Vô Tiên - Chương 363:
Trải qua một đêm kinh hồn, trên đảo không xảy ra chuyện gì nữa, mọi người yên lòng sửa chữa con thuyền, nghỉ ngơi mấy ngày trên đảo.
Không thích sự ồn ào trên bãi biển, bầu trời lại sáng ngời, Lâm Nhất một mình chạy lên đỉnh ngọn núi, tìm một chỗ sạch sẽ, bày trận pháp, lấy thẻ ngọc mà Giang trưởng lão tặng ra.
Lâm Nhất cực kỳ tò mò với Phù Đỉnh của Giang trưởng lão, nên vờ vô tình nhắc đến. Giang trưởng lão cũng là người cực kỳ hào phóng, không giấu diếm của riêng, lấy Phù Đỉnh ra tặng cho Lâm NHất, thậm chí còn ghi những chuyện mình biết về Tu Tiên Giới vào ngọc giản đưa cho hắn.
Trong ngọc giản ghi lại vài điều về Tu Tiên Giới của Đại Hạ, cẩn thận hơn bút ký của Huyền Nguyên chân nhân, thậm chí còn có vài gia tộc, các môn phái, cũng nói cực kỳ rõ ràng. Điều này làm cho Lâm Nhất hiểu thêm về Đại Hạ.
Trong ngọc giản không chỉ có nói đến phân chia cấp độ của tu sĩ, còn có nhiều thứ như Yêu Tu, Ma Tu, Quỷ Tu gì đó mà Lâm Nhất biết rất ít. Cộng thêm vào bút ký của Huyền Nguyên Chân Nhân nữa, cuối cùng hắn cũng hiểu biết sơ lược về Đại Hạ. Sau này, dù có một mình bước vào Đại Hạ, cũng sẽ không gặp phiền phức vì mình không hiểu chuyện nữa.
Lâm Nhất cất thẻ ngọc đi, lại lấy Phù Đỉnh mà Giang trưởng lão tặng. Lá bùa lớn bằng bàn tay, trên mặt vẽ hoa văn bùa chú kỳ quái. Những thứ này, Lâm Nhất cũng không xa lạ gì.
Nên nhớ rằng, ngay từ nhỏ Lâm Nhất đã bị sư phụ bắt ghi nhớ tất cả đồ án và chữ viết. Điều làm Lâm Nhất hứng thú không phải là những thứ đó, mà là phương pháp luyện chế lá bùa kia.
Lật lên lật xuống nhìn ký, lá bùa này không giống những giấy vàng trong nhân gian. Lá bùa hơi nâu, cầm trên tay thấy hơi dày, phù văn có màu đen, còn có linh khí chớp động. Theo lời của Giang trưởng lão,những lá bùa này là năm xưa hắn mua ở Đại Hạ, một viên linh thạch mua được mười tấm, là lá bùa phòng thân cấp thấp, cũng là lá bùa có giá rẻ nhất.
Nhưng mà, loại lá bùa rẻ này, Lâm Nhất cảm thấy nó không hề đơn giản. Bởi vì Giang trưởng lão không biết luyện chế, nên Lâm Nhất hắn càng không biết.
Nhưng mà, Giang trưởng lão cũng có nói cho Lâm Nhất biết, luyện chế những lá bùa này không khó, chỉ cần có tài liệu thích hợp là được, nó chỉ tốn thời gian và phí công sức, người tu luyện thì không rảnh quan tâm mấy thứ này, chi thà mua còn tiện hơn. Chỉ cần ngươi có đủ linh thạch, vậy thì có thể mua được rất nhiều đồ tốt ở Đại Hạ.
Lâm Nhất cất lá bùa đi, nói thầm, hiếm khi gặp được một người đồng đạo, thời gian này lại rảnh rỗi, nên cố gắng học hỏi vài điều từ Giang trưởng lão, chắc chắn sẽ được lợi ích không nhỏ. Trong lúc hắn đang suy tư, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về một phía trên biển.
Lát sau, trên mặt Lâm Nhất hiện lên sự tò mò, gỡ bỏ trận pháp, bóng người biến mất, bay về phía dưới.
Con thuyền đậu ở phía Đông hòn đảo, nên phía Tây có rất ít người, làm cho Lâm Nhất buồn bực đó là, ở phía bờ biển bên này, có ba người mà hắn biết xuất hiện.
Người đi đầu chính là Bạch Ẩn Xuyên, hai người khác có giọng nói lanh lảnh, có lẽ là một nội thần của Thương Quốc. Những kẻ này đều là tôi tớ của Hoằng An, vậy mà lại lén lút ở chỗ này, bọn họ muốn làm gì?
Một làn gió lướt qua bên ngươi ba người đang xúm đầu vào nói chuyện mà chẳng quan tâm, chỉ là lâu lâu lại hơi chột dạ quay đầu nhìn xung quanh. Lâm nhất bay qua người bọn họ, khẽ nhíu mày, âm thầm cười lạnh một tiếng, sau đó rời đi một cách thần không biết, quỷ không hay.
Lúc này sắc trời đã là hoàng hôn, ở trên bờ biển đã nổi lửa trại, bóng người Lâm Nhất hiện lên, chậm rãi đi về phía bãi biển. Nhưng tình hình trên bờ biển, làm cho sắc mặt hắn trở nên âm trầm.
- Lăn qua một bên đi, đừng ở đây chọc ta ngứa mắt!
Diêu Tử xắn tay áo lên, chỉ vào một đệ tử Thương Hải Bang, tàn nhẫn mắng. Mấy người đồng môn phái Thiên Long đều tỏ vẻ khinh thường ra mặt, trong mắt còn có sự khiêu khích, xoa eo đứng sau Diêu Tử.
- Vị sư huynh này, đây chỉ là chút việc nhỏ, cần gì phải mở miệng mắng chửi như vậy?
Đệ tử Thương Hải Bang không kiêu ngạo cũng không tự ti nói.
Diêu Tử hất tay lên, trừng mắt quát lên.
- Các ngươi châm lửa đầu gió, hun khói cho người phía dưới không mở mắt được, còn dám nói là việc nhỏ? Ngoan ngoãn cút ra xa cho ta, nếu không thì đừng trách ông đây trở mặt!
Đệ tử Thương Hải Bang kia nắm chặt hai tay, lạnh lùng nói.
- Đã mấy ngày như vậy rồi, đệ tử Thương Hải Bang ta chưa dịch chuyển chút nào, sao lại nói trên gió hay dưới gió, chỉ là bỗng nhiên có gió xoáy thôi. Mong rằng vị sư huynh này đừng vì một chút việc nhỏ mà gây chuyện, bọn ta cũng không phải là người dễ bắt nạt!
- Tiểu tử, ngươi nói ai gây chuyện đấy? Tin hay không ta ném ngươi ra biển, đỡ phải đi theo Phái Thiên Long ta, làm cho người ta chán ghét!
Diêu Tử rất hùng hổ doạ người, hắn chỉ vào đệ tử Thương Hải Bang mắng to.
Trên bờ biển, mọi người đều đứng không quá xa nhau. Hai người cãi nhau đã làm kinh động đến những người xung quanh, cũng hấp dẫn đám người lại gần. Nhưng người của phái Thiên Long và Thương Hải Bang mỗi phe đứng một bên, trừng mắt nhìn nhau.
Đệ tử Thương Hải Bang thấy Biện Chấn Đạc và Thạch Kiên đi đến, đều cúi đầu thi lễ, trên mặt còn có sự không cam lòng và oan ức, sau đó lui sang một bên.
Biện Chấn Đạc nhăn mi lại, lạnh lùng liếc mắt nhìn đệ tử của mình, đi về phía Diêu Tử, trên mặt có sự tức giận, nói.
- Tuổi còn trẻ, tích chút đức không được sao? Đều là người cùng hội cùng thuyền, cần gì phải bắt nạt người khác như thế?
- Chỗ này không đến lượt ngươi dạy ta! Thương Hải Bang các ngươi có bản lĩnh thì đừng ở nhờ trên thuyền phái Thiên Long!
Đôi mắt Diêu Tử xoay ngang, không thèm nghe, cũng không chịu buông tha.
- Diêu sư đệ đừng nói lung tung!
Đám người Quý Thang vội vã đi đến, thấy lời của Diêu Tử ngang ngược, hắn vội vàng lên tiếng quát ngừng lại. Mạnh Sơn đi theo phía sau không biết rõ chuyện, hắn đi đến giữa, mặc kệ có phải người quen hay không quen, hắn đều xụ mặt, lạnh lùng nhìn đám người Biện Chấn Đạc, lớn tiếng hỏi.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Biện Chấn Đạc thấy dáng vẻ Mạnh Sơn như vậy, không thích, hắn trừng mắt, nói.
- Mạnh Sơn, rõ ràng môn hạ đệ tử của ngươi gây sự trước, ngươi lớn tuổi không tính, chẳng lẽ mắt cũng mờ luôn rồi sao?
- To gan, ngươi dám nói chuyện với trưởng lão chúng ta như thế!
Chỉ sợ thiên hạ không loạn, Diêu Tử nhảy dựng lên kêu to.
Biện Chấn Đạc bước lên một bước, trầm giọng nói.
- Mạnh Sơn, học trò của ngươi có lễ phép gì không? Người lớn nói chuyện mà hắn cũng dám xen mồm vào? Nếu ngươi mặc kệ, vậy thì để ta dạy dỗ hắn cho!
Mạnh Sơn trừng mắt nhìn Diêu Tử, hừ lạnh một tiếng, cũng bước lên trước một bước, giơ cánh tay tráng kiện ra, không phản đối.
- Biện lão nhi, chỗ này không phải là nơi ngươi có thể ngang ngược!
Diêu Tử thấy trưởng lão trong môn phái trưởng lão ra mặt cho mình, lập tức muốn lên mặt, nhưng nhìn thấy Lâm Nhất đi từ xa đến, sắc mặt hắn cứng đờ, lặng lẽ lui về sau một bước.
Biện Chấn Đạc bị Mạnh Sơn làm cho tức giận muốn nổ, bỗng nhiên hắn nhìn thấy Lâm Nhất đi đến, vội vàng ôm quyền nói.
- Lâm công tử đến đúng lúc lắm, kính xin ngài làm chủ cho chúng ta!
- Lâm Nhất, chuyện này không liên quan gì đến ngươi cả, ngươi đừng nhúng tay vào!
Mạnh Sơn thấy Biện Chấn Đạc giống như cáo già muốn mời chào Lâm Nhất, hắn vội vàng lên tiếng ngăn cản, không muốn cho đối phương nhúng tay vào chuyện này.
- Mong Lâm công tử làm chủ cho chúng ta!
Thạch Kiên và những đệ tử Thuơng Hải Bang này không hổ danh là người do một tay Biện Chấn Đạc dạy dỗ, lập tức chớp lấy cơ hội này hành lễ với Lâm Nhất, cầu xin hắn đứng ra làm chủ.
Lâm Nhất từ trên núi đi xuống, thấy tất cả những chuyện này. Hắn biết hai môn phái này có thù oán đã lâu, sớm hay muộn cũng xảy ra chuyện. Chỉ không ngờ lại có đệ tử bị người khác xúi giục, vừa đảo mắt đã muốn đánh nhau.
Hắn liếc xéo Diêu Tử đang rụt cổ về sau, Lâm Nhất đánh giá sắc mặt của mọi người, đuôi lông mày khẽ nhếch, giọng nói lạnh lẽo.
- Hai môn phái các ngươi muốn liều mạng với nhau, vậy thì cứ ra tay đi, chẳng có quan hệ người các ngươi môn phái muốn liều mạng bính hoạt, cứ việc động thủ đó là, cùng ta Lâm Nhất có quan hệ gì đâu? Mặc kệ ta có hay không hỏi đến việc này, trong lòng các ngươi khúc mắc khó tiêu, tiếp theo khó tránh khỏi còn có người cố ý tìm cớ bốc lên sự cố được. Ta có thể quản được nhất thời, lại há có thể quản được sau đó đây!
Các ngươi không phải muốn kết thù oán sao? Động thủ đi! Ta ngược lại thật ra muốn nhìn, cuối cùng còn có thể sống hạ mấy người được. Hừ! Lúc này mới đi ra bao xa đường, các ngươi liền không thể chờ đợi được nữa tự giết lẫn nhau. Bọn ngươi hôm nay chém giết sau khi còn sống giả, còn muốn đối mặt phía trước khó lường gian nguy, còn không biết có bao nhiêu người sẽ nhờ đó đưa đi tính mạng. Tương lai, đến bỉ ngạn thời gian, lại có thể sống sót mấy người đây? Ta Lâm Nhất mỏi mắt mong chờ!"
Lời nói của Lâm Nhất không nhanh không chậm, nhưng lại nổ vang như chuông đồng, nổ tung trong trái tim của mỗi người. Có người suy nghĩ, có người tỉnh ngộ, có người hổ thẹn, cũng có người đồng ý.
Sau đó, sắc mặt Lâm Nhất trở nên xa xăm, ngẩng đầu nhìn về sóng biển trùng trùng điệp điệp, ánh mắt đưa xa, làm cho người khác không hiểu được trong lòng hắn đang nghĩ gì.
Chỉ một lát sau, Biện Chấn Đạc ôm quyền thi lễ với Lâm Nhất, nói.
- Lâm công tử, cám ơn ngươi đã thức tỉnh, làm cho Biện mỗ hổ thẹn rồi!
Hắn nói xong, cũng không quan tâm đến những người khác, đứng lên, sắc mặt uy nghiêm, quát lên.
- Hàn Tử Giang, ngươi không quan tâm đến đại cục, gây chuyện thị phi, tự chặt một cánh tay, răn đe!