Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2512:

Như thế nào là vương giả chi chiến? Người thắng làm vua, kẻ thua làm giặc. Nói cách khác là lưỡng cường chi tranh, chỉ có một người thắng. Mà Lâm Nhất giống như độc lang đường xa mà đến, chỉ để khiêu chiến lão lang cường đại Cửu Huyền này. Vương giả cuối cùng sẽ trở thành Thiên Hoang chí tôn!

Ngàn tính vạn tính, vẫn không tính được Lâm Nhất sẽ giở chiêu này!

Tiểu tử đó lén lút lẻn vào Thiên Hoang, không phải là sợ chuốc họa vào thân sao? Mà hắn may mắn thoát khỏi trận pháp, vốn nên vội vàng chạy trốn, không chỉ không chỉ không trốn, ngược lại còn muốn triển khai tư thế đọ sức một phen, lại muốn phân thắng thua, cũng ngang nhiên ý đồ cướp lấy vị trí Thiên Hoang chí tôn. Ma thành chi chủ đều bị hắn vứt bỏ, tại sao hôm nay lại chấp nhất như vậy? Đặc biệt là, dưới sự mê hoặc của kinh văn truyền thừa, các tu sĩ dám lâm trận phản bội.

Cửu Huyền nhìn thân ảnh không hề sợ hãi phía trước, sau đó lại nhìn xung quanh, không nhịn được trong lòng giận dữ mà sắc mặt cũng biến thành màu đen.

Trận thế từng do gần ngàn người tụ lại đã không còn, cũng từ giữa chia ra làm hai phe. Một phe chừng ba bốn trăm người do Mã Minh Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử cầm đầu, ở sau lưng Lâm Nhất tụ tập thành đàn. Phe bên kia là đám tu sĩ Thiên Đô Phong còn lại bọn Trần Luyện Tử, đều có chút bối rối. Hai bên cách nhau mấy trăm dặm, địch ta rõ ràng. Trên ngọn núi ở xung quanh Cửu Long đường thì có hơn ba ngàn tu sĩ các cấp quan vọng. Nhạc Phàm và Đài An đến từ Ma thành lại thủy chung không đếm xỉa đến.

Đám người Mã Minh Tử quy ẩn núi rừng, giống như nhàn vân dã hạc mà không hỏi thế sự, kì thực là ra vẻ thanh cao mà lòng mang dị chí, có hành động hôm nay cũng không bất ngờ. Mà Lữ Nguyên Tử chính là lão nhân của Thiên Đô Phong, không ngờ cũng lâm trận trở giáo theo? Ai nấy đều là hạng người đầu đuôi hai đoạn, tiểu nhân thấy lợi quên nghĩa.

- Ha ha! Vương giả chi chiến. . .

Cửu Huyền cố nén lửa giận, cười lạnh ha ha hai tiếng, mang theo vẻ mặt khinh thường, vuốt râu lẩm bẩm:

- Ở trong mắt bản tôn, chỉ có trừ gian chi chiến!

Ngoài Nghìn trượng, ba huynh đệ hoành không mà đứng. Hổ Đầu liên tục đánh mắt ra hiệu cho lão Long, trên mặt hổ đã đầy vẻ cảm khái và khâm phục.

Lão đại chính là lão đại, luôn bày ra bộ dạng cả người lẫn vật đều vô hại, mà một khi chọc giận hắn, chắc chắn sẽ xuất khẩu lôi đình, động thủ đoạt mệnh, cuối cùng chỉ có thể chịu không nổi. Vương giả chi chiến, quá khí phách! Gừ gừ, cứ xem huynh đệ ta đại triển thần uy! Đúng rồi, còn có Lữ Nguyên Tử kia nữa, không ngờ thành người một nhà, đúng là con mẹ nó không ngờ được. Mắt thấy chưa chắc là thực, Hổ ca xem như đã minh bạch rồi.

Lão Long vẫn trường đao chỉ xéo, tư thế động tác giống như Lâm Nhất, chỉ là trên nét mặt có thêm mấy phần trầm trọng khác thường! Lúc trước lão đại nói không sai, tất cả chỉ là bắt đầu.

Lâm Nhất dường như đã sớm đoán trước được tất cả, căn bản không để ý tới tình hình biến hóa ở xung quanh, vẫn nhìn chằm chằm Cửu Huyền, ngạo nghễ quát:

- Chớ có dong dài, ta hỏi ngươi có dám chiến hay không?

Cửu Huyền không vội trả lời, mà là vuốt râu nhìn trời, giống như đang cân nhắc lựa chọn, giống như có quyết định cuối cùng. Hắn sau khi im lặng một thoáng, bỗng nhiên bước vài bước về phía trước, cũng ưỡn ngực, giận dữ trầm giọng nói:

- Bản tôn cố thủ Thiên Hoang, mặc dù không có công lớn thì cũng có khổ lao, ai ngờ lại bị dư nghiệt của nghịch đăng môn khiêu chiến và tùy ý làm nhục, không thể nhịn được nữa! Rất nhiều cố sự tạm thời không đề cập tới, ân oán vạn năm chỉ trong một trận chiến.

Hắn vung tay áo, nhìn về phía đám người ở phương xa, nói tiếp:

- Lâm Nhất, ngươi và ta đơn đả độc đấu, không chết không ngừng. Quyết đấu khi quyết đấu, tuyệt đối cho bất kỳ một ai nhúng tay vào. Ngươi có đồng ý không?

Khóe miệng Lâm Nhất hơi nhếch lên, cười lạnh nói:

- Ha ha! Nếu đã khiêu chiến thì phải đơn đả độc đấu, Cửu Huyền ngươi chẳng lẽ sợ à?

Hắn tuy là nói như vậy, lại không nhịn được mà thở dài. Mặc dù không muốn, lại không còn đường lui. Mà hao tổn tâm cơ, cuối cùng đến một bước này. Là phúc hay họa, cũng chưa biết được!

Xa xa, Mã Minh Tử và mọi người xung quanh trao đổi ánh mắt, cao giọng nói:

- Cửu Huyền thượng nhân cứ yên tâm, nơi này không có ai nhúng tay vào ân oán sư môn của ngài và Lâm Nhất cả!

Đây là một lời hứa hẹn của hắn và mọi người, nhưng cũng có ẩn ý khác. Đã là ân oán vì sư môn, vậy thì không ai được phép nhúng tay vào. Bằng không ắt sẽ bị mọi người vây công! Thú vương chi tranh trong rừng cũng như vậy!

Lão Long lắc đầu bất đắc dĩ, trên tay ánh đao ảm đạm. Hổ Đầu thì bất ngờ nói:

- Lão đại! Huynh đệ chúng ta trước giờ đều là sóng vai ngăn địch.

Lâm Nhất giơ tay lên cản lại, nói:

- Ta tự có tính toán, ngươi và lão Long lui ra!

Hổ Đầu vẫn muốn tranh cãi, lại bị lão Long lôi đi. Trong nháy mắt, hai huynh đệ đã đến ngoài mấy trăm dặm. Mã Ninh Tử dẫn theo mấy vị cao thủ Động Thiên Mã Minh Tử ra đón, hàn huyên hàn huyên ngắn gọn với nhau.

Đồng thời, đám người Trần Luyện Tử, Thẩm Nguyên Tử cũng đều lui ra xa. Sau một thoáng, trên trời dưới đất mấy ngàn người ngưng thần quan vọng.

Trong không trung của Cửu Long đường, hai bóng người đứng cách nhau nghìn trượng giằng co.

Cửu Huyền thần sắc lặng lẽ, sau đó, trên mặt bỗng nhiên hiện ra nụ cười lạnh đã thực hiện được quỷ kế, lên tiếng nói:

- Tục ngữ có viết, đi mòn gót sắt không tìm thấy, có được lại chẳng tốn chút công phu. Trận chiến này là yêu cầu của ngươi, cũng là mong muốn của lão phu.

Hắn râu tóc dựng đứng, trên cho đột nhiên sát khí đại thịnh.

Hai hàng lông mày Lâm Nhất nhướn lên, như đúng mà như sai nói:

- Lão nhân ngươi quả nhiên không đơn giản.

Cửu Huyền vung tay áo nói:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free