Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 512:

... ... ...

Trên đường phố trước cửa, thỉnh thoảng có một vài tu sĩ đi tới, hiển nhiên là đi Mộc gia dự tiệc.

Khiến cho Lâm Nhất cảm thấy kỳ hoặc chính là, tu vi của những tu sĩ này đều trên Luyện Khí tầng năm. Lão đầu này không phải là vì dự tiệc, mới từ Luyện Khí tầng ba hơn nửa tháng trước, lập tức liền đến Luyện Khí tầng năm chứ? Ngoài ra, bản thân mình mang theo nhóm người Thiên Long Phái này đi hơn nửa tháng mới tới nơi đây. Huống chi lúc rời đi Lạc Hà trấn, còn đặc biệt lưu ý đến động tĩnh của lão đầu này, người này vẫn không theo sau. Ông ta làm thế nào xuyên qua núi rừng chứ?

Sau khi Lâm Nhất tiến vào Mộc gia, suy nghĩ của hắn liền có chút ít loạn. Giờ này lại gặp sự tình mơ mơ hồ hồ như vậy, hắn dùng lực lắc lắc đầu, thầm nghĩ, rất nhiều chuyện không hiểu, tạm thời cứ đi là được.

Lâm Nhất đi lại trên đường phố của Tê Phượng pha, hắn âm thầm để ý đi chưa được mấy bước, quả thực phát hiện một số khác biệt. Trước cửa của mấy cửa hàng kỳ quái đều treo bảng hiệu có chữ Tiên, mà trong tiệm cũng không phải là hàng hóa tầm thường. Hai mắt tỏa sáng, hắn ngẩng đầu thấy một nhà có bảng hiệu ‘Lạc Hà tiên cửa hàng’ bèn nhấc chân đi vào.

Trong cửa hàng chỉ có một tiểu nhị tuổi còn trẻ, thấy khách vào cửa bèn vội vàng tiến lên chào hỏi. Thì ra đây là một cửa hàng thu mua dược thảo, bán ra đan dược. Trên khay chứa đồ bày đầy từng cái một bình ngọc, lộ ra một loạt dược hương.

Người giúp việc vẻ tươi cười hiện rõ ra ngoài giới thiệu cho Lâm Nhất, có Ngưng Khí đan, Tụ Linh đan, Ích Cốc đan cho Luyện Khí kỳ đệ tử dùng; còn có Chính Nguyên đan, Ích Khí đan, Giải Độc đan vâng vâng chuyên dùng trị tổn thương cho tu sĩ.

Lâm Nhất biểu lộ ý đồ đến, muốn mua một số đan dược cho người giang hồ dùng. Tiểu nhị có chút thất vọng, lấy ra mấy bình ngọc đặt trên quầy, nói ra:

- Đây là Tẩy Nguyên đan, Bồi Nguyên đan, một khối linh thạch 20 viên.

- Ta muốn mua hết những thứ này của ngươi. Ngưng Khí đan và Tụ Linh đan ta cũng cần một ít, mua thêm chút ít đan dược trị thương. Không biết trong tiệm có Tụ Khí đan hay không?

Lâm Nhất chỉ vào lọ thuốc trên quầy hỏi.

Tiểu nhị vốn tưởng rằng Lâm Nhất là một tu sĩ, biết được đối phương cần đan dược cho người giang hồ dùng, liền nghĩ là mình nhìn lầm.

Người thường đến Tê Phượng pha mua đan dược không phải là không có, nhưng mà không có mấy người có thể móc ra linh thạch thanh toán. Lại không ngờ đối phương không chỉ muốn mua đan dược của phàm tục, mà còn mua cả đan dược cho tu sĩ dùng nhiều như vậy, tiểu nhị vì thế lại trở nên nhiệt tình.

Lâm Nhất tốn mất 20 khối linh thạch, mua một túi lớn đan dược, bấy giờ mới rời đi trước khuôn mặt tươi cười đưa tiễn của tiểu nhị. Hắn lại đi tới mấy cửa hàng, bên trong bán nhiều thứ cũng na ná giống nhau, nhưng Tụ Khí đan muốn mua lại không thấy.

. . .

Trong khách sạn chỗ Thiên Long Phái, Quý Thang cùng Du Tử Tiên hai người uống rượu buồn với nhau, trên mặt đã mất đi vẻ hưng phấn khi mới tới Tê Phượng pha.

- Không nghĩ tới a, ta và ngươi nhiều lần trải qua thiên tân vạn khổ, chết nhiều người như vậy, thật vất vả tới chỗ này, sau khi chưa đầy mấy ngày, lại phải bước lên đường về!

Sau khi cảm khái một câu, Du Tử Tiên ngửa đầu đã uống hết rượu trong ly, thở dài nặng nề. Hắn đã mất đi bộ dạng dễ nói dễ cười ban đầu, trong cử chỉ nhiều hơn mấy phần thạo đời và trầm ổn.

Quý Thang rót đầy ly rượu, hắn một tay chấp chén, một tay 『 sờ sờ cằm hơi đã lộ chân râu đậm đậm. Hắn yên lặng hướng về phía chén rượu xuất thần một hồi, mới trầm giọng nói ra:

- Cổ nhân nói, đọc vạn quyển sách, không bằng đi vạn dặm đường! Đoạn đường này đau khổ chồng chất, cũng không phải hoàn toàn không đạt được a! Ngày sau về tới Cửu Long sơn, chính là sự kiêu ngạo cho chuyến hành trình của Đại Hạ rồi!

Ánh mắt của Du Tử Tiên nhảy lên xuống, sắp sửa giơ ly rượu lên, lại đứng dậy nói ra:

- Lâm sư đệ đến rồi. . .

. . .

Lâm Nhất tìm tới quán trọ của Thiên Long Phái, hắn cùng mọi người gặp nhau thật vui, tránh không được thăm hỏi một phen lẫn nhau. Hắn nói chuyện xong, bèn đi tới căn phòng của Hoằng An. Người này có chút kinh ngạc, đoán không ra ý đồ đến của đối phương.

Từ lần trước sau khi thoát hiểm khỏi động huyệt dưới đất, dọc theo đường đi, Hoằng An đều là bộ dáng tự nhiên kém vui, đã không còn vẻ tiêu sai lúc trước. Người có vẻ gầy chút ít, trên mặt cũng thêm chút ít vẻ sầu muộn.

- Không biết Lâm huynh đệ có gì phân phó chăng?

Hoằng An hỏi.

Lâm Nhất lấy ra mấy bình đan dược mình đã mua, nói:

- Hoằng công tử nếu muốn có đan dược từ chỗ này sẽ không phải là chuyện dễ dàng. Ta mua giúp ngươi mấy bình, ngươi sau khi trở về cũng coi như đã xong nhiệm vụ rồi!

- Cái này. . . Ta phải làm thế nào cảm tạ Lâm huynh đệ mới phải a!

Hoằng An có chút bất an xoa xoa tay, suy nghĩ một chút, vỗ mạnh lên đầu, có chút luống cuống móc ra một hạt châu lớn khoảng trứng gà từ trong ngực, nói:

- Hạt châu này không biết có đủ hay không. . .

Mạnh Sơn đã trả lại viên Dạ Minh Châu kia, Lâm Nhất đối với mấy viên châu báu này vốn không cảm thấy hứng thú. Hắn đặt bình thuốc lên trên bàn trước thành giường, cười nói:

- Không cần mấy đồng tiền, coi như là ta đưa ngươi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free