Vô Tiên - Chương 2637:
- Nhanh lại gần, đừng để cho lão phu uổng phí sức lực. Nếu có bất trắc sẽ có tâm không mà đủ lực...
Lâm Nhất quan sát thấy ánh sáng năm màu dao động, lại quay đầu liếc nhìn xung quanh, bất chợt không chậm trễ, thân hình lóe lên đã dễ dàng đi qua tường bao quanh. Ngay sau đó, cảnh túng quẫn biến mất, tiếng cười thoải mái vang lên lần nữa:
- Ha ha! Vào kết giới của đá thần thì vạn sự không cần lo nữa...
Người ba cảnh giới La Thiên, đều có thể tu ra được kết giới thiên địa. Chỗ trước mắt không phải như vậy, chính là dựa vào lực hỗn độn của đá thần năm màu chống đỡ lên kết giới một phương. Hai bên hoặc có tương thông lộ ra sự khác biệt rất rõ ràng. Đặc biệt là cái sau, trong ngoài dung hòa lại có thần cơ khó lường, tuy chỉ có phạm vi nghìn trượng cũng đã có đầy đủ hình thức ban đầu của tinh vực, có thể cao minh hơn so với kết giới La Thiên khác.
Lâm Nhất vừa thoáng động đã dừng lại, đứng lại cách tảng đá năm màu không xa.
Hai tay Huyền Tiêu vẫn chưa dừng lại, mà tiếp tục bấm pháp quyết. Ánh sáng bốn phía xung quanh chớp động, phạm vi nghìn trượng đột nhiên co tới mấy trăm trượng. Lão tiếp theo giơ tay chỉ, phân trần nói:
- Nơi này nhìn như hỗn độn chẳng phân biệt được, nhưng cũng ngầm có biến hóa. Chỉ cần lưu ý thật kỹ thì không khó tìm được chỗ an thân...
Ánh sáng năm màu hoặc là đá thần kết giới co lại tới kích thước chừng mấy trăm trượng thì dừng lại, mà được pháp lực ép, nhanh chóng lướt về phía trước. Nó giống như một viên hổ phách trong suốt, có thể thấy được rõ ràng hai bóng người cùng với tảng đá năm màu bên trong, mà ở trong hỗn độn vô biên vô hạn lại có vẻ rất nhỏ bé, ngược lại không bằng nói càng giống như là một con đom đóm lặng lẽ xẹt qua bầu trời đêm...
Lâm Nhất lại đứng lẳng lặng ở đó nhìn những hành động của Huyền Tiêu.
Trong hỗn độn có nơi ẩn thân khác? Nếu Huyền Tiêu Ma Hoàng canh giữ ở chỗ này rất lâu, cũng quen thuộc với tình hình chỗ này, vậy vì sao không nghĩ cách rời đi?
Đá thần năm màu này chỉ có kích thước ba mươi tới năm mươi trượng, tản ra năm màu ánh sáng xanh, trắng, đỏ, đen, vàng. Đá màu như vậy thoạt nhìn cũng không xa lạ gì, ít nhất năm đó hắn thấy có rất nhiều trong Tử Vi Tiên Cảnh. Nó ẩn chứa lực thiên địa ngũ hành, có thể nói là căn bản để diễn sinh vạn vật. Huyền Tiêu có thể luyện ra vật ấy, có thể thấy được chỗ bất phàm. Lão rốt cuộc đã gặp phải những gì, mới rơi xuống tình cảnh như vậy...
Không bao lâu, một chùm ánh sáng mấy trăm trượng dừng lại. Âm phong xung quanh chút chậm xuống, hiển nhiên là một chỗ tĩnh lặng cực kỳ khó có được.
- Hỗn độn chưa phân, lại bắt đầu có biến hóa nảy sinh. Chỉ cần lưu ý nhiều hơn thì không khó có thể lợi dụng kẽ hở...
Huyền Tiêu thu hồi pháp quyết, trong thần sắc uy nghiêm mang theo nụ cười khuây khoả, lẩm bẩm:
- Ít nhất bên trong trăm nghìn dặm không bị quấy nhiễu, có thể nói là điểm sống trong tuyệt địa!
Lão nhìn về phía Lâm Nhất, hăng hái hỏi:
- Người trẻ tuổi họ tên là gì, xưng hô như thế nào, không biết lại đến từ chỗ nào của Hồng Hoang?
Đó là một lão già rộng rãi ung dung, cũng là một vị trưởng bối có danh tiếng xa gần! Theo kết giới ổn định, bóng người hư ảo của lão cũng dần dần thật hơn.
Lâm Nhất quan sát một lát mới giơ tay hành lễ về phía Huyền Tiêu, trong sự thản nhiên không mất vẻ cung kính trả lời:
- Tại hạ Lâm Nhất, là tiểu tử vô danh của Hồng Hoang, ra mắt Huyền Tiêu tiền bối...
Hắn còn chưa nói dứt lời, bỗng nhiên có tiếng cười vang lên:
- Ha ha! Ngươi đã tu tới Động Thiên hậu kỳ, cũng sắp viên mãn, cảnh giới lại có thể so với La Thiên, ta nghĩ cũng không phải là hạng người tầm thường, sao lại khiêm tốn như vậy...
Vừa là Ma hoàng, lại là cao nhân La Thiên, có lẽ không thể so trước kia nhưng cảnh giới ánh mắt vẫn còn. Sau khi Huyền Tiêu cười lớn còn không chú ý mà khoát tay áo, rất hiền hoà ra hiệu nói:
- Lão phu rất muốn biết được tình hình của Hồng Hoang bây giờ, lại ngồi xuống nói chuyện đi...
Đá màu không lớn nhưng đủ để chứa chấp hai người.
Lâm Nhất cười xấu hổ, thân hình lập tức chậm rãi hạ xuống. Có thể có cố ý, khoảng cách giữa hai người cách một đoạn gò đất. Tình hình như thế nếu nói là đối thoại, ngược lại không bằng nói là giằng co thì đúng hơn.
Huyền Tiêu thấy Lâm Nhất lấy thái độ cử chỉ vãn bối đối xử với mình thì mỉm cười gật đầu thăm hỏi. Trong chốc lát, thần sắc lão chợt nghiêm lại, cảm khái nói:
- Không ngờ Hồng Hoang tự nhiên có người tài giỏi như ngươi, đúng là hậu sinh khả uý! Còn không biết sư phụ ngươi là ai, lão phu có quen biết không...
Lâm Nhất ngồi ở trên đá màu, còn không nhịn được ngẩng đầu nhìn chung quanh. Nơi này tự tạo thành kết giới, quả nhiên là khoảng trời riêng. Tình cảnh xung quanh vẫn như trước, lại hai bên không quấy rầy nhau. Hắn nghe được câu hỏi liền trả lời:
- Trước mặt tiền bối không dám nói láo, Lâm mỗ tuy một thân ba tu nhưng không môn không phái, trước khi tới đây là người đứng đầu Thiên Hoang cùng Ma Thành...
Vẻ tươi cười của Huyền Tiêu dần dần thu lại, kinh ngạc nói:
- Ngươi trẻ tuổi như vậy, không ngờ đã là người đứng đầu Thiên Hoang? Vậy thì cũng thôi, Ma Thành...
Lão mới nói ra khỏi miệng, lại khẽ gật đầu, lập tức khôi phục lại thái độ bình thường, mang theo phong thái cao nhân, không chút hoang mang hỏi:
- Lâm Nhất tiểu hữu, có thể không nói một chút về biến cố ở Ma Thành không?
Lâm Nhất thu hồi ánh mắt, thản nhiên nhìn về phía Huyền Tiêu cách bảy tám trượng, không cần suy nghĩ lại nói:
- Ma Thành thay đổi, một lời khó nói hết. Nếu Tiền bối có thể giải thích nghi ngờ của Lâm mỗ, tới lúc đó nói rõ cũng không muộn!
Huyền Tiêu trầm ngâm không nói...