Vô Tiên - Chương 2379:
Lâm Nhất đã thu hồi Thiên Sát Lôi Hỏa, giương mắt nhìn xung quanh. Hành lang từ tử thạch xây thành này vẫn như lúc ban đầu. Cho dù là hào quang màu tím ở cuối bóng tối cũng thế.
Bùm bùm.
Hổ Đầu lại cầm thiết bổng chọc xuống đất, tò mò hét lên:
- Người đâu... Người đâu...
Lão Long bị ồn ào làm phiền, lại khó hiểu, thét hỏi:
- Ta và lão đại đều ở đây, ngươi còn tìm ai?
- Hổ ca không phải người mù!
Hai mắt Hổ Đầu trừng lên, đúng lý hợp tình nói tiếp:
- Trước đây, Thiên Tinh nói là bị người ta phục kích, trước mắt lại không thấy một bóng người. Nha đầu đó chẳng lẽ bị dọa tới hồ đồ, ngươi nói xem có phải không?
Hắn cầm thiết bổng, ưỡn ngực, thản nhiên bước về phía trước, phất tay nói:
- Nếu có yêu ma quỷ quái thì cứ đánh giết. Để Hổ ca dẫn đường.
Lão Long có lòng muốn ngăn cản, lại không biết nói gì. Hắn đành phải nhìn về phía Lâm Nhất, trên nét mặt lộ vẻ bất đắc dĩ.
Hổ Đầu chỉ cần nhắc tới nữ tử ở trước mặt lão Long, trên khí thế lập tức chiếm thượng phong. Biện pháp này lần nào cũng đúng, khiến Hổ ca rất đắc ý. Để đối phương dẫn đường vượt quan rất là thoải mái, người này cũng có chút không phục. Mà hắn vừa muốn cất bước, phía sau có người quát lên:
- Đứng lại cho ta!
Lão đại tức giận rồi à?
Hổ Đầu vội vàng quay lại cười nói:
- Lão đại.
Lâm Nhất đứng yên tại chỗ, không nhìn Hổ Đầu mà nói với lão Long:
- Thiên Tinh bị ám toán, cũng không phải ngẫu nhiên. Mà trong Tử Tiêu điện có chín cửa đá, hiện giờ chỉ chọn một cái để thử. Bất kể kế tiếp như thế nào, vẫn phải chi!
Lão Long hiểu ý, xoay người đi trước dò đường. Hắn đi ngang qua bên cạnh Hổ Đầu, quơ quơ ngân đao trong tay. Không nói cũng hiểu, tiểu Hổ Đầu, ngày sau thu thập ngươi!
Hổ Đầu thì phồng mũi, tư thế không coi ai ra gì.
Lâm Nhất đi đến trước mặt Hổ Đầu, nhẹ giọng nói tiếp:
- Ngươi còn dám không nghe lời, ta sẽ gọi ngươi một tiếng Hổ ca.
Hổ Đầu vội vàng liên tục lắc đầu, cười nói:
- Khà khà! Lão đại ngươi tha cho ta đi ta đi! Chớ có bức lão Long trở mặt động thủ, ta và hắn tuy không phân cao thấp, nhưng muốn thắng hắn cũng không phải dễ.
Hắn quay lại xoay người đuổi theo lão Long, còn không quên thân thiết gọi:
- Huynh đệ, có Hổ ca làm hậu thuẫn, ngươi cứ thoải mái mà đi.
Lâm Nhất đi theo phía sau hai vị huynh đệ, ba người theo hành lang tiếp tục tiến về phía trước.
Lại qua một canh giờ, đường đi lại có biến.
Ba người bị bức phải dừng lại, đều thần sắc nghi hoặc.
Hành lang tử thạch giống như đao chém gãy ra từ giữa, phía trước là một mảng hắc ám rất nặng. Thần thức dò xét, không thấy điểm cuối. Có sát khí dày đặc từ trong bức tới, khiến cho ba huynh đệ cảm thấy dị thường.
Lão Long và Hổ Đầu, đều cả người không thoải mái, cho dù khí tức trong cơ thể cũng trở nên chậm chạp theo. Mà trước mặt lại có sát khí lạnh lẽo và vô cùng bạo ngược, khiến người chỉ muốn theo đó càn rỡ phát tiết một phen!
Hai huynh đệ không ổn không ổn, quay lại phía sau, đều ngẩn ra.
Chỉ thấy mi tâm của Lâm Nhất lồi ra một đạo ấn ký màu đen, giống như một con mắt không có đồng tử. Hơn nữa trong ánh mắt hắn có hắc khí quanh quẩn, khí thế cuồng ngạo hồn nhiên thiên thành, hơn nữa đuôi lông mày nhướn lên, khóe miệng khẽ nhất, giống như là tà thần, khiến người ta nhìn thấy mà sợ!
Hổ Đầu không kịp nghĩ nhiều, cả kinh nói:
- Trời ạ! Lão đại trúng tà.
- Đánh rắm!
Lão Long nhổ một ngụm nước bọt về phía Hổ Đầu, sau đó ung dung nói:
- Lão đại chính là tam tu nhất thể, nơi đây ma khí đại thịnh, chính là lúc Ma tu của hắn đắc thế.
Hổ Đầu tự biết lỡ lời, dứt khoát co đầu rụt cổ không dám nói gì.
Trong nháy mắt, Lâm Nhất thần sắc như thường. Hắn thu hồi Kim Long kiếm, lại giơ tay lên sờ sờ mi tâm, trầm ngâm một thoáng, nói:
- Đúng như lời lão Long nói, cũng không rõ thế nào.
Hắn đi qua bên cạnh hai vị huynh đệ, một cước bước vào trong hư không. Sau nháy mắt, ma khí bốn phía dập dềnh!
Lão Long đột nhiên nói:
- Lão đại xem kìa.
Trong hai mắt Lâm Nhất huyết quang chợt lóe.