Vô Tiên - Chương 2627:
Hổ Đầu khiêng gậy sắt, vô cùng lo lắng quát:
- Ôi, ta nói lão đại này, cuối cùng đã tìm thấy ngươi... Ơ? Còn có lão già Tất Kháng này...
Lão Long mang theo ngân đao, thần thái vẫn uy vũ như trước, chỉ là trên cơ thể trẻ tuổi cường tráng có thêm vài phần phong sương, lên tiếng nói:
- Lão đại, huynh đệ tới đúng hẹn...
Tiên Nô lao nhanh như gió, dáng người thướt tha lay động giống như áng mây tuyệt đẹp sáng rực giữa trời đêm. Nàng còn chưa tới, đã không nhịn được vừa mừng vừa sợ nói:
- Sư phụ...
Ba người tới trước mặt, thân hình hạ xuống đã lần lượt lên tiếng chào Tất Kháng, sau đó vây quanh Lâm Nhất.
Lâm Nhất chắp tay sau lưng, gương mặt tươi cười, quan sát ba người trước mặt và ôn hòa nói:
- Không việc gì là được rồi...
Bóng dáng Tiên Nô lóe lên, lại đã đến bên cạnh sư phụ, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo như ngọc cũng ngước lên, đôi mắt sáng chớp chớp lộ vẻ thân thiết tôn kính, hớn hở nói:
- Sư phụ! Vòng xoáy tinh hồng này rất đồ sộ, từ phía xa đã có thể nhìn thấy, thật ra không lo lạc đường!
Có thể ở trong mắt của nàng, ngước mắt nhìn lên đã không chỉ là sư phụ, còn là chủ nhân đã từng có ơn nặng như núi, huynh trưởng yêu mến có thừa, chỗ dựa của cả cuộc đời này!
Lâm Nhất cúi đầu nhìn, trong đôi mắt âm dương tràn ngập tình cảm ấm áp.
Lão Long thở phào nhẹ nhõm, thuận thế thu hồi ngân đao cũng khoanh tay, thẳng thắn nói:
- Có huynh đệ làm bạn, cuộc đời này không tiếc...
Hắn cùng Tiên Nô đều ngậm miệng không nhắc tới chuyện đã gặp phải trong Linh Động Tinh Vực, mà trong lời nói cử chỉ đã lại lộ ra sự xúc động không hiểu!
Không...... , trước kia, người với người khác nhau. Người có tâm cảnh đơn giản, xưa nay chú ý thẳng thắn tự nhiên!
Có lẽ lão đại Lâm Nhất ân cần thăm hỏi có chút xúc động, Hổ Đầu bỗng nhiên ngẩn người, lập tức ném gậy sắt ôm cổ lão Long và gào khóc:
- Ôi, ta nói huynh đệ, Hổ ca đúng là uất ức, tự nhiên trơ mắt nhìn mà không thể nào cứu chữa, muốn tu vi thần thông có ích lợi gì...
Lão Long hắn dọa cho giật mình, chợt lắc cánh tay tránh ra ngoài.
Lâm Nhất cùng Tiên Nô cũng bất ngờ không kịp đề phòng, cả hai đều kinh ngạc.
Khóc rơi nước mắt không có gì kỳ quái, nhưng phải xem người kia là ai. Đổi lại thành tiểu tử Hổ Đầu kia thì không có khả năng không dọa cho người ta nhảy dựng!
Hổ Đầu bị lảo đảo, hai tay chộp vào khoảng không lập tức xấu, gào khan một tiếng đã lập tức ngừng lại. Hắn tự biết mình thất thố mất mặt nhưng chẳng hề để ý hự một tiếng, vung cánh tay cầm gậy sắt và siết trong tay, nhếch miệng rộng giả vờ mơ hồ nói:
- Hổ ca chuyến này có chút lĩnh ngộ nhưng không nói cho người ngoài biết! Hừ hừ.
..
Hắn tự hoà giải, ngược lại nói ra như thật:
- Tất Kháng yêu tôn, ngươi tới đây làm gì...
Lâm Nhất cùng lão Long trao đổi ánh mắt, nhìn nhau bất đắc dĩ.
Tất Kháng thấy Lâm Nhất gặp lại huynh đệ, đứng một bên mà hâm mộ có thừa, nhưng không ngờ lại nghe Hổ Đầu hỏi thăm như vậy, trong khoảng thời gian ngắn không tiện đáp lại, chỉ đành phải vuốt chòm râu dài nói:
- Cái này... Cái kia...
Hắn còn chưa nói dứt lời, vội vàng giơ tay chỉ về phía xa.
Ngay vào lúc này, lại có bóng dáng hai lão già một trước một sau bay tới.
Tất Kháng thấy rõ người tới thì biến sắc, nhỏ giọng ra hiệu nói:
- Lâm lão đệ! Lại cẩn thận...
Lâm Nhất gật đầu, lại ung dung trước ngày trước. Không chỉ có vậy, dáng vẻ lão Long, Hổ Đầu cùng với Tiên Nô cũng ung dung tự nhiên.
Không bao lâu, hai lão già kia hạ xuống ngôi sao, cùng nầng tay lên thăm hỏi:
- Nhạc Phàm, Đài An tới muộn một bước, vẫn mong Lâm tôn tha tội!
Hai người thi lễ xong lại nói chuyện với Tất Kháng:
- Tất Kháng yêu tôn, hân hạnh được gặp mặt...
Thấy tình hình như vậy, Tất Kháng ngạc nhiên không hiểu.
Lâm Nhất đúng lúc phân trần:
- Hai vị đạo hữu Nhạc Phàm cùng Đài An từ lâu bỏ gian tà theo chính, cũng theo Lâm mỗ thảo phạt loạn tặc dư nghiệt...
Tất Kháng bừng tỉnh hiểu ra, nhưng vẫn không nhịn được liên tục lắc đầu.
Nhạc Phàm cùng Đài An đều là một trong bốn đại trưởng lão của Ma Thành năm đó, cao thủ Động Thiên hậu kỳ uy danh chấn động Hồng Hoang, lại cam tâm tình nguyện thần phục một người trẻ tuổi đi sau vượt trước. Theo tình hình này, Lâm Nhất hắn thành tựu đế hoàng bá nghiệp chính là cái đích mọi người hướng tới. Vì sao hắn phải giao phó việc chuyển Tam Hoàng Kinh, chẳng lẽ hắn muốn đi tới Cửu Thiên một đi không trở lại? Nếu thật sự là như vậy, Thiên Ninh, Thiên Khí cùng Lăng Đạo, Thanh Diệp ở lại, chẳng lẽ không phải là mối hoạ lớn sao...
Tất Kháng lo lắng hơn, lên tiếng nói:
- Lão đệ! Ngươi...
Lâm Nhất giống như nhìn thấu tâm tư của Tất Kháng, không cho hắn nhiều lời đã giơ tay lên chặn lại nói:
- Huynh trưởng chớ quên nhờ vả của tiểu đệ, làm vậy có liên quan tới vạn chúng Hồng Hoang cùng truyền thừa đạo pháp. Đường xá lại gian khổ, không ngại thì nên sớm quay vè cho kịp!
Hắn thấy trong lòng đối phương còn lo lắng, lại bình tĩnh nói:
- Lâm mỗ tuy là tục nhân nhưng lời nói và hành động chỉ cần đã nói ra thì nhất định sẽ thực hiện. Huynh trưởng yên tâm rời đi, trước sau có một mình ta chịu trách nhiệm...