Vô Tiên - Chương 289:
Trong hoàng cung. Trường mạn rủ xuống đất, đàn hương vấn vít. Một trận gió thổi qua, hơi lạnh ướt át tỏa ra toàn bộ đại điện.
Hoằng Thái khẽ vuốt râu ngắn trên môi, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng. Y nhìn Hộ quốc chân nhân ngồi ở một bên, nhíu mày.
Lão giả hình như có phát hiện, hai mắt mở ra lóe lên tinh quang, hợp thời lên tiếng nói:
- Một môn phái giang hồ lại có thể khuấy tới phong vân bắt đầu khởi động trong thiên hạ. Giết người lập uy cũng để cho đám thảo mãng này nên thu liễm một chút. Hoàng thượng anh minh!
Mặt Hoằng Thái lộ vẻ tự mãn, trầm ngâm không nói.
- Chỉ là, hành động này tất sẽ làm cho Bình Vương điện hạ khó chịu! Hắn đang chờ triệu kiến, không biết Hoàng thượng sẽ trấn an vị huynh đệ này của ngài như thế nào đây?
Lão giả chậm rãi nói.
Hoằng Thái ngồi sau long án, thần sắc cẩn thận, ánh mắt sâu thẳm. Y khẽ gật đầu, nói:
- Một môn phái giang hồ cũng dám đi tìm đạo thăng thiên, còn nói cái gì mà duy ngã độc tôn trên giang hồ! Hừ, không đánh một cái bạt tai thì những thảo dân này cũng sẽ không hiểu được cái gì gọi là thiên uy khó lường, cái gì gọi là vương như lô! Hoằng An muốn cầu tình cho bọn họ đã nằm trong dự liệu của trẫm! Chỉ có làm cho hắn và đám người giang hồ kia sinh ra khúc mắc trong lòng, nghi kỵ lẫn nhau, trẫm mới an tâm được!
Lão giả vuốt râu khen ngợi:
- Bình Vương điện hạ muốn ban ân cho người khác, lại không biết, sấm sét mưa móc đều là thiên ân!
- Bảo Hoằng An tiến vào!
Hoằng Thái đế cao giọng nói.
...
Đại đội binh lính vây quanh xe chở tù đi qua đường phố. Ven đường có đầy bách tính chen tới vây xem, mỗi người đều chỉ chỉ trỏ trỏ, tò mò đánh giá tử phạm trên xe tù. Có có người hô bằng hoán hữu, hưng phấn bám theo theo đường hẻm.
Kinh thành đã nhiều ngày mưa dầm, con phố trong trẻo lạnh lùng lúc này bắt đầu náo nhiệt lên, lại có không khí như tiết khánh vậy.
Đại đội nhân mã tới trước một con phố, trước ngã tư rộng rãi thì ngừng lại, dưới một cái cột cờ cao ngất sớm đã dựng một cái đài bằng gỗ. Ở một bên cách đó không xa, dưới một cái lều tránh mưa có vài người dáng vẻ quan viên đang ngồi.
Đầu phố bị binh lính làm thành bức tường người, dân chúng vây xem đã chen lấn tới tấp nập. Binh lính cầm khí giới hết sức ngăn lại, quát mắng, ngăn cản đoàn người.
Lâm Nhất và Dương đại nhân bị kéo ra khỏi xe chở tù, bị đẩy đến đài gỗ. Hai tên đao phủ để trần thân trên, khuôn mặt dữ tợn, lộ ra tóc gáy đen sẫm, mỗi người đều bện tóc bằng khăn đỏ, tay nâng đại đao lớn phân ra đứng hai bên trái phải.
Mới vừa đi trên sàn gỗ, Dương đại nhân đã bị người ta đá một cước vào sau khớp chân, phập một tiếng quỳ xuống, sau lưng kéo theo một sợi dây bị một tên lính nắm trong tay, cả người ông ta cứ vậy thẳng tắp quỳ xuống.
Áp giải Lâm Nhất có hai tên lính cũng làm y như vậy.
Một người trong đó một cước đá vào bắp chân của Lâm Nhất, nhưng lại giống như đá vào tấm sắt vậy, đau đến mức y ôm chân nhảy dựng lên, nhếch miệng không ngừng kêu thảm.
Thấy thế, một tên lính khác ngẩn ra, ánh mắt của gã hung ác nhìn chằm chằm Lâm Nhất muốn rút đại đao.
Nhìn đất trống trước mắt cùng đoàn người đen thùi lùi, Lâm Nhất khẽ cắn môi chậm rãi quỳ xuống. Cái quỳ này, là quỳ cha mẹ, là quỳ sư phụ.
Mọi người trong Thiên Long phái nghe nói Lâm Nhất cũng bị chém đầu răn chúng, tâm tình khác nhau, lại không hẹn mà cùng theo Mạnh trưởng lão tới pháp trường. Chỉ là không tránh được có binh lính cầm khí giới, rất sợ những người giang hồ này làm loạn.
Thật vất vả mới chen vào được, mắt nhìn tình hình trước mắt khiến người ta không khỏi mở to hai mắt nhìn.
Xung quanh bị đám người như biển vây quanh, chính giữa là một mảnh đất trống. Trên đài gỗ dưới cột cờ có hai tên đao phủ uy phong lẫm liệt mặt mang sát khí đang đứng. Quỷ đầu đao hiện lên hàn ý âm u khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Trên đài gỗ có hai người một già một trẻ đang quỳ.
Người già sắc mặt hồng hào thần sắc phấn khởi. Người trẻ đầu tóc rối bời, áo quần rách nát, toàn thân vết máu loang lổ, trên má còn mang theo bụi bặm, người mang khóa sắt, đang tò mò nhìn bốn phía.
- Lâm Nhất!
- Lâm huynh đệ!
Mộc Thanh Nhi và mấy người Nguyên Thanh đều hô to về phía Lâm Nhất.
Lâm Nhất tựa như sớm đã thấy đối phương, khóe miệng nhếch lên khẽ gật đầu một cái.
- Tiểu tử thối, vẫn là cái đức hạnh đó!
Mộc Thanh Nhi oán hận giậm chân một cái, vẻ mặt lo nghĩ.
Mạnh Sơn cũng ở trong đám người, nhìn Lâm Nhất sắc mặt thản nhiên, y mang sắc mặt âm trầm, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Chân Nguyên Tử vẫn là dáng vẻ trấn định như những ngày qua, chỉ là trong thần sắc sinh ra chút sầu lo. Lâm Nhất gật đầu với bên ngoài ra hiệu, xem như là lên tiếng chào rồi không để ý tới những người quen này nữa, hắn một mình lạnh lùng nhìn sự náo nhiệt trước mắt.
Trong mưa phùn như khói như sương là từng khuôn mặt mang theo sự hưng phấn khó hiểu.
Chuyện này là thế nào? Chưa bao giờ gặp những người dân này, mình bị mất đầu sao lại mang tới sự sung sướng vậy cho bọn họ chứ?
Lâm Nhất ở đó quan sát tình hình, trên mặt họ không hề thấy sự đồng tình, không thấy sự thương hại nào, không thấy chút bi thương hay phẫn nộ nào, cũng không thấy được sự ngờ vực vô căn cứ. Trên mặt những người đó chỉ có hưng phấn! Không phải! Còn có thờ ơ.
Không ai suy nghĩ xem người bị giết có phải bị oan hay không, cũng không có người nào nghĩ xem người bị giết có nên giết hay không. Trên nét mặt u mê đó là sự chờ mong khó có thể nói hết, đó là một loại chờ mong mà Lâm Nhất cũng không hiểu được.
Bọn họ đang mong đợi cái gì? Là một giây đầu người rơi xuống kia sao?
Đám người đông nghịt như biển này như một đàn thú hung mãnh. Mang cho Lâm Nhất là cảm giác giá rét thấu xương, hàn ý vô biên khiến trong lòng hắn chấn động từng đợt.
Lâm Nhất thở dài một hơi thật sâu, đoàn người trước mắt như muốn sôi trào này đã chậm rãi biến mất trong mắt hắn. Thay vào đó là hồng trần ven đường, từng hình hài xấu xí.
Nhân tính đạm mạc như vậy, trần thế muôn tía nghìn hồng cũng không còn màu sắc nữa.
Giờ khắc này, Lâm Nhất chỉ muốn rời đi. Hắn đột nhiên hiểu ra, sư phụ vân du vài chục năm, vì sao tình nguyện quy ẩn sơn lâm.
Đi vào thế gian hiểu thấu nhân thế trăm mặt. Sư phụ không phải muốn quy ẩn, mà là muốn thoát ra khỏi đại thiên hồng trần này.
Tiếng ồn ào dần dần đi xa, trong mắt Lâm Nhất chỉ còn màn mưa, chỉ còn cơn gió, chỉ còn tồn tại trong thiên địa này.
Sống còn có gì vui, chết thì sao phải buồn! Hoa nở hoa tàn, sinh tử biến ảo, thiên địa vĩnh hằng vẫn vậy. Những người trước mắt này, là bi thương, là vui mừng thì cũng có quan hệ gì với mình đâu.
Những người này coi mình là chuyện vui mà tới xem, còn hắn chỉ coi những người này là một phong cảnh nhàm chán.
Hàn ý trong lòng dần dần đi xa. Lúc này Lâm Nhất tâm thần hoàn toàn không minh.
...
Trong hoàng cung.
- Hoàng thượng, xin đặc xá cho người của Thiên Long phái! Những người này là khách nhân mà thần đệ mời tới, nếu cứ làm như vậy, mặt mũi thần đệ để ở đâu được?
Vẻ mặt của Bình Vương Hoằng An khẩn thiết cúi đầu đứng trang nghiêm.
Hoằng Thái ngồi sau long án, lạnh lùng nói:
- Người này cả gan dám làm loạn, dám ở trong hoàng thành hủy thuyền giết người, tội lớn nghịch thiên như thế, ngươi bảo trẫm làm sao đặc xá được?
Sắc mặt của Hoằng An phát khổ, nói:
- Tối hôm qua bắt người, hôm nay chém đầu lại không nói có đúng là người này hành hung hay không, Đại Thương triều ta từ khi nào đã hành sự hấp tấp như vậy! Chuyện này không phải sẽ làm người của Thiên Long phái cho rằng triều đình ta đang cố ý làm khó bọn họ sao?
Hoằng Thái hừ lạnh nói:
- Trẫm muốn giết người, trẫm chính là muốn làm khó bọn họ thì thế nào? Chẳng qua là một đám thảo dân mà thôi, còn có người dám làm trái ý chỉ của trẫm sao?
Hoằng An chần chừ một chút, phập một tiếng quỳ rạp xuống đất, cúi đầu nói:
- Hoàng thượng, nếu làm cho đám người này sinh lòng bất mãn, thần đệ cùng họ viễn phó hải ngoại làm sao có thể an lòng?
Hoằng Thái vỗ long án, tức giận nói:
- Bọn họ không sợ bị trẫm diệt sơn môn sao?
Hoằng An ngẩng đầu lên nhìn ca ca ruột của mình, vẻ mặt đau thương, nước mắt chậm rãi chảy xuống. Hắn nghẹn ngào:
- Hoàng huynh, thần đệ mặc dù là bước lên con đường không có lối về nhưng cũng không có câu oán hận nào. Còn thần đệ chưa xuất hành hoàng huynh đã đoạn tuyệt con đường đi của thần đệ, thần đệ vô cùng sợ hãi! Nếu như hoàng huynh muốn cái mạng này của thần đệ, vậy thì cứ lấy đi! Tội gì phải làm như thế này chứ! Con đường phía trước đã không đi được nữa, cũng không về được. Thần đệ xin chết!
Hoằng Thái đế bỗng nhiên đứng lên, chỉ vào Hoằng An mắng:
- Nói thế là ý gì? Ngươi nghĩ trẫm đang cố ý làm khó dễ ngươi sao?
Hoằng An quỳ tại chỗ không dậy nổi, khóc không ra tiếng:
- Thần đệ không dám, chỉ dám xin chết.
Ngực Hoằng Thái đế phập phồng bất định, thực sự không nghĩ tới người huynh đệ này lại lấy cái chết ra bức ép. Y cho rằng Hoằng An sợ chết, chỉ có thể đàng hoàng thuận theo sự sắp xếp của mình. Xem ra, người huynh đệ này cũng không phải một người ngu đần, cũng nhìn ra chuyện này có kỳ quặc.
- Hoàng thượng! Chớ tức giận.
Một tiếng nói già nua vang lên, tên Hộ quốc chân nhân kia chậm rãi đứng dậy đi tới trước mặt Hoằng Thái. Ông ta nhìn Bình Vương đang quỳ tại chỗ không dậy nổi, vuốt râu nói:
- Bình Vương điện hạ đi xa ngàn vạn dặm, khó tránh khỏi âu sầu trong lòng, là chuyện thường tình. Bần đạo cho rằng vẫn nên làm như Bình Vương mong muốn.
Hoằng Thái hừ một tiếng, nói:
- Người đã đi tới pháp trường, ý chỉ của trẫm sao có thể lật lọng?
Hộ quốc chân nhân khẽ vuốt cằm với Hoằng Thái, có chút thâm ý cười ha ha, nói:
- Việc này liền do bần đạo đứng ra vậy...