Vô Tiên - Chương 2636:
Đó là một đám ánh sáng yếu ớt với kích thước chừng nghìn trượng, từ từ tản ra ánh sáng năm màu, đột nhiên xuất hiện ở trong khoảng không tối tăm, từ phía xa nhìn lại rất bắt mắt.
Trong quầng sáng này không ngờ có một tảng đá năm màu với kích thước chừng mười mấy trượng, lại giống như một trứng chim trong suốt, trong ngoài tạo thành một khối. Càng kinh ngạc hơn là trên tảng đá màu còn có bóng dáng một lão già đang ngồi khoanh chân.
Cùng lúc đó, lão già kia chậm rãi lên tiếng nói:
- Thần thú Tứ Tượng? Không trách được có thể đạp bằng hư không, đi ngang qua hỗn độn...
Con rồng màu vàng trăm trượng lướt ngang qua khoảng không tối tăm, lập tức lại đã đến gần ánh sáng. Hắn cũng tập trung quan sát xung quanh, theo đó ánh sáng màu vàng chớp hiện pháp thân biến mất, chậm rãi hiện ra dáng vẻ vốn có của Lâm Nhất.
Ở xung quanh ánh sáng năm màu, âm phong gió lạnh vẫn đang dâng không ngừng, nhưng cuốn ngược ở ngoài mấy trượng giống như có chút lảng tránh, hoặc nói là quầng sáng này ẩn chứa uy lực tương sinh tương khắc không hiểu.
Mà lão già kia thấy biến hóa của Lâm Nhất thì không khỏi hơi kinh ngạc, tiếp theo nghi ngờ nói:
- Người trẻ tuổi, ngươi tự nhiên ba tu hợp thể, cảnh giới lại không tầm thường, chẳng lẽ đến từ Cửu Thiên...
Tuy lão vẫn ngồi ngay ngắn như trước, cả người lại đang lay động không ngừng, rõ ràng không phải là chân thân mà là một ảo ảnh của tàn hồn. Dù vậy, ngũ quan mặt mày ngược lại cũng rõ ràng. Lão râu tóc hoa râm, thần thái uy nghiêm, giống như khí thể vương giả vượt lên vạn vật!
Lâm Nhất đứng cách ánh sáng ba trượng, nhất thời không bị âm phong xâm thể nhiễu. Khi hắn từ phía xa nhìn thấy lão nhân kia lại âm thầm kinh ngạc. Lúc này cách nhau gần như vậy, cũng nghe được câu hỏi của đối phương, hắn không nhịn được thất thanh kêu lên:
- Ngươi là... Huyền Tiêu Ma Hoàng...
Lão già kia hơi ngẩn người ra, hai mắt thâm thúy hơi chớp động, ngoài ý muốn nói:
- Người trẻ tuổi, ngươi nhận ra được lão phu...
Lâm Nhất nhận được câu trả lời lại không vội vàng lên tiếng, mà có chút khó tin lắc đầu.
Nhớ năm đó trong Ma Trủng Huyễn Cảnh, ở trong Ma Kiếp Cốc hắn từng gặp phải một thạch điện. Trong đại điện thờ phụng tượng thần Tam Hoàng, đến nay hắn vẫn nhớ rõ ràng. Vốn tưởng rằng đó chính là tượng pháp thân của ba vị đế hoàng Hồng Hoang, chắc hẳn chia ra làm Giao Quý, Huyền Tiêu cùng Đế Khuê, sau đó hắn lại nhìn thấy phân thân Yêu Hoàng trong điện của Yêu tộc, mới biết được tất cả không phải như tưởng tượng.
Cái gọi là Tam Hoàng điện, cung phụng chính là truyền thừa tiên đạo của Hồng Hoang viễn cổ. Hoặc nói là tồn tại cao nhất của trong lòng người tu đạo tiên, ma, yêu. Đây vốn phải là cảnh giới tu hành của thuật Động Thần Kinh, lại bị hậu nhân cố ý chia nhỏ ra. Hoặc có liên quan đến Cửu Thiên, tạm thời không cần lắm lời.
Bây giờ gặp lão già, thần thái của lão uy nghi giống như đã từng quen biết, nhưng chưa từng thấy qua, cho dù là đồ ảnh hoặc là tượng đá. Chỉ là quanh người lão tản ra uy thế, rõ ràng chính là một vị cao nhân La Thiên ma tu tinh thuần, lại có thần thái nhìn đời bằng nửa con mắt cùng sự cao ngạo hiếm thấy. Theo những gì biết được trước kia để suy nghĩ, nếu như lão đến từ Hồng Hoang, không phải Ma hoàng thì còn có thể là ai?
Có đôi khi chính là như vậy, ý nghĩ lóe lên suy đoán lập tức sẽ ứng nghiệm.
Một lời thành sấm bình thường không phải là chuyện gì tốt...
Lão già bị người gọi ra tục danh, sau khi kinh ngạc thì tự nhiên có vẻ phấn chấn, lên tiếng mời nói:
- Người trẻ tuổi, nếu không ngại có thể tới gần nói chuyện...
Lão thấy vẻ mặt Lâm Nhất vẫn còn do dự thì không nhịn được mỉm cười, tay vuốt chòm râu dài lại nói tiếp:
- Nơi này hỗn độn chưa mở ra, chỉ là mảnh đất chết cắn nuốt vạn vật. Âm phong phía sau ngươi là khí hỗn độn. Cảnh giới pháp lực của người yếu vừa chạm tới sẽ chết, có thể nói là nguy hiểm đáng sợ vạn phần. Cho dù ngươi có Thần Long hộ thể cũng khó tránh khỏi gặp bất trắc...
Lâm Nhất vẫn không lên tiếng trả lời, chỉ lấm lét nhìn xung quanh.
Lão già kia không ngờ đúng là Ma hoàng, hắn nghe tiếng lão đã lâu nhưng chưa từng gặp, bây giờ lại gặp ở trong một vùng đất chết, trong tuyệt cảnh như vậy, thực sự khiến người ta không thể nào tưởng tượng nổi. Lão không phải đã đi tới Cửu Thiên từ lâu rồi sao? Tại sao lại biến thành một tia cô hồn một mình canh giữ ở nơi này? Tiên Hoàng Đế Khuê cùng Yêu Hoàng Giao Quý ở đâu? Chẳng lẽ bọn họ cũng gặp phải bất trắc? Hay là...
Ma Hoàng, hoặc là Huyền Vân nhìn thấy hành động của Lâm Nhất, nụ cười trên mặt càng thêm ung dung, lại lên tiếng:
- Ha ha! Ngươi chắc đã nghe nói qua danh tiếng của lão phu, vậy hẳn là tiểu bối đến từ Hồng Hoang không thể nghi ngờ. Cứ việc lại gần đây, lão phu bảo vệ ngươi...
Lão giơ tay lên chỉ ra xung quanh, mang theo vẻ hiền lành cùng kiên trì của bậc trưởng giả, tiếp theo phân trần nói:
- Khi hỗn độn chưa phân, trời đất trộn lẫn, vạn vật không tồn tại, đối với chúng ta tất nhiên nguy hiểm đáng sợ, đặt mình vào trong sẽ có thêm nhiều lĩnh ngộ, nhưng cũng có nhiều huyền diệu. Nơi đây tự có hai cực âm dương, tứ tượng biến hóa, cùng với hư vô diễn sinh...
Một giọng nói hiền hoà lại thân thiết được pháp lực sự gia tăng chậm rãi truyền đến, tất nhiên liên quan đến nội dung quan trọng cùng các loại đạo lý của hỗn độn. Nếu lưu ý lắng nghe, ngược lại cũng khiến cho người ta có thu hoạch.
Lâm Nhất quay đầu lại chăm chú nhìn, giống như có chút suy nghĩ.
Ánh sáng năm màu này giống như một bong bóng cá rất lớn, lẳng lặng trôi lơ lửng ở trong khoảng không tối tăm. Khí hỗn độn xung quanh của nó vẫn cứ điên cuồng phun ra không ngừng, hai bóng người trong ngoài chỉ cách một tầng tường bao quanh trong suốt từ phía xa nhìn nhau. Một bóng ảo một người thực, một già một trẻ, tình hình như vậy có chút kỳ lạ.
- Vì vậy, tuy lão phu trải qua gian khổ, nhưng cũng tìm hiểu nhiều mặt, cuối cùng ở trong hỗn độn đã có chút tạo hóa, cũng lấy lực hỗn độn luyện ta tảng đá Âm Dương Ngũ Hành này...
Huyền Tiêu tự nói:
- Dựa vào đá này, đủ để luyện hóa càn khôn trong trời đất. Bây giờ có chút tiểu thành đã lộ ra uy lực ban đầu. Theo thời gian, muốn thu cả Hỗn Độn Tinh Vực lớn như vậy về trong túi cũng không phải là việc khó, ha ha...
Lão nói tới đây thì có chút vui mừng, lại vuốt râu cười, nói tiếp:
- Người trẻ tuổi, ngươi vừa là tu sĩ Hồng Hoang, lại người trong ma tu thì có thể xem là nửa môn nhân của lão phu, xem như chúng ta có duyên...
Ngay vào lúc này, ánh sáng nghìn trượng bao phủ đá thần năm màu bỗng nhiên lay động. Có lẽ là cái này bù cái kia, khí hỗn độn xung quanh lập tức điên cuồng.
Huyền Tiêu vội vàng vung vẩy hai tay, pháp lực gia tăng, cũng lên tiếng thúc giục: