Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2513:

- Lâm Nhất tiểu nhi, ngươi hôm nay là số kiếp đã định...

Mà hắn vừa có động tác, đột nhiên có hai điểm ngân quang gào thét bay tới, cũng theo đó vang lên tiếng trêu tức:

- Lão nhân, ngươi thật sự không sợ lôi châu.

Lôi châu đã không phải là vật của giới này, uy lực thực sự rất kinh người, ai không sợ?

Cửu Huyền hơi ngẩn ra, vội vàng lắc mình lui về phía sau, cũng thuận thế tế ra tầng tầng hàn băng cấm chế.

Trong nháy mắt, ngân quang vỡ vụn, tiếp theo chính là tiếng mảnh ngọc văng ra, không ngờ không có uy lực của lôi châu, rõ ràng chính là hai bình đan bạch ngọc tầm thường.

Cửu Huyền khi trốn tránh đã biết mắc mưu, lập tức vừa tức giận vừa xấu hổ, quay người lao về phía trước, lập tức hai tay áo phất nhanh, hai đạo hắc quang đột nhiên bay ra, cũng lớn tiếng quát lên:

- Tặc nhân đáng giận.

Có điều, trải qua một thoáng trì hoãn này, bóng người áo xám ngoài nghìn trượng bỗng nhiên biến mất không thấy đâu. Tiểu tử đó là ẩn thân bỏ chạy, hay là thừa cơ đánh lén?

Cửu Huyền thế công thất bại, không chịu bỏ qua, vẫn thôi động pháp lực càn quét tứ phương, cũng không quên thi triển thần thức vội vàng tìm kiếm. Người đi đến đâu, hắc quang bao phủ, hư không vỡ nát, sát khí sắc bén lập tức đoạn tuyệt tất cả sinh lộ trong phạm vi hơn mười dặm. Đúng lúc này, hắn đột nhiên vươn tay chộp về phía sau.

Trong nháy mắt, một đạo kiếm quang màu vàng phá không mà ra.

Bùm.

Đạo kiếm quang màu vàng nghìn trượng đó chưa hạ xuống, liền đã bị huyền băng cấm chế căn lại, lập tức một bóng người áo xám xuất hiện, cũng cực kỳ lúng túng cứng đờ giữa không trung, hiển nhiên là đánh lén bất thành mà gặp phải ám toán. Ngay sau đó hàn vụ nhanh mạnh hơn cuốn theo kết giới chi lực ập tới, trong chớp mắt đã phong cấm đóng băng cả người. Trong một thoáng rối ren này, lập tức có liệt diễm hộ thể, cũng hai tay bấm quyết mà pháp lực vờn quanh, khó khăn thoát được trói buộc. Mà một đạo hàn mang nhỏ tới không thể tra tìm bất ngờ bắn tới, hắn vừa thuận thế giơ Kim Long kiếm ra ngăn cản thì ầm một tiếng bay ngược ra sau.

Cửu Huyền đang muốn thừa cơ hạ sát thủ, lập tức tay áo vung hanh. Bên trong huyền băng cấm chế ngoài hơn mười trượng từng điểm liệt diễm quỷ dị vang lẹp bẹp, cho đến sau một thoáng mới tắt gần như hết, mà sát khí lạnh lẽo lại mãi lâu sau vẫn không tiêu tán. Hắn dừng lại, trong bất ngờ mang theo tiếng cười lạnh nói:

- Chẳng trách ngươi càn rỡ như vậy, thì ra ngoài Thiên Sát Lôi Hỏa ra không ngờ còn tu thành kết giới chi lực. Lâm Nhất, lão phu cũng coi thường ngươi rồi. Mà lôi châu ngươi dựa vào đâu? Ha ha.

Ngoài năm ba dặm, Lâm Nhất lảo đảo ngừng thân hình đang rơi xuống, vẫn lắc lư trái phải mà dưới chân không vững, lập tức ngực lại tưng tức, không nhịn được hự một tiếng. Hắn thấy Cửu Huyền không đuổi theo, thầm thở phào, sau đó mới ưỡn ngực dang hai tay ra, còn ra vẻ giống như không sao khóe miệng nhếch lên, chỉ là trong nụ cười không khỏi lộ ra có chút chua chát!

Sớm biết rằng tất phải đánh một trận với Cửu Huyền.

Mà khi trận đại chiến này đột nhiên hàng lâm, vẫn quá mức gấp gáp mà rối ren. Tiếc rằng không phải việc gì cũng được như ý nguyện của con người, sao cho ngươi được chuẩn bị cho ngươi chu toàn. Cho nên, hôm nay phải đánh một trận căn bản là không thể tránh khỏi. Cái gọi là vương giả tranh, không ngoài trên danh nghĩa. Có câu danh bất chính thì ngôn bất thuận, mà ngôn bất thuận thì mọi việc không thành!

Có điều, tuy Lâm mỗ thắng trước một bàn, cũng cướp đủ uy phong, mà hiệp đọ sức thực sự đầu tiên lại thất bại.

Ẩn thân vô dụng, đánh lén bất thành, thực sự khiến người ta quẫn bách bất đắc dĩ! May mà trước đó đã có lĩnh ngộ về kết giới chi lực, hơn nữa có Thiên Sát Lôi Hỏa chuyên khắc chế huyền băng cấm chế, cho nên mới toàn thân mà ra. Nếu không cũng không đơn giản chỉ bị thương nhẹ như vậy.

Lúc này, ráng màu đầy trời, dãy núi chỗ Cửu Long được bao phủ trong quang huy ấm áp. Mà trong không trung, vẫn cứ là sát khí âm hàn.

Bên ngoài thân thể Cửu Huyền có một tầng hắc quang cấm chế mấy chục trượng bao quanh, hiển nhiên là để phòng bị có người giở lại trò cũ. Hắn vừa chậm rãi bước về phía trước vừa ung dung vuốt râu, ra vẻ có thiện ý nói:

- Lâm Nhất, đừng không biết tự lượng sức mình nữa, cớ gì không nhân cơ hội mà bỏ chạy thật xa. Có lẽ có thể giữ được một mạng.

Lâm mỗ nếu bỏ chạy, chỉ sợ kết cục càng thảm hơn!

Lâm Nhất thần sắc mỉa mai, cười nói:

- Ha ha! Ngươi và ta thắng bại chưa, sinh tử chưa phân, Lâm mỗ há có thể bỏ đi.

Hắn thấy đối phương đã đến ngoài nghìn trượng, vung tay lên, trầm giọng nói:

- Cửu Huyền lão nhân, tái chiến...

Theo đó một trận âm phong gào thét, mấy chục bóng người đột nhiên xuất hiện, trong chớp mắt đã vây quanh Cửu Huyền, ai nấy đều sát khí dày đặc mà súc thế chờ đợi.

Cửu Huyền thế đi khựng lại, thong dong điềm tĩnh nhìn chung quanh, giật mình nói:

- Lão phu cũng quên mất là ngươi có thi hài khôi lỗi?

- Đó là Thiên Sát vệ của Lâm mỗ, chuyên vì trả thù mà đến!

Lâm Nhất không muốn nhiều lời, thừa cơ bay lên trời, một đạo kim quang rời tay mà ra, Vạn Thiên Kiếm Mang đột nhiên nổ tung. Hắn lại điểm thủ quyết, Huyền Thiên Kiếm Trận mang theo thế phô thiên cái địa bao phủ về phía trước. Mà hắn vừa vừa muốn thừa thế thôi động giảo sát, lập tức chính là ầm một tiếng, chỉ thấy kiếm trận của Cửu Huyền đột nhiên sụp đổ, Cửu Huyền cuốn theo một thân mây đen phá vây mà ra!

Huyền Thiên Kiếm Trận trước giờ chưa từng thất bại, không ngờ không chịu nổi một kích dưới huyền băng cấm chế của lão nhân kia?

Lâm Nhất không kịp nghĩ nhiều, phất tay đánh ra một chuỗi pháp quyết, quát:

- Oan có đầu, nợ có chủ, Thiên Sát vệ vạn lôi oanh đỉnh cho ta!

Trong nháy mắt, bốn mươi sáu Thiên Sát khôi lỗi đồng loạt tế ra lôi pháp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free