Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2527:

Lâm Nhất không né không tránh, trực tiếp nghênh đón. Hắn vũ động đôi bàn tay bạch cốt cưỡng phép thúc giục pháp quyết, còn hùng hồn quát lên:

- Huyết sát hóa địa ngục, dưới ma đạo không có oan hồn, luyện...

Trên đỉnh đầu hắn, hiện ra một mảnh hòa quang, mạt trời phá không, lôi đình ầm ầm, hoành hành vạn dặm, liệt diễn phần thiên.

“Oanh

Chỉ trong chớp mắt này, một tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc chợt nổ vang ngay phía trên Cửu Long trì. Sát cơ lập tức giống như bão táp ập đến, sóng dữ phun trào. Một ma ảnh trường thương lăng không giằng co, địa ngục vừa mới triệu tế đến được chừng trăm dặm đột nhiên dừng lại. Ở nơi này, địch ta, hai bên, ba dáng người, không ai chịu nhượng bộ ai.

Lâm Nhất xoay chuyển tình thế, khí thế bừng bừng, hai bàn tay bạch cốt liên tục thi triển pháp quyết, trầm giọng đọc khẩu quyết:

- Phong vũ khởi trần yên, tịch hóa hỗn độn, âm dương tịch, thiên địa diệt...

Lăng Đạo dùng ma thương để dồn ép một phương liệt diễm địa ngục hung mãnh. Sắc mặt của gã cũng không được tốt, trái lại còn rất ngạc nhiên. So với lúc trước, thì hiện tại, thần thông của tiểu tử kia đã uy mãnh hơn rất nhiều. Nếu như không phải gã có tu vi cường đại thì gần như là đừng mơ tưởng đến chuyện ngăn cản.

Thanh Diệp thì kiên quyết khoanh tay đứng nhìn, âm u than nhẹ:

- Thần thông của vị Lâm đạo hữu kia thật sự có ý cảnh, hơn nữa uy lực còn rất kinh người. Thiên địa diệt, lá xanh lơ lửng biết gửi đến nơi nào...

Y bỗng nhiên quay đầu, cười mà như không cười nói:

- Sư huynh, hay là để sư đệ giúp ngươi một tay?

Y không cho phép đối phương từ chối, hai tay đã hợp lại, sau đó duỗi tay chỉ một cái. Theo sự bố trí của pháp lực, thanh quang lập lòe, từng trận gió rì rào điên cuồng tập kích, chỉ trong nháy mắt đã xuyên qua màn đêm lao thẳng đến bao trùm liệt diễm địa ngục.

Lăng Đạo cũng không chần chờ, liên tục đánh thủ quyết. Dưới sự gia trì của pháp lực, ma thương đột nhiên bành trướng, dài đến trăm trượng, dùng xu thế vạn quân xuất trận, nặng nề đè xuống sơn cốc. Áp chế dáng người cô độc, thân hình cường trái, nhưng tay chân lại tàn phá không chịu nổi ở bên dưới.

“Oanh

Một thanh ma thương phá không, thanh vân phong ảnh hung ác điên cuồng. Lôi hỏa địa ngục đột nhiên biến mất, theo sự hủy diệt của vạn vật, bóng đêm dày đặc bao trùm khắp mọi nơi. Một phương vô cùng sắc bén, thế không thể đỡ. Một phương thì tịch diệt thiên địa, đảo ngược tinh hà. Một tiếng nổ mạnh lại truyền đến, hư không chấn động, trong vòng mấy trăm dặm, pháp lực lại kích động, tàn sát bừa bãi khắp mọi nơi.

Dưới cơn sóng to gió lớn, Lâm Nhất đột nhiên ngã xuống. Hắn cắn chặt răng, nỗ lực giãy giụa, nhưng mà chỉ trong nháy mắt, đã khó mà kiên trì được nữa. Từng trận sát cơ gào thét ập đến trước mặt, y hệt từng trận cương phong lăng lệ ác liệt vô tình, trực tiếp thổi rối mái tóc đen, kéo rách áo choàng của hắn. Ngay cả huyết nhục của bí cắt ra, văng tung tóe. Mà hắn thì lại giống như không phát hiện ra, ánh mắt tràn đầy tia máu, ngẩng đầu hằm hằm nhìn lên trời.

Trong bầu trời đêm, phạm vi chừng ba năm trăm dặm, giống như một mạng lưới săn mồi khó có thể phá rách. Ở trên mạng lưới săn mồi mấy ngàn trượng là hai Ma đầu uy chấn bát hoang.

Ở bên dưới lưới săn mạng là Lâm Nhất thương tích đầy mình, tay chân bị phá hủy nặng nề. Mà giời khắc này, Long tu, ma tu biến mất, ha chiêu thần thức vô dụng, cũng không có thủ đoạn để chống lại, đương nhiên là rơi vào con đường cùng. Cứ như vậy mà buông tay, nghìn năm như mộng. Xuyên qua rãnh trời kia, sẽ được giương cánh cửu tiêu...

“Phanh, phanh!

Lâm Nhất cúi đầu, khóe miệng giật giật. Huyết nhục trên chân của hắn đã nát bươm, rơi vãi gần hết, từng đoạn xương trắng lởm chởm, nhìn mà sởn tóc gáy. Hắn tức giận, hai hàng lông mày nhíu chặt thành một đường, hai con ngươi huyết quang sũng nước, gầm gừ từng tiếng trầm thấp, nhưng khí thế lại hừng hực ngút trời, một lần nữa điên cuồng huy động hai tay. Trong nháy mắt, chung quanh, khí cơ bạo loạn, toàn bộ hư không mơ hồ rít gào, tất cả chìm trong bóng đêm đen kịt, giống như hỗn độn quấy đảo, lại giống như bình minh chớp mắt một cái đã đến hoàng hôn...

Ở trên không trung cao mấy ngàn trượng, hai sư huynh đệ hai mặt nhìn nhau...

Sau khi kinh ngạc một hồi, Lăng Đạo không nhịn được mà tự giễu. Ma thương mà gã dùng tám phần tu vi để ngưng tụ vẫn đang lơ lửng ở bên dưới, vẫn có thể miễn cưỡng phong bế sơn cốc, nhưng uy thế đã giảm đi rất nhiều. Gã lắc đầu, cười lạnh nói:

- Ha ha! Lấy lực lượng của hai người chúng ta, vậy mà chỉ có thể đánh ngang tay tên tiểu tử kia. Hôm nay, nếu như hắn không chết thì bát hoang sẽ thật sự có nhiều hơn một vị Chí Tôn...

Thanh Diệp đảo mắt thoáng nhìn qua, hai ống tay áo khoát nhẹ, cực kỳ tiêu sái. Chung quanh, thanh quang tàn ảnh bạo loạn tung tóe, bóng tối nhất thời bị đẩy lùi, từng đạo từng đạo giống như những mảnh lá xanh rơi xuống, lại lộ ra mấy phần quy túc, thê lương. Y khẽ cười một tiếng, giống như đang nghiền ngẫm điều gì đó, kế đó mở miệng nói:

- Người nọ mượn nhờ huyết sát lực lượng, tu vi tăng vọt, hơn nữa lại hung hãn không sợ chết. Mà tuy là vậy, nhưng đến cuối cùng hắn cũng không thể thoát khỏi kết cục bị tiêu diệt. Nhưng mà người nó lại hữu dũng thiện chiến, tuy có dấu hiệu bạo thể nhưng lại không vì thế mà suy kiệt pháp lực...

Y dời ánh mắt, nhìn xuống bên dưới sơn cốc, ánh mắt lập lòe nói tiếp:

- Nhỡ rõ cảnh giới hất thể tam tu của người nọ rất khác lạ, chỉ sợ ngay cả sư phụ lúc trước cũng không thể bì kịp, có lẽ... Có lẽ hắn thật sự không chết được...

Sắc mặt Lăng Đạo đột nhiên tái nhợt, lạc giọng thốt lên:

- Ngươi... Ngươi nói là...

Gã xua xua tay, khó có thể tin nói:

- Sẽ không, chắc chắn là không! Vốn nên có lôi kiếp tương ứng mà hiện tại, lại không có bất kỳ dấu hiệu...

Thanh Diệp chần chờ một chút, lại nói:

- Tục truyền, đạo lôi kiếp kia cũng không ở trong cửu cửu thiên kiếp, có hay không có, ai có thể biết được...

Y nhíu chặt mặt, rất ngạc nhiên nói:

- Đó là thần thông hạng gì...

Lăng Đạo giống như phát hiện ra ra điều gì đó, chợt không khỏi ngây người. Vốn dĩ ánh trăng màu xanh mông lung chiếu sáng trời đêm lại đột nhiên biến thành màu mực đậm. Một dáng người lại xé rách màn đêm tiến đến, hơn nữa còn cất chất giọng khàn khàn gầm lên:

- Phần khứ thị phi căn, luyện hóa sinh tử lộ, tồi thiên địa diệt, quang minh sinh vạt vật. Quang diệu bát cực, cửu chuyển quy nhất...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free