Vô Tiên - Chương 288:
- Lớn mật!
Hai mắt Lâm Nhất hiện lên hàn quang khẽ quát một tiếng. Quanh người hắn tỏa ra khí thế, ánh lửa trong nhà tối sầm lại, mấy hán tử kia như chợt bị chìm trong đầm lạnh, tay chân bị kiềm hãm.
Trong nhà, đám Lam Bình nhất thời cảm thấy thở dốc không kịp, ngực như bị cái gì đó đè nặng, tiếng đập thình thịch không ngừng, đầu dần mê muội. Còn mấy hán tử ở gần Lâm Nhất nhất thì càng không chịu nổi, lúc đang hoảng sợ như có cự thạch đè nén, khó có thể tự cân bằng, sau đó lui lại mấy bước, đặt mông ngã xuống đất.
Lam Bình dựa lưng vào tường, khó khăn lắm mới đứng vững được, trong lòng là sự kinh hoàng. Biến cố đột nhiên xuất hiện làm mặt y như màu đất. Chuyện này là thế nào? Y vội vàng nhìn thủ hạ của mình, mỗi người đều mang sắc mặt hoảng sợ, thất hồn lạc phách.
Chuyện này là do tử tù kia gây nên?
Lam Bình che ngực, khó có thể tin nhìn Lâm Nhất đang ngồi bất động, ánh mắt u lãnh vừa lúc cũng đang nhìn y chằm chằm.
Trong lòng lại cả kinh, Lam Bình không ức chế được sự hoảng sợ trong lòng mình, cố tự trấn định. Y cắn răng đứng vững thân thể, tay chỉ vào Lâm Nhất, mới vừa muốn nói lại thấy ánh mắt của đối phương chợt lóe lên sự tàn khốc.
- Ai ôi!
Lam Bình kinh hô một tiếng, hai tay ôm đầu ngã xuống đất. Trong đầu y như có cương châm đâm vào, đau đớn khó nhịn, từng đợt mê muội dần dần ập tới.
Vài tên lính thoáng ổn định được tâm thần, thấy thế lại hoảng loạn một hồi, bước lên phía trước muốn nâng. Lam Bình ọe một tiếng, nôn mửa. Một lúc lâu sau, con ngươi của y tan rã, ánh mắt như mê ly, dường như trong gian phòng này có quỷ hồn khiến bên ngoài sợ hãi vạn phần triền thân y không thả.
Khuôn mặt Lam Bình vặn vẹo kêu lên một tiếng sợ hãi:
- Mau đỡ ta đi ra ngoài! Ta muốn đi ra ngoài!
Mọi người tay chân rối lên đỡ Lam Bình ra khỏi gian nhà, còn lại vài tên lính nhìn nhau hoảng loạn. Cho dù thường nhìn thấy huyết tinh, mới rồi không rõ tại sao tim đập nhanh cùng dị trạng của đô úy Lam Bình vẫn khiến đám người này sợ hãi không thôi.
Nhìn Lam Bình bị người ta đỡ ra ngoài, Lâm Nhất nhíu mày lại thầm hừ một tiếng. Linh lực và thần thức của hắn cũng chưa hoàn toàn khôi phục. Chỉ có điều, dùng “Đoán Thần Giám làm kinh hồn người khác vẫn có thể làm cho một người khác chịu đủ đau khổ.
Lâm Nhất nhất rất ít sử dụng những pháp thuật này, thuật này đối với phàm nhân nhẹ thì làm người ta thần trí mơ hồ, nặng thì sẽ làm người ta biến thành cái xác không hồn. Vì vậy, hắn vẫn luôn tu luyện phương pháp thần thức “Đoán Thần Giám này nhưng không dễ dàng thi triển với người khác.
Dương đại nhân bị lăng nhục đã làm cho người ta nhìn mà cảm thấy không đành lòng. Lúc này, tên kia lại muốn tùy ý làm bậy với Lâm Nhất, hắn xác thực không thể nhịn được nữa nên mới ra tay trừng trị Lam Bình này, cũng giúp y có thể thu liễm lại.
- Đừng để lỡ thì giờ! Lam đô úy đâu?
Một giọng nói khàn khàn vang lên, Trần thị lang thân hình hơi khô gầy xuất hiện ở cửa, lạnh lùng liếc mắt vào phía trong phòng một cái.
Một người vội vàng tiến nhanh tới mấy bước, cẩn thận đáp:
- Chẳng biết tại sao Lam đô úy lại đột nhiên phát bệnh động kinh, được mang đi tìm lang trung rồi.
- Tử tù đều đã xử trí thỏa đáng rồi chứ?
Trần thị lang rất bất mãn với việc Lam Bình đột nhiên xuất hiện việc ngoài ý muốn.
Người nọ chần chừ một chút, thầm nghĩ tử tù bị tu trị một phen chính là lệ cũ trong ngục, cũng không có ai ngoại lệ cả. Y quét mắt nhìn về phía đồng liêu trong nhà, thấy không có ai lên tiếng trả lời thì vội vàng cười nói:
- Bẩm đại nhân, đều đã thỏa đáng rồi!
- Giải vào xe chở tù!
Trần thị lang xoay người, khoát tay áo với mấy người ở trong nhà, đi ra ngoài. Địa lao này gã không muốn tới, vừa vặn làm Hình bộ Thị lang khám nghiệm kẻ tù tội, thẩm vấn giám trảm các thứ cũng là chuyện nằm trong bổn phận.
Nếu Lam Bình không ở đây, không còn ai tính làm gì Lâm Nhất nữa. Đối với một người chết như Lâm Nhất, không đáng để đắc tội. Một tử tù như vậy đã là người đã định phải chết, cũng không sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Chỉ là mới vừa rồi xảy ra chuyện xác thực là có chút quỷ dị!
Ở lâu trong thiên lao, đám binh lính trong binh mã ty này hay sai dịch cũng như nhau, mỗi người đều từng thấy huyết tinh, thân mang sát khí, tựa như quỷ thần vậy. Thực ra không phải như thế, trong lòng đám này đã có sự kiêng kỵ riêng với quỷ thần rồi.
Nói chung, xảy ra chuyện còn có thượng quan gánh vác!
Mấy người trong nhà thần sắc bất định, trong mắt đồng thời lóe lên ngầm hiểu, tựa như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra vậy, kéo Lâm Nhất và Dương đại nhân ra khỏi địa lao, giải vào xe chở tù nhân.
Trong hậu viện của thiên lao, Lâm Nhất đứng trong xe tù ngửa đầu nhìn lại. Sắc trời còn chưa tỏ, vẫn là một cảnh mông lung, có mưa phùn bay bay.
Trước mặt xe tù, Dương đại nhân ngẩng đầu ưỡn ngực dáng vẻ hùng hồn liều chết. Chỉ là ngân châm sau gáy mơ hồ có thể thấy được.
Lâm Nhất biết, nếu như nhổ ngân châm xuống, Dương đại nhân này sẽ chết ngay trong khoảnh khắc. Mắt mở trừng trừng nhìn thảm cảnh nhưng không có cách nào tham dự vào, trong lòng hắn sinh ra sự bất đắc dĩ.
Thế đạo này có nhiều chuyện bất bình như vậy, hắn lại chẳng thể làm được gì.
Chỉ là cứ vậy đi tới pháp trường, thực sự sẽ bị chém đầu sao?
Hai chiếc xe chở tù bị đẩy ra khỏi hậu viện, tiền viện có đầy binh lính đang đứng, xe chở tù được ráp thêm ngựa, đại môn ầm ầm mở ra.
Hai trăm tên lính xếp thành hàng dẫn hai chiếc xe chở tù đi ra đại môn của thiên lao hoàng thành. Sau đó có trên dưới một trăm kỵ mã bảo vệ xung quanh, còn có hai trăm người đi theo phía sau. Một nhóm nhân mã tỏ ra khá là thanh thế.
Cách đại môn không xa có năm người nghỉ chân quan sát. Chợt thấy nhiều binh lính hùng hổ áo giáp tiên minh như thế, mọi người nhanh chóng tránh sang một bên. Có thể thấy được xe chở tù phía sau cùng với Lâm Nhất đang ở trong xe, chợt một nữ tử mặc đồ màu lục thất thanh, cả kinh kêu lên:
- Lâm Nhất, đây là đang bị giải đi đâu vậy?
Lâm Nhất thấy được năm người này thì mỉm cười ra hiệu, cất giọng nói:
- Đi pháp trường!
Đối phương chính là thầy trò Chân Nguyên Tử và hai tỷ muội Mộc Thanh Nhi.
Tối hôm qua Lâm Nhất bị bắt, Mạnh Sơn dẫn theo Quý Thang suốt đêm tìm được Bình Vương. Hôm nay lúc đợi Bình Vương phủ đáp lời, thầy trò Chân Nguyên Tử không nhẫn lại được nên ra khỏi Tứ Bình quán, vừa may gặp được tỷ muội Mộc Thanh Nhi cũng có trùng tâm tư, năm người cùng nhau tới đây.
Bọn họ muốn tới thiên lao thăm tù, xem Lâm Nhất rốt cục đã thế nào rồi! Ai ngờ thiên lao không phải nhà giam tầm thường, căn bản không cho phép năm người đi vào.
Chân Nguyên Tử đang dây dưa với tên lính thủ vệ, chợt thấy đại môn mở rộng, một đại đội nhân mã chạy tới, không thể làm gì khác hơn là tránh sang một bên. Mộc Thanh Nhi cũng thấy được Lâm Nhất ở trong xe tù, lúc đang kinh ngạc vội vàng lớn tiếng hô hoán.
Lời nói của Lâm Nhất làm trong lòng của năm người giật mình, trận thế trước mắt chẳng phải là cảnh đi hành quyết sao! Mới bắt người tối hôm qua, làm sao mới qua một hôm đã chặt đầu chứ!
Trong nháy mắt, binh sĩ cưỡi kỵ mã đã tách năm người Chân Nguyên Tử ra, nhanh đến mức Mộc Thanh Nhi hô to ở phía sau:
- Lâm Nhất, đừng hoảng sợ! Bọn ta sẽ nghĩ cách cứu ngươi!
Nghe được tiếng la của Mộc Thanh Nhi, Lâm Nhất than nhẹ một tiếng, ngồi trong xe chở tù nhắm mắt dưỡng thần.
- Đạo trưởng, phải làm sao mới ổn đây?
Mộc Thanh Nhi hô một câu, hoang mang lo sợ, có chút bất đắc dĩ nhìn Chân Nguyên Tử.
Chân Nguyên Tử nhìn xe chở tù đi xa, nhíu mày. Tay ông ấy nắm lấy râu rài không nhịn được mà thì thầm một tiếng:
- Tên tiểu tử thúi này, một thân phá y lạn sam, còn có vết máu nữa, không phải là bị người ta đánh đấy chứ! Thật sự sẽ bị chặt đầu sao?
Người khác không tin Lâm Nhất hủy thuyền giết người, nhưng Chân Nguyên Tử lão cảm thấy việc này liên quan rất lớn tới hắn.
Nói chung, một đường đi tới đây, những hành động của Lâm Nhất đã làm cho Chân Nguyên Tử cảm thấy không có chuyện gì mà tên tiểu tử kia không làm được. Nhưng vì sao lại phải hủy thuyền giết người chứ?
Đây chính là kinh thành đó! Tiểu tử này thật đúng là có thể gây phiền toái, còn chọc ra một phiền toái lớn như này.
Chỉ có điều nếu là bị oan uổng, vượt ngục là được. Bản lĩnh vượt ngục, đối với Lâm Nhất không phải là việc khó. Nhưng bây giờ lại đi tới pháp trường, chuyện này có vẻ không hay lắm! Lão đạo gật gù suy nghĩ, tay nắm lấy râu dài, thầm nghĩ không ngừng.
- Đạo trưởng, ngài mới vừa nói cái gì cơ?
Mộc Thanh Nhi truy hỏi một câu.
Chân Nguyên Tử phục hồi tinh thần, vội vàng nói:
- Ba chúng ta theo xe chở tù, hai người các cô nhanh chóng đi bẩm báo với Mạnh trưởng lão!
Nói rồi, ông ta liền dẫn theo hai đồ đệ tách khỏi hai người Mộc Thanh Nhi, mỗi bên đi làm chuyện riêng.