Vô Tiên - Chương 2380:
Vốn là một mảng không trung tối tăm hư vô, đột nhiên giống như có ngọn núi đang di động. Tình hình quỷ dị đó giống như ở xa ngoài ngàn dặm, lại như gần trong gang tấc, mông lung không rõ, khiến người ta nhất thời không hiểu ra sao!
Lão Long và Hổ Đầu đều có phát hiện.
Lại xảy ra tình trạng gì, đó là cái gì vậy?
Ánh mắt Lâm Nhất lóe sáng, trầm giọng nói:
- Đi theo ta!
Hắn bỏ lại một câu, xoay người lao về phía sâu trong hắc ám.
Lão Long và Hổ Đầu không do dự, đều nhấc chân bay khỏi hành lang tử thạch, sau đó đuổi theo.
Ba bóng người đi nhanh trong hư không, giống như đặt mình trong hỗn độn. Bốn phía trên dưới không thấy giới hạn, toàn mờ mịt hoàn toàn không có phương hướng. Mà lúc này trừ tiến về phía trước ra thì không còn phương pháp nào khác.
Dù vậy, không tới một lát, Lâm Nhất vẫn bị bức phải dừng lại. Hai huynh đệ phía sau cũng tách ra hai bên, đều trố mắt ngạc nhiên.
Ngoài hơn mười dặm lại xuất hiện một ngọn núi trăm trượng. Không! Đó là một bóng người cực lớn, quanh người hắc khí lượn lờ, tứ chi tráng kiện giống như núi nhỏ, hơn nữa hai tay cầm một thanh Khai Sơn Cự Phủ mấy chục trượng, vừa hay chặn đường đi của ba huynh đệ. Đặc biệt là cái đầu của hắn, hai tai như núi, miệng như hồ máu, tướng mạo xấu xí dữ tợn, cùng với sát khí cuồng ngược tỏa ra, rõ ràng là một quái vật trong thiên địa! Mà hắn vừa xuất hiện, liền chậm rãi di động thân hình, sau đó ngửa đầu rít gào, tiếp theo không ngờ là vung búa xông tới.
Lão Long hít một hơi lạnh, không nhịn được huy động ngân đao trong tay, đã có sự quẫn bách giống như lực bất tòng tâm. Cho dù hiện ra thân thể chân long, chỉ sợ cũng không thể đón đỡ được. Quái vật đó quá khổng lồ, hơn nữa uy nghiêm khó lường!
Hổ Đầu hoảng sợ thất thanh nói:
- Mẹ ơi! Quái vật đó rõ ràng chính là một Ma Thần, có thể so với cao thủ Động Thiên hậu kỳ!
Lâm Nhất thì nhíu mày, trong lòng thắt lại.
Vừa bước vào hư không này đã có hung tướng xuất hiện. Cho dùra sức thoát khỏi, vẫn không được may mắn. Tuy sớm đã đoán được trong Tử Tiêu điện chắc chắn cực cực kỳ nguy hiểm, lại không ngờ rằng đối thủ cường đại không phải là chỉ đến từ Hồng Hoang.
Hồn thể gặp phải lúc trước cực kỳ khó chơi, mà so sánh với nơi đây, căn bản không thể đánh đồng. Đúng như Hổ Đầu nói, cự nhân đó có thể so với cao thủ Động Thiên hậu kỳ! Mà Ma Thần.
Lâm Nhất không rảnh nghĩ nhiều, thần thức mạnh mẽ trong thoáng chốc xuyên thấu hắc ám lướt về xa xa. Hắn nói:
- Từ đây đi về phía bên trái, tạm thời không có gì đáng ngại. Lão Long, Hổ Đầu nhanh lên, ta cản phía sau!
Lúc này, lại có mấy bóng đen cực lớn từ xa đến gần, từ bốn phương tám hướng bức tới. Mà từ nơi này đi về phía bên trái, cho đến ngoài vạn dặm, có một khe hở có thể đi qua.
Nếu trì hoãn, chỉ sợ sẽ bị cản đường!
Lão Long do dự, nhưng không nói nhiều, cắn răng một cái xoay người xoay người. Nơi đây ma khí tràn ngập, không phải Ma tu thì không thể tự nhiên. Hắn và Hổ Đầu đều không thi triển ra được tu vi chân chính, lưu lại chỉ có thể mang theo phiền cho lão đại.
Hổ Đầu biết, khi theo lão Long rời đi không quên hô to:
- Lão đại! Bốn năm đại gia hỏa, nếu không địch lại thì huynh đệ ta quay lại cứu ngươi.
Hai huynh đệ trong nháy mắt trốn về xa xa, năm bóng đen cực lớn thì đã bức đến cách vài dặm. Mà một bóng đen trong đó đã quay sang hai huynh đệ đang chạy trốn, không ngờ chậm rãi đuổi theo.
Lâm Nhất một mình ở lại chỗ cũ, bỗng nhiên ngẩng đầu nhắm mắt lại. Hắn bộ dạng thờ ơ, giống như cả người đều đã dung nhập vào trong hư không.
Nếu hiểm địa lúc trước xông qua là âm khí dầy đặc, hiện giờ thì là một phương ma khí tung hoành.
Khi Lâm Nhất bước vào đây, pháp lực Ma tu trong cơ thể liền kích động không ngừng. Lúc này, lại cùng ma khí có mặt khắp nơi hòa thành một thể. Hắn giống như biến thành chúa tể của hắc ám, trong mỗi cái giơ tay nhấc chân đều có thể tác động thiên địa!
Không tới một lát, bốn bóng đen cực lớn đã bức đến ngoài nghìn trượng, cũng đều giơ búa trong tay lên, theo đó ma khí cuồn cuộn mà sát khí khiếp người. Giống như bốn ngọn núi đổ về phía trước, khiến cho Lâm Nhất ở trong vòng vây vừa nhỏ yếu lại cô đơn bất lực!
Đúng vào lúc này, Lâm Nhất bỗng nhiên trợn mắt lên, hai đạo huyết quang trong nháy mắt xuyên qua hắc ám quét ra xung quanh. Sau đó song chưởng vung lên, từng đạo pháp lực hào quang bay nhanh ra. Nhân Ma Ấn, Nguyệt Ma Ấn, Nhật Ma Ấn, Chu Tước Ấn, Huyền Vũ Ấn đột nhiên hình thành, ngay sau đó là một ngàn một trăm hai mươi tám đạo thủ quyết chồng lên nhau. Hắn thuận thế giơ tay lên trời mà chỉ, mà ma phủ từ lục ấn hợp nhất vẫn chưa xuất hiện, ngược lại cả người thoáng chốc chôn vùi trong một mảng mây đen dày đặc.
Trong nháy mắt, một đạo thân ảnh cao lớn sáu, bảy mươi trượng phá mây mà ra. Áo bào tro ngàn năm như một ngày lập tức rách tan, thay vào đó là thân hình to lớn và huyền kim lân giáp bọc trên người. Đặc biệt là tóc rối hoành không, mi dài dựng thẳng, trong mắt phun ra huyết quang, hơn nữa mi tâm có một đạo ấn ký màu đen chớp động, uy thế sắc bén tà cuồng ùa ra.
Búa lớn đang muốn đánh xuống của bốn đạo ma ảnh lại bỗng nhiên ngừng lại.
Lâm Nhất vẫn ở trong vòng vây, thân hình biến hóa tất nhiên cao lớn uy mãnh, mà so sánh với bốn vị Ma Thần này thì vẫn kém hơn một chút. Hắn thấy đối phương cử chỉ dị thường, không dám nghĩ là may mắn, thừa cơ lại hai tay vung nhanh. Hai ngàn hai trăm năm mươi sáu đạo thủ quyết giống như dòng nước xiết vỡ đê trút xuống.
Khi Thanh Long Ấn của Thiên Ma Cửu Ấn được tế ra, trước sau hơn bốn ngàn đạo pháp quyết đã đột nhiên chồng lên nhau, thất ấn hợp nhất bỗng nhiên mà thành!