Vô Tiên - Chương 364:
Thấy hán tử tranh chấp với Diêu Tử kia khoảng hai mươi, ba mươi tuổi, đôi mắt to, mày thô, sắc mặt cương nghị, không hề ngạc nhiên với sự xử phạt của Biện Chấn Đạc, hắn chỉ ôm quyền đáp lại một tiếng, sau đó nâng đao, một tiếng rên đau vang lên, máu tươi bắn ra, trên bờ cát có một cánh tay rơi xuống.
Ánh mắt của Lâm Nhất loé lên, muốn vươn tay ngăn lại, nhưng dưới chân lại chần chừ, cuối cùng trơ mắt nhìn hán tử kia chặt đứt cánh tay.
Mọi thứ xung quanh yên tĩnh chỉ trong phút chốc, sắc mặt của đệ tử Thương Hải Bang nghiêm túc, nhưng không hề có kinh hoàng. Ngược lại những người phái Thiên Long lại ngạc nhiên, cũng âm thầm kinh hãi vì quy củ và kỷ luật nghiêm minh của Thương Hải Bang và Biện Chấn Đạc
- Mạnh trưởng lão, dù việc này đúng hay sau, Thương Hải Bang ta đều nhận là do mình dạy dỗ không nghiêm, có lời của Lâm công tử đã nói, cộng thêm Biện Mỗ cũng đã dạy bảo lại người, ngươi bỏ qua chuyện này được không?
Khí thế của Biện Chấn Đạc trầm ổn, sắc mặt trầm tĩnh, hành động quả quyết tàn nhẫn, nhưng không mất đi khí thế của bang chủ một một phái, làm người khác không dám khinh thường!
Chiêu này của Biện Chấn Đạc đúng thật là tàn nhẫn, làm cho đám người phái Thiên Long không nói được nên lời, nhất là Diêu Tử cầm đầu, sắc mặt hắn trắng bệch, không dám lên tiếng.
Sắc mặt Mạnh Sơn hiện lên sự lúng túng, tròng mắt co rút lại, mạnh mẽ nhìn Biện Chấn Đạc, nhưng không đành lòng trừng trị đệ tử, chỉ có thể ôm quyền nói.
- Lời nói của Lâm Nhất tinh tế sâu xa, Mạnh mỗ cũng rất đồng ý, chuyện này nghe theo lời của Biện bang chủ đi…
- Hừ!
Lâm Nhất hừ lạnh một tiếng, sau đó mới đi đến, vươn tay điểm huyệt đạo của Hàn Tử Giang, cầm máu cho hắn, sau đó Lâm Nhất lạnh lùng liếc mắt nhìn Diêu Tử đang trốn qua một bên, nói.
- Nhanh chóng đưa người này đến phòng của ta, tay cụt cũng đưa đến.
Hắn nói xong thì phất tay áo bỏ đi.
Đám người Biện Chấn Đạc nghe vậy thì ngẩn người, không dám suy nghĩ nhiều, vội vàng nâng Hàn Tử Giang lên, cầm theo cả tay cụt đi theo Lâm Nhất về phía con thuyền.
Ánh mắt lạnh lẽo thấu xương kia vừa quét qua, làm cho sau lưng Diêu Tử đổ mồ hôi lạnh. Hắn trốn trong đám người, rụt cổ lại không dám ngẩng lên.
Từ lúc biết được thân phận của Lâm Nhất, cũng nhìn thấy thân thủ của hắn, trong lòng Diêu Tử khiếp sợ, nên thu lại tâm tư độc ác, chỉ muốn trốn ở xa xa. Tên Lâm Nhất có võ công cao cường như vậy, lại có thể nhịn được những khuất nhục năm xưa, như vậy mới làm cho người ta không rét mà run.
Diêu Tử đang bận suy nghĩ nên không để ý đến người khác, sắc mặt đám người Mạnh Sơn trở nên khó nhìn. Dù sao ngày xưa Lâm Nhất cũng là một đệ tử ngoại môn của Phái Thiên Long, hành động vừa rồi chính là đang bất mãn, nhưng không ai dám đứng ra cãi cọ với hắn, điều này làm cho mọi người cảm thấy gian nan. Có vài đệ tử đã dùng ánh mắt có chứa oán khí nhìn về phía Diêu Tử.
Lâm Nhất về đến gian phòng trên thuyền của mình, để cho người sau đặt Hàn Tử Giang lên giường nhỏ, sau đó kêu người khác ra ngoài hết, hắn bày trận pháp, đóng cửa phòng lại.
Đi về phía giường, thấy Hàn Tử Giang đang dùng ánh mắt cảm ơn mình, Lâm Nhất khẽ thở dài một tiếng, nói.
- Ta kính Hàn huynh là một hán tử, nên thử nghiệm nối tay cho ngươi. Nhưng mà, có thành công hay không thì không biết, ngươi có muốn thử một lần không?
Hàn Tử Giang nằm trên giường nhỏ, ung dung cười nói.
- Lâm công tử chính là cao nhân cái thế, có thể để mắt đến tại hạ, Hàn Mỗ đã cảm thấy vinh hạnh lắm rồi. Còn chuyện có thành công hay không, đều là ân tình của Lâm công tử, Hàn mỗ không dám đòi hỏi. Hơn nữa, chỉ là một cánh tay thôi cũng không đáng là gì. Lâm công tử cứ tự nhiên!
Thấy người này lúc nói chuyện với Diêu Tử không kiêu ngạo, cũng không tự ti, có tiến có lùi, nhưng không ngờ rằng suy nghĩ lại dứt khoát đến như vậy. Trong mắt Lâm Nhất hiện lên sự tán thưởng, cười nói.
- Nếu như vậy, ta sẽ cố gắng hết sức điều trị cho Hàn huynh!
Lâm Nhất không cần nói nhiều nữa, hắn lấy hồ lô rượu xuống, để cho Hàn Tử Giang uống một ngụm linh tửu, sau đó hắn vươn ngón tay chỉ như kiếm, đối phương lập tức hôn mê. Lúc này Lâm Nhất mới đưa cánh tay cụt nối liền lại, vận chuyển linh khí trong cơ thể, chậm rãi đưa linh khí vào cơ thể người bị thương.
Có thể nối tiếp được cánh tay hay không, Lâm Nhất chưa từng thử qua. Lúc còn ở Tang Tây Bảo, hắn từng chữa bệnh vỡ gân mạch cho Tào Hưng, con trai Tào chưởng quỹ, nên bây giờ hắn mới có dự cảm mơ hồ, mình có thể nối liền được cánh tay cụt của Hàn Tử Giang. Ngoài ra, hắn cũng không đành lòng để cho một hán tử cương liệt, sảng khoái như Hàn Tử Giang trở thành người tàn tật, vì vậy mới thử một lần.
Nhưng khi bắt tay vào thử nghiệm, Lâm Nhất mới biết chuyện này khó thế nào.
Hàn Tử Giang muốn nối cánh tay đã chặt đứt ra, không chỉ phải nối gân mạch, còn phải dùng linh lực tái tạo lại xương cốt và da thịt, có vô số đường máu nhỏ bé, phải nối liền với nhau. Kết nối được xương thịt, cũng không thể dùng ngay được, hắn phải dùng linh lực bao bọc tất cả lại, để cho máu có thể chảy đến nơi cánh tay bị cụt.
Khó! Rất khó!
Nửa canh giờ sau, Lâm Nhất cảm thấy hối hận vì sự tự tin của mình. Mặc dù vậy, gân mạch bị vỡ đã được nối liền, làm cho hắn cảm thấy thật may mắn, cũng cảm thấy cách mà mình nghĩ ra, không phải là không có đạo lý.
Rất lâu sau, Lâm Nhất thở phào nhẹ nhõm một hơi. Thần thức của hắn đã chia ra thành hai mươi nhánh, cực kỳ tiêu hao linh lực, nhưng đã nối liền cánh tay bị cụt hơn nửa rồi. Bây giờ tu vi của hắn đã đến tầng sáu, không cần lo lắng vấn đề thiếu linh lực, nhưng vận công một lúc lâu như vậy, hắn cũng cảm thấy uể oải.
Lâm Nhất lấy một viên linh thạch ra, điều tức một lát, không dám thư giãn thần thức. Lại một canh giờ nữa trôi qua, cánh tay cụt đã được Lâm Nhất dùng linh lực nối liền, linh khí chảy chầm chậm trong cánh tay. Cứ tiếp tục như vậy, một thời gian nữa sẽ nối liền hoàn toàn, cánh tay bị cụt được chữa khỏi hẳn.
Nhưng mà, cuối cùng phải làm thế nào, vậy thì còn cần Giang Tử Hàn tự mình lĩnh hội. Nói chung, Lâm Nhất cảm thấy hành động này của mình sẽ không lãng phí.
Lâm Nhất cầm hồ lô, đổ một ít linh tửu ra rửa miệng vết thương cho Hàn Tử Giang. Suy nghĩ một chút, hắn lại ngửa đầu tự mình uống một hớp rượu. Cuối cùng đánh thủ quyết ra, mở cửa phòng, truyền âm cho Biện Chấn Đạc đưa vải và tấm ván gỗ đến đây.
Đám người Biện Chấn Đạc đã chờ bên ngoài hai, ba canh giờ, vội vàng tìm đồ, sau đó đưa vào bên trong, thấy sắc mặt Lâm Nhất hơi tái nhợt, trên trán đổ mồ hôi, nhưng trên mặt lại nở nụ cười.
Lâm Nhất phất tay, tấm ván gỗ và vải tự động bay lên, băng bó cánh tay của Hàn Tử Giang lại. Đám người Biện Chấn Đạc cực kỳ rung động, nhưng không dám mở miệng nói, sợ quấy nhiễu Lâm Nhất thi pháp.
Nối liền tay cụt, là truyền thuyết bên trong sách vở, nhưng bây giờ bọn họ có thể tận mắt nhìn thấy tiên pháp kỳ diệu này, sau khi kinh ngạc, cả đám người đều mở mang tầm mắt!
- Cũng không biết hiệu quả thế nào! Cứ nghỉ ngơi mấy ngày có lẽ sẽ khôi phục!
Lâm Nhất đi ra ngồi trên ghế gỗ, trạng thái hơi mỏi mệt, nhưng trong mắt hiện lên sự vui sướng!
Mặc dù Biện Chấn Đạc xử phạt vô tình với đệ tử mình, nhưng cũng là vì bất đắc dĩ. Ăn nhờ ở đậu, không thể không nhịn được. Nhưng hắn cũng là lão già thành tinh, không muốn làm như vậy để cho Lâm Nhất đứng về phía Phái Thiên Long. Nếu không phải vì thế, nếu như Thương Hải Bang không được Lâm Nhất che chở nữa, sẽ khó tránh khỏi thiệt thòi trước phái Thiên Long.
Chuyện nhỏ không nhịn thì không làm được chuyện lớn! Biện Chấn Đạc là người có thể cầm lên, bỏ xuống được. Hắn ở bên ngoài xử phạt đệ tử, làm cho phái Thiên Long không nói được điều gì, cũng lấy được sự tin tưởng của Lâm Nhất.
Chiêu lùi một bước để đi hai bước của Biện Chấn Đạc thật cao minh, cho dù mọi người nhìn ra hắn tính toán thế nào, cũng không thay đổi được. Nói cách khác, đây chính là một dương mưu!
Nhìn sắc mặt Biện Chấn Đạc không nén được sự vui mừng, Lâm Nhất thầm than một tiếng, sợ là chính hắn đã bị người từng trải này tính toán rồi!
Để cho người khác đưa Hàn Tử Giang vẫn còn hôn mê đi, Lâm Nhất dặn Biện Chấn Đạc dùng thuốc trị thương cho Hàn Tử Giang, sau đó hắn đóng cửa phòng lại, mở trận pháp, tự mình tĩnh tọa điều tức. Tâm thần và linh lực bị tiêu hao lớn, sợ rằng phải bế quan mấy ngày mới khôi phục được.
Sau bốn ngày, con thuyền đã tu bổ xong xuôi, rời khỏi đảo hoang, tiếp tục đi về phía biển rộng, thuận gió trôi đi, cô độc đi về một phía.
Mười ngày trôi qua, trời đất mênh mông, hai mươi ngày trôi qua, phía trước vẫn chỉ là màu xanh của biển, một tháng trôi qua, con thuyền phái Thiên Long như mãi mãi chạy trên biển rộng không thấy bờ.
Trên con thuyền, sự buồn bực và khủng hoảng lan tràn, luẩn quẩn trong lòng mọi người, sắc mặt của các đệ tử cũng dần trở nên mờ mịt.
Sự hưng phấn và ngạc nhiên lúc mới ra biển đã hoàn toàn biến mất, rất nhiều người cảm thán trong lòng, cuộc đời này còn thấy được mặt đất nữa không?
Có người không có việc gì làm nên nằm ngủ say trong khoang thuyền, ngày qua ngày, chỉ thấy mình nước biển không thấy cuối, thật là làm người ta chán ghét, chẳng thà ngủ một giấc còn hơn, ngủ mơ còn có thể thấy được cây cối, sông sâu, núi cao. Cho dù mơ được một cái đảo hoang cũng được!
Có người buồn bực trong lòng, nằm ngang thẳng chân trên boong thuyền, để mặc cho gió biển thổi, thả suy nghĩ bay theo gió. Nghĩ rằng đợi đến lúc thuyền ngừng lại đã đến chỗ đông đúc người, phong cảnh bình dị xinh đẹp.
Có người dựa vào mép thuyền, nhìn về phương xa thật lâu, chờ mong ...