Vô Tiên - Chương 2628:
Trên ngôi sao vỡ có sáu bóng người đứng lặng lẽ.
Mọi người đang nhìn theo Tất Kháng đi xa.
Tất Kháng mang theo tấm bia đá kinh văn, tất biết điều này có liên quan trọng đại. Hắn không do dự nữa, vẻ mặt thận trọng hấp ta hấp tấp rời đi. Khi hắn trở về Linh Động Tinh Vực, cũng trong giây phút biến mất ở gió, có người nói chuyện:
- Các vị! Chúng ta cũng nên khởi hành thôi...
Khởi hành, đi về đâu?
Lão Long, Hổ Đầu, Tiên Nô nhìn Lâm Nhất chỉ còn chờ hắn lên tiếng phân phó.
Nhạc Phàm cùng Đài An ngơ ngác nhìn nhau, không nhịn được nói:
- Lâm tôn! Tất Kháng tuy chỉ ra hướng đi của đám người Thiên Ninh, Thiên Khí Hỗn Độn Tinh Vực rộng lớn vô bờ, cho dù sau đó chúng ta truy tìm cũng chưa chắc có thể theo gót được. Ngoài ra, nếu nói Linh Động Tinh Vực chính là nơi hư không hỗn loạn, vậy Hỗn Độn Tinh Vực lại càng khó có thể phân biệt được. Trong đó tối tăm khó lường, cấm chế kỳ lạ, lại có vô số con đường cụt, chỉ có chút lơ là lại khó có thể thoát thân, thần hồn tan vỡ. Để cẩn thận..., không bằng lại cân nhắc một lúc...
Tuy hai vị này quy thuận nhưng cũng không phải là người hồ đồ. Biết rõ là hành động chịu chết, đổi lại là ai cũng không vui.
Sau khi Lâm Nhất lên tiếng thì không dài dòng nữa, mà giơ tay lên chộp một cái vào trong hư không, đầu ngón tay xuất hiện thêm năm điểm sáng yếu ớt lớn chừng hạt đậu. Đó là thần thức gắn kết, có công dụng còn cao minh và mạnh hơn so với ngọc giản. Hắn bấm tay bắn ra, năm điểm thần thức bay về bốn phía.
Lão Long, Hổ Đầu, Tiên Nô đứng không nhúc nhích, mặc cho một điểm ánh sáng bay vào thức hải. Nhạc Phàm cùng Đài An lại đưa tay bắt lấy, bất chợt từng người dường như suy nghĩ tới điều gì.
Trong thần thức tập trung này chính là một con đường tắt với chỗ đi uốn lượn gấp khúc, rất quỷ bí phức tạp, nhưng cũng in rõ địa lý ngôi sao gần đó, nếu như chiếu theo đó để tìm kiếm ngược lại cũng không khó đi. Bờ bến hàng vạn dặm đột nhiên gián đoạn, rõ ràng không phải hoàn chỉnh...
Lâm Nhất nói:
- Còn đây là đường tắt xuyên qua Hỗn Độn Tinh Vực, các ngươi không ngại kết bạn cùng đi, đợi tương lai gặp nhau lại tranh thứ hạng...
Tiên Nô ngạc nhiên nói:
- Sư phụ muốn đi đâu?
Lão Long cũng không hiểu nói:
- Lão đại! tại sao ngài đi một mình...
Hổ Đầu dứt khoát nói:
- Vậy không được, ta đi cùng với lão đại...
Nhạc Phàm cùng Đài An nghi ngờ không nói. Vị Lâm tôn này tự nhiên thật sự có cách đi tới Cửu Thiên, vậy vì sao lúc này mới lấy ra? Cứ không đầu không cuối khó phân biệt thật giả, chẳng lẽ hắn còn giấu giếm thủ đoạn gì?
Lâm Nhất tiếp tục phân trần:
- Ta phải đi tìm tung tích của Thiên Ninh, Thiên Khí, cùng với Lăng Đạo, Thanh Diệp ta. Nếu như các ngươi đi cùng, đến lúc đó đừng nói xuyên qua hỗn độn, chỉ sợ căn bản khó bảo toàn được cho bản thân!
Hắn khoát tay áo, không cần suy nghĩ phân phó:
- Ý ta đã quyết, việc này không nên chậm trễ.
..
Lão đại chính là lão đại, có nghĩa là đã nói một không ai dám nói hai.
Hổ Đầu thấy Lâm Nhất nói chuyện dứt khoát vẻ mặt quyết đoán, cũng không dám tùy tiện tranh luận, một mình hừ hừ một tiếng, mặc dù còn không phục không cam lòng nhưng đã trở nên thành thật hơn.
Lão Long dĩ nhiên đoán được dụng ý của Lâm Nhất, không hỏi nữa. Nếu không phải tiền đồ có nguy cơ đáng sợ, lão đại sẽ không đi lại nhẹ nhàng như vậy. Mọi người đi theo chỉ có thể thêm phiền, ngược lại còn không bằng phân công nhau hành sự thì lưu loát hơn. Lão nâng hai tay lên, nghiêm mặt nói:
- Lão đại yên tâm, ta với Hổ Đầu sẽ bảo vệ được Nô Nhi chu toàn, ngươi phải bảo trọng đấy...
Khóe miệng Tiên Nô hơi nhếch lên, không rên một tiếng, chỉ lui ra phía sau vài bước cúi người thi lễ, trong đôi mắt lộ ra vẻ lưu luyến khó dứt. Ở trước mặt sư phụ lúc nào nên nói, lúc nào có thể làm nũng, nàng là một nữ nhi lại hiểu rất rõ. Cũng chính bởi vì nàng là người thông minh hiểu ý người, mới khiến cho Lâm Nhất, lão Long cùng Hổ Đầu cũng sủng ái nàng không thôi.
Bất kể là lão Long, Hổ Đầu hay Tiên Nô đều không chất vấn về lối đi tắt mới lấy được.
B giống như thân thiết như người nhà, tất nhiên sẽ tín nhiệm nhau. Cũng chỉ có như vậy, bọn họ mới có khả năng sống chết nhờ cậy cùng chung hoạn nạn với nhau trong thời gian mấu chốt. Thiên hạ không có ai vô duyên vô cớ cởi mở, hoặc là tình thâm như tay chân. Giống như trước đó đã nói, chuyện gì cũng phải chú ý tới một chữ thành tín. Cho dù chịu chút thua thiệt nhỏ cũng không sao, tự có thiên đạo tổn hại bù đắp. Trong ba người, không nói đến bản tính thế nào, cảnh giới ít nhất đều rõ ràng, không thẹn với lương tâm, ai nói lại không phải là một loại cảnh giới!
Nhạc Phàm không phải là lão Long cùng Hổ Đầu, cũng không phải Tiên Nô, sau khi nghĩ kĩ một lát mới không nhịn được nói:
- Lâm tôn! Con đường này không được đầy đủ, nếu như chúng ta khó tập trung lại thì phải làm thế nào cho phải...
Hắn liếc mắt nhìn, Đài An bên cạnh gật đầu phụ họa theo.
Hai vị cao thủ này vì sao quy thuận, đương nhiên là vì Cửu Thiên. cầm đường nhỏ không trọn vẹn không được đầy đủ thì thực hiện nguyện vọng thế nào? Đến lúc đó tiến thoái lưỡng nan, nếu gặp lại hai vị Ma tôn Lăng Đạo, Thanh Diệp, đó mới là khó lòng giãi bày. Nếu liên quan tiền đồ của bản thân, lúc này không ngại nói cho rõ.
Lâm Nhất đối mặt với chất vấn của Nhạc Phàm cùng Đài An, không cho rằng bọn họ ngang ngược mà kiên nhẫn nói:
- Cho dù hai vị giữ lối đi tắt Cửu Thiên hoàn chỉnh cũng khó có thể xuyên qua tường thiên địa bao quanh.
Hắn không cho đối phương đặt câu hỏi, phất tay áo lại nói:
- Lúc đó gặp lại sẽ hiểu. Mong rằng các vị kết bạn giúp đỡ lẫn nhau, chớ để cho Lâm mỗ phải lo lắng!
Nói xong, hắn bước lên không trung nhìn xung quanh rồi lập tức bay vội đi mà không hề quay đầu lại.
Việc đã đến nước này thì không có gì đáng nói nữa.