Vô Tiên - Chương 2327:
Lâm Nhất cúi xuống nhìn về phía sơn cốc hai bên và xung quanh, lại ngẩng đầu lên. Nhớ rõ có người nói, các tầng của Cửu Thiên tháp là tái hiện tình cảnh cửu thiên. Nếu đúng như vậy, đó chẳng lẽ không phải chính là một tấm dư đồ cực lớn của Bích Tiêu giới thiên à?
Nguyên Tín Tử chuyển động tại chỗ một lát, vuốt râu dừng chân, thoáng nhìn về phía năm người Lịch Túc cách đó không xa, sau đó nhìn về phía Lâm Nhất. Thấy đối phương vẫn đứng ngẩn ngơ, hắn không nhịn được nói:
- So với cứ bị vây ở đây, chẳng thà phân công nhau làm việc. Nếu gặp hung hiểm thì thay đổi lộ tuyến.
Lịch Túc và mấy vị đồng bạn ngơ ngác nhìn nhau, đều sắc mặt tối sầm. Trước đây nếu không phải Lâm tôn một đường che chở, căn bản là nửa bước cũng khó đi. Mà Nguyên Tín Tử lại muốn phân công nhau làm việc, bỏ mặc sự sống chết của năm người mình.
Nguyên Tín Tử ngẩng đầu nhìn, lại hỏi:
- Ý Lâm tôn thế nào.
Trên Thiên khung quang hoa chớp động, cũng rất kỳ dị. Mà lên đường quan trọng hơn, phía trước còn cát hung khó lường, có thời gian ngẩng đầu nhìn trời thì chẳng thà cúi đầu để ý dưới chân.
Lâm Nhất quả nhiên cúi đầu, theo tiếng nhìn Nguyên Tín Tử, trầm ngâm nói:
- Cứ theo ý ngươi!
Nguyên Tín Tử thầm thở phào, cười nói:
- Ha ha! Lâm tôn biết nghe lời phải, quả thật là phong phạm cao nhân!
Hắn lui về phía sau hai bước, quan sát sơn cốc cổ thú Giao Di thường lui tới, xốc lại tinh thần mà nóng lòng muốn thử. Chỉ cần cẩn thận hơn một chút, toàn lực lướt đất đi nhanh, thoát khỏi sự dây dưa của đàn thú chắc không khó. Chỉ đợi tìm Bích Tiêu cốc trong truyền thuyết, liền có thể vượt giới tới tầng thứ bảy của Cửu Thiên tháp.
Chỉ lát sau, Nguyên Tín Tử xoay người lại.
Chẳng trách xung quanh rất là im ắng, thì ra sáu người bọn Lâm Nhất và Lịch Túc đều đứng tại chỗ không nhúc nhích, căn bản không thấy có dấu hiệu lên đường.
- Đây là...
Nguyên Tín Tử khó hiểu.
- Ngươi cứ tự tiện, chúng ta nghĩ kỹ rồi sẽ đi.
Lâm Nhất thờ ơ đáp lại một câu, lại giương mắt nhìn về nơi xa. Đám người Lịch Túc phía sau hắn cũng liên tục gật đầu phụ họa, ai nấy thần sắc ám muội.
Nguyên Tín Tử có chút xấu hổ, nhất thời không biết nói gì. Mà hắn vốn định lên đường, lại chậm chạp không cất được bước.
Đúng vào lúc này, Lâm Nhất bỗng nhiên nói tiếp:
- Chư vị tự giải quyết cho tốt, cáo từ...
Hắn sau khi bỏ lại một câu, giơ tay lên triệu ra một thanh kim kiếm, nhẹ nhàng nhảy xuống triền núi, tới thẳng sơn cốc lúc trước. Thế đi của hắn rất nhanh, năm người bọn Lịch Túc tâm hữu linh tê, không hẹn mà cùng nhảy lên, không ngờ đi theo.
Trong nháy mắt, trên triền núi chỉ còn lại một mình Nguyên Tín Tử.
Hắn nhìn xung quanh, thần sắc hoài nghi, lại không rảnh để kinh ngạc, vội vàng mau chóng đuổi theo. Mấy người đó chẳng lẽ có gì đó giấu mình, tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua!
Sau nháy mắt, đại địa rung chuyển, ngàn vạn Hổ Ngạc từ các góc sơn cốc xông ra. Theo đó khói đen cuồn cuộn, thanh thế kinh người!
Lâm Nhất đi nhanh, người ở trên đường, vung tay ném ra. Kim Long kiếm rời tay mà đi, hóa thành một đạo kim quang nghìn trượng, tức thì xuyên qua sơn cốc đâm thẳng về phía trước. Kim quang to hơn trượng, có vô số kiếm quang lấp lánh vờn quanh, trong đó có hành lang ba thước, giống như chính là một sinh lộ kiếm trận mở ra. Hắn bay nhanh, đột nhiên chui vào trong kim quang rồi biến mất. Đám người Lịch Túc không chút do dự, ai nấy thế đi không ngừng.
Nguyên Tín Tử chỉ đi sau một bước, ngàn vạn Hổ Ngạc đã chen chúc ùa tới. Hắn không dám do dự, thế đi như điện, đâm đầu lao vào trong kim quang phía trước.
Trong phút chốc, đàn thú phô thiên cái địa đã vùi lấp sơn cốc.
Bên trong những bóng đen sôi trào, một đạo kiếm quang màu vàng cực lớn đâm về phía trước. Nó giống như là một ánh bình minh đâm xuyên đêm dài, nhưng có người chạm đến liền lập tức hôi phi yên diệt. Mà nó trong nháy mắt đã bay đi mấy ngàn trượng, đột nhiên vượt qua sơn cốc mấy trăm dặm, tất cả chỉ trong nháy mắt.
Khi đạo kim quang thần dị đó biến mất, sơn cốc đang tiếng động lớn rầm rĩ lập tức an tĩnh lại.
Trên một đồi núi nhỏ hẹp khó thấy, bảy bóng người lần lượt đứng lại. Trong đó Lâm Nhất đã thu hồi Kim Long kiếm, một mình tiến về phía trước. Sáu người bọn Lịch Túc thì tò mò xoay người lại, ai nấy thần sắc không rõ. Nguyên Tín Tử lườm mấy tiểu bối đó một cái, không quên quan sát xung quanh.
Bên trái gò núi chính là sơn cốc vừa đi qua. Phía bên phải, đằng sau thì là vách núi cao. Phía trước có quái thạch lởm chởm mà núi non trùng điệp, cũng có cây cối rậm rạp, cũng là hiểm trở trùng trùng mà không thấy đường đi. Đặt mình ở đây, giống như thân hãm tuyệt cảnh. Sớm biết như vậy, tại sao còn làm điều thừa? Chỉ là để khoe ra kim quang kiếm trận thần dị phi phàm đó à?
Nguyên Tín Tử nghi hoặc nói:
- Lâm tôn! Nơi này cũng an nhàn, lại không có đường đi, chúng ta không thể trèo đèo lội suối à?
- Ngươi không đi một mình, vì sao lại theo tới đây?
Nguyên Tín Tử thần sắc quẫn bách, lúng ta lúng túng nói:
- Cái ở...
Hắn tâm niệm xoay chuyển cực nhanh, vẫn muốn phân trần vài câu, mà bóng người cách đó không xa lại không thèm quay đầu, tiến thẳng về phía trước, phi thân nhảy lên một khối nham thạch, sau đó lại cao giọng nói:
- Nếu không có đường để đi, trèo đèo lội suối có ngại gì.