mộc Chí Tín được gia chủ Mộc Thượng Khanh xem là tâm phúc.
Trong một gia tộc, tu vi của tu sĩ rất trọng yếu, nhưng mà niên kỷ của tu sĩ cũng đồng dạng không thể coi thường. Thí dụ như Mộc Thượng Khanh, vào lúc 200 tuổi đạt đến tu vi của Trúc Cơ kỳ hậu kỳ, trong vạn dặm Lạc Hà Sơn, cưỡng chế một đầu hai gia tộc Vạn gia và Nhan gia, trở thành người đứng đầu trong ba đại gia tộc. Chuyện này nhìn như vinh quang rực sáng, kì thực không phải thế!
Nếu như tương lai trong vòng năm mươi năm, tu vi của Mộc Thượng Khanh không thể luyện tới Trúc Cơ kỳ viên mãn cũng đột phá, mà cuối cùng ngưng tụ thành Kim Đan, hết thảy đều là uổng công. Mà trong năm mươi năm này, đối với phàm nhân mà nói đã là ánh sáng nửa đời, đối với tu sĩ mà nói, bất quá là một cái búng tay.
Nhưng nếu muốn trong mấy chục năm tu thành Kim Đan, là chuyện dị thường khó khăn, thậm chí là một loại hy vọng xa vời. Thọ nguyên dài nhất của Trúc Cơ kỳ chẳng qua là hai trăm năm sáu mươi tuổi, đến lúc đó không thể đột phá Trúc Cơ kỳ, chính là lúc thọ nguyên đã tiêu hao hết, sinh mệnh quy hư.
Mộc Thượng Khanh lo lắng chính là như thế, trong bốn người con cháu có Trúc Cơ kỳ tu vi, ngoại trừ Mộc Chí Tín tuổi tác hãy còn trẻ ra, ba người kia đều là số tuổi hơn trăm mấy chục. Ba người này đều là tu vi của Trúc Cơ trung kỳ, đã chú định cuộc đời này vô vọng Kim Đan. Tương lai của Mộc gia chỉ có ký thác trên người trẻ tuổi.