Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2526:

“Oanh

Một đường kim mang dài ngàn trượng gào thét lao ra, giống như tia chớp, chỉ đợi xé mở bầu trời đêm, chém nát tinh vũ. Ma thương từ trên trời giáng xuống, khí thế lăng lệ ác liệt, xu thế phá hủy hết vạn vật, không thể chống đỡ. Cả hai trực diện va chạm, trong nháy mắt, từng trận nổ vang truyền đến, pháp lực tán loạn quét ngang bốn phương.

Lâm Nhất giống như bị gió táp mưa sa, vừa mới tung người nhảy lên đã lại bị hung hăng đè xuống, sau đó thì lại ương ngạnh ngược dòng mà lên. Thế đi còn chưa ổn thì huyết nhục trên tay phải, chân phải đã văng tung tóe, ngay cả Kim Long kiếm cũng không thể nắm chặt được, mà bị rơi ra bên ngoài.

Lăng Đạo thì vội vàng bứt ra né tránh, khi lùi lại được chừng ngàn trượng thì mới chậm rãi ngừng lại, mà ma thương mà gã đã tế ra thì đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại ma khí nhàn nhạt vờn quanh người. Gã có chút ngoài ý muốn, dáng vẻ mờ mịt không hiểu. - “Chiếu theo lẽ thường, muốn luyện hóa huyết sát cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai. Mà tiểu tử kia không chỉ nhanh chóng đề thăng tu vi, mà còn cùng dám chính diện đọ sức với mình, cũng không hề rơi vào thế hạ phong. Một kích vong mệnh vừa rồi, uy lực thật quá kinh người!

Thanh Diệp cũng lùi lại, y quay người đánh giá tình hình trong sơn cốc, lắc đầu nói:

- Một người sắp chết lại còn điên cuồng như vậy, vị Lâm đạo hữu kia thật sự là liều mạng...

Y đảo mắt nhìn qua, tiếp tục cười nói:

- Sư huynh! So với Lâm Nhất hung hãn, không biết sợ, chỉ sợ ngươi còn kém một chút, ha ha...

Sắc mặt Lăng Đạo đột nhiên đen thui, vội vàng thi triển pháp quyết, hai tay đẩy ngang ra, trên tay lại hiện ra một thanh ma thương. Khác với lúc trước, thanh ma thương này dài hơn ba trượng, hồn như thực chất, miệng thú nuốt dao, đuôi thú siết chặt, hơn nữa quanh thân còn lóe lên liệt diễm màu đen u ám, phát ra sát cơ lành lạnh làm cho người ta nhìn thôi đã lạnh tóc gáy.

Thấy vậy, Thanh Diệp vô cùng kinh ngạc nói:

- Xem ra sư huynh đã gặp được đối thủ chân chính rồi, đây chính là muốn thi triển thiên hàng thuật, hay là thi triển ma ấn thần thông...

Lăng Đạo hừ lạnh một tiếng, ngạo nghễ nói:

- Đối phó với một tên sắp chết, không cần dùng đến Ma thần thiên hàng. Mà ma thương của ta, vốn dĩ là xuất ra từ Thiên ma cửu ấn, cần gì phải biết rõ còn cố hỏi...

Gã nói đến đây, thì chợt quay đầu lại trừng mắt quát hỏi:

- Chẳng lẽ là ngươi đang cười nhạo ta?

Thanh Diệp cười cười, lập tức bưng lên một sắc mặt mập mờ, nói:

- Ta là sợ sư huynh bị người ta giết chết, để lại một mình sư đệ ta không có chỗ nương tựa...

Lăng Đạo nhíu mày, ánh mắt dời sang chỗ khác, sau đó thì lập tức vung ma thương trong tay, chỉ xuống dưới sơn cốc, giọng điệu mỉa mai:

- Tiểu tử kia còn có thể động thủ giết người sao? Đợi ta nghiền hắn thành tro...

Gã cũng không muốn dài dòng nữa, hai tay hung hăng vận lực...

Trong sơn cốc, Lâm Nhất đạp không, đứng cách mặt đất chừng trăm trượng. Kim Long kiếm đã rơi khỏi tay, lẳng lặng trôi nổi trước người hắn.

Huyết nhục nổ tung, hai tay, hai chân của hắn chỉ còn lại một đám xương trắng và gân mạch trần trụi. Mà hắn thì giống như đã quên mất đau đớn, lẳng lặng nhìn vào bàn tay bạch cốt kia. Không còn sự che phủ, còn khôn giới ở trên cổ tay trái và long quyển trên ngón tay phải đều phô bày ra. Bất chợt, hắn chợt giật giật khóe miệng, ánh mắt nổi lên huyết quang mờ mịt.

Cuối cùng là làm sao vậy, chẳng lẽ thật sự sẽ bạo thể mà chết sao?

Mà khí hải tràn đầy, pháp lực hùng hồn lại không hề bạo loạn như trước. Dù cho huyết nhục trên tay chân đã nổ tung, nhưng kinh mạch cũng không bị trì trệ. Chỉ có thần hồn là mệt mỏi, khiến cho người ta chán chường, rất buồn ngủ. Dường như có thể vĩnh viễn trầm luân, không quay trở lại, nhưng lại mơ hồ lộ ra vài phần chờ mong. Về phần chờ mong cái gì thì có lẽ chỉ có trời mới biết được. “Nếu như cứ tiếp tục như vậy thì tình hình thật sự không ổn. Nếu như Lâm mỗ thật sự biến thành một chồng xương khô thì Lăng Đao sao có thể từ bỏ ý đồ được. Tai họa giáng xuống, hai vị hảo huynh đệ của mình cũng khó tránh được kiếp nạn này...

“Phanh...

Nhưng đúng vào lúc này, theo một tiếng nổ trầm đục vang lên, một cảm giác đau nhức kịch liệt như bị xé rách truyền đến. Quả nhiên, chân trái đã huyết nhục mơ hồ. Mà mọi chuyện diễn ra lại không hề có dấu hiệu báo trước, y hệt âm dương luân hồi tan vỡ, toàn bộ đều hủy diệt, hóa thành hư vô...

Lâm Nhất hừ thảm một tiếng, rồi lại cảm thấy tâm hoảng ý loạn.

Long Tu và Ma Tu biến mất, tu vi pháp lực ứng với bọn hắn cũng tiêu tán. Dù cho muốn điều động hai phân thân kia nhưng cũng không biết phải làm sao. Còn có thiên sát lôi hỏa, nói nó vô tung vô ảnh, rồi lại giống như có mặt khắp mọi nơi, nói nó hoàn hảo như ban đầu, nhưng kỳ thật lại không thể nắm lấy...

- Lão đại...

Lão Long và Hổ Đầu ầm tĩ kêu gào, âm thanh vang vọng khắp sơn cốc, hai huynh đệ bọn họ vẫn không thể nào buông bỏ được lão đại.

“Oanh!

Lại thêm một Thiên sát khôi lỗi tự bạo, hóa thành tro tàn. Cửu Huyền bị dồn ép, khó có thể thoát khốn được.

“Ù...!

Dưới bầu trời đêm mông lung, có tiếng gió rít gào vòng qua vòng lại, mây đen che khuất ánh trăng, sát cơ đến gần.

Lâm Nhất đột nhiên ngẩng đầu lên, hơn nữa còn duỗi tay, bắt lấy Kim Long kiếm. Bàn tay chỉ còn lại xương trắng và gân mạch, các đốt ngón tay đã mất đi sự tự nhiên, vậy mà hoàn toàn bắt hụt. Chỉ trong nháy mắt, huyết nhục trên đùi phải của hắn lại nổ tung. Hắn trầm thấp rên rỉ một tiếng, ánh mắt hằn đầy tia máu.

Giờ khắc này, hắn không được phép do dự, nếu không sẽ không còn đủ sức lực để xoay chuyển càn khôn, ắt phải thương tiếc cả đời.

- Trước khi Lâm mỗ thịt nát xương tan, phải chiến một trận cuối cùng! Trận chiến này không vì danh, cũng không vì lợi, càng không liên quan đến ân oán tình cừu. Mà là dùng can đảm để đúc càn khôn!

Một lời nhiệt huyết nhuộm trường thiên.

Lâm Nhất vứt Kim Long kiếm đi, ngẩng đầu nhìn hằm hằm. Hai đạo huyết quang đâm phá bầu trời đêm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free