Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2326:

Vừa thoát khỏi hàng sói lại vào hang hổ?

Từ trên trời hạ xuống đó không phải là mãnh hổ, mà là bốn quái vật tướng mạo xấu xí. Đều có thân thể hơn mười trượng, hình dạng giống như rắn to, lại ở bụng mọc ra tứ chi, trên lưng còn có ba đôi cánh chim, miệng phun mùi tanh mà thế tới nhanh mạnh, hung tợn vồ tới Nguyên Tín Tử.

Thân hình Nguyên Tín Tử chưa đứng vững đã ngạc nhiên biến sắc.

Cảnh Tiêu giới này đúng là hoàn cảnh hiểm ác, có thể để cho người ta thở đã không?

Nguyên Tín Tử lúc này không dám lơ là, bằng không lại rơi vào kết cục bị quần ẩu. Theo tay áo hắn phất một cái, một đường lưu quang bay ra, bỗng nhiên hóa thành bốn đạo kiếm quang cực lớn dài mấy trượng, đều mang theo sát khí sắc bén, phân biệt nghênh bốn dị thú ngoài hơn mười trượng.

Trong nháy mắt, địch ta va chạm.

Nguyên Tín Tử vẫn rời khỏi mặt đất ba thước ngẩng đầu quan vọng, nhưng không chờ được tiếng nổ vang vọng như trong tưởng tượng. Chỉ thấy bốn quái vật đó đột nhiên phe phẩy sáu cái cánh trên lưng, không ngờ ở trong không trung vẽ ra một ngân quang gấp khúc huyền diệu, lập tức tránh được phi kiếm, sau đó lại điên cuồng đánh tới, dần thành thế vây kín.

Đó chỉ là bốn con dị thú thượng cổ mà thôi, chẳng lẽ cũng biết sự lợi hại của phi kiếm à? Không, không! Không liên quan tới linh trí, chỉ do bản tính giết chóc!

Nguyên Tín Tử miệng há to, muốn triệu hồi phi kiếm thì đã muộn rồi, vội vàng xoay người chạy lại, há miệng phun ra một đạo hắc quang, lập tức giơ tay lên điểm nhanh, một thanh ma kiếm dài mấy trượng phá không mà ra, đột nhiên bổ vào trên người một con cổ thú đang chặn đường. Tiếng nổ ầm ầm, bóng thú sụp đổ. Hắn thừa cơ xông ra ngoài, nháy mắt đã đến cốc khẩu, lòng còn sợ hãi vội vàng ngừng lại. Khi hắn phát hiện trước sau không có gì nguy hiểm mới chật vật hạ xuống đất.

Cách đó không xa có người không bỏ lỡ thời cơ nịnh hót:

- Tiền bối tu vi cao cường, khiến người ta khâm phục không thôi.

Không ngờ còn có người phụ họa:

- Đó là tất nhiên rồi, Nguyên Tín Tử trưởng lão vốn là cao nhân Ma thành, danh chấn một phương.

Hừ! Nếu không phải bất đắc dĩ, bản trưởng lão cũng chẳng buồn tính toán với một đàn cổ thú. Chậm đã, mấy tiểu bối này lời nói trêu chọc, rõ ràng là có ý trào phúng?

Nguyên Tín Tử giơ tay lên vẫy một cái, ma kiếm ở phía sau đột nhiên biến mất.

Sơn cốc phía trước vẫn là tình hình như lúc mới tới, um tùm yên tĩnh. Nhìn qua, trường đại chiến với Hổ Ngạc giống như chưa hề phát sinh.

Quay đầu lại nhìn, vẫn là một mảng sơn cốc yên tĩnh. Quái vật biết bay đó cũng không còn bóng dáng.

Không cần nghĩ nhiều, chỉ có triền núi dưới chân là nơi an ổn. Mà bên trong sơn cốc hai bên thì trải đầy cấm chế, hơi chạm vào là sẽ dẫn tới đàn thú vây công.

Nguyên Tín Tử nhìn xung quanh, thở dốc, sắc mặt âm trầm. Liên tiếp gặp phải quẫn cảnh, chỉ có thể nói là vận khí rất xấu. Mà mấy tiểu bối dám buông lời trêu đùa, đúng là nực cười! Hắn không thể nhịn được nữa, đột nhiên quay đầu lớn tiếng quát lên:

- Tiểu bối đáng chết.

Một bóng người áo xám chậm rãi tới gần, hỏi:

- Không việc gì chứ?

Cốc khẩu to mấy tượng, kẹp trên một triền núi thấp bé, cũng nối liền với thế núi trái phải hơn nữa càng đi càng cao, cuối cùng hòa thành một thể với rừng rậm núi cao. Mà ở giữa thì có hai tòa sơn cốc rộng hơn mười trượng, ngăn cách ở giữa. Lúc trước sáu người đều ở chỗ này, năm người Lịch Túc ánh mắt trốn tránh mà vẻ mặt đáng giận, Lâm Nhất lại tựa cười mà như không phải cười.

Da mặt Nguyên Tín Tử run run, chậm rãi chắp tay, sau đó thần sắc như thường, rất vô tội thở dài:

- Trước gặp Hổ Ngạc vây công, sau lại bị Giao Di khi nhục, đúng là đáng giận.

Hắn thuận thế phất tay chỉ một cái, phân trần:

- Bốn quái vật có sáu cánh, giống như chim mà giống như rắn đó. Chính là thượng cổ dị thú, tên là Giao Di, có thiên phú kỳ năng, có thể so với tu sĩ cảnh giới Hóa Thần, mặc dù không đáng nói đến, lại con nào con nấy không sợ cấm chế của giới thiên.

Lâm Nhất đứng cách đó không xa, mỉm cười quan sát vẻ mặt của Nguyên Tín Tử, thầm gật đầu công nhận, phụ họa:

- Giới này cổ thú đông đúc, hơn nữa không kiêng nể gì, thực sự có chút phiền phức.

Hắn vừa tới nơi này, dĩ nhiên cảm thấy không ổn. Tuy nói Huyễn Đồng không đối phó được những cổ thú này, nhưng muốn có phát hiện dị thường trong sơn cốc thì cũng không khó. Khi hắn thấy cấm chế không chỗ nào không có, liền đúng lúc lên tiếng nhắc nhở. Chỉ tiếc có người tự tác chủ trương, chịu thiệt là không thể tránh được!

Ngoài ra, thượng cổ dị thú tuy là cấm chế biến thành, nhưng lại cường đại hơn so với vật sống. Bên này đánh tan một đám, bên kia lại diễn sinh ra một đám khác, căn bản chính là giết không hết, đánh không lùi, nếu cứ tiếp tục dây dưa, chắc chắn sẽ không ngừng không nghỉ. Chuyến đi Cửu Thiên tháp cũng chung kết ở đây!

Nguyên Tín Tử thấy Lâm Nhất cũng thúc thủ vô sách, hơi cảm thấy an ủi, lại không nhịn được lo âu nói:

- Vậy nên làm thế nào cho phải, chẳng lẽ phải bỏ dở nửa chừng.

Lâm Nhất nhún nhún vai quay sang bên, ngẩng đầu nhìn lên.

Nguyên Tín Tử muốn nói tiếp, lại không có ai để nói, vung tay áo, lẩm bẩm:

- Vẫn không rõ tung tích của Bích Tiêu cốc, hiện giờ lại bị vây ở đây. Mà đi qua sơn cốc thì từng bước hung hiểm.

Lâm Nhất không để ý tới Nguyên Tín Tử, vẫn nhìn trời tới xuất thần.

Ánh mặt trời trên đỉnh đầu vẫn cao không lường được, cũng đã không còn mông lung mờ nhạt như lúc trước, mà là xanh trắng như tẩy hơn nữa sáng ngời như gương. Chăm chú nhìn một lát, giống như có vân quang biến hóa, sau đó thì hiện ra cảnh tượng sông ngòi, núi rừng, cùng với vạn vật sinh sôi. Lại nhìn kỹ, vân quang ảo tượng rộng lớn bát ngát đó không phải là đình trệ bất động, mà là đang chậm rãi biến hóa. Lờ mờ có sơn băng địa liệt, mưa gió lôi điện, có cá lớn nuốt cá bé, có sinh tử đổi dời.

Tất cả những cái đó chỉ là vân quang ảo tượng, hay là ảnh ngược của cấm chế? Một góc trong đó sao nhìn có chút quen mắt?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free