Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2317:

Thọ nguyên của tu sĩ theo tu vi cao thấp mà khác nhau.

Sau khi trúc cơ, có thể sống đến hơn hai trăm tuổi. Mà căn bản chưa kịp thở lại phải liều mạng tu tới Kim Đan kỳ. Nếu không, chỉ có thể hóa thành bụi đất. Nếu may mắn có thành tựu, theo đó mà hưởng thọ nguyên năm trăm tuổi.

Trong mắt phàm nhân, xuân thu năm trăm năm đã đủ lâu rồi. Nhưng đối với tu sĩ mà nói, hơn phân nửa năm tháng trong đó đã bị luyện khí trúc cơ chiếm mất. Thời gian còn lại đều quý như vàng. Cứ liên tiếp chạy như điên như vậy, dùng hai trăm năm còn lại, toàn lực ứng phó lao về phía Nguyên Anh kỳ,

Từng đạo thân ảnh vội vàng, giống như cá bơi ngược dòng, cho dù tránh thoát sóng to gió lớn và thiên tai, vẫn không khỏi thất bại trong gang tấc mà phơi thây ven đường. Nhưng có người vượt được ngọn sóng, trời cao cho mượn thêm năm trăm năm!

Có điều, hành trình dài đằng đẵng vẫn chưa thực sự bắt đầu!

Nguyên Anh Hóa Thần cũng không dễ dàng. Người được như mong muốn có thể nói là trong vạn không được một. Người tu thành Nguyên Thần, thọ nguyên sẽ tăng tới ba ngàn tuổi. Mà tiên đạo như lên núi, càng cao càng khó đi hơn nữa không tiến thì lùi. Muốn sống lâu, vậy xin hãy tiếp tục dũng cảm tiến tới.

Cảnh giới Luyện Hư, thọ nguyên sáu ngàn; Tu tới Hợp Thể, chừng một vạn hai ngàn năm!

Đi đến được đây, chớ có đắc ý. Không thấy đám người Dư Hằng Tử của Hành Thiên môn tuyệt vọng tới mức được ăn cả ngã về không à?

Nếu có ngày thối thể thành tiên, có lẽ có thể thở phào. Thọ nguyên có liên quan tới Phạm Thiên tứ cảnh, trong ngọc giản ghi chép của Vô Tiên Tử có nói rõ. Tiên nhân, Thiên Tiên và Kim tiên, phân biệt là hai vạn, năm vạn và tám vạn. Tiên Quân thì mười vạn tới hai mươi ba mươi vạn. Niên hạn của mỗi người sẽ có xê dịch đôi chút, nhưng tình hình đại khái là như vậy.

Mấy vạn, thậm chí là hơn chục vạn năm, đủ để thương hải biến tang điền. Mà tu sĩ bế quan một lần, phải lâu tới cả ngàn năm. Thọ nguyên dài đằng đẵng như vậy, cũng chỉ là thêm mấy lần nhập định tu luyện công phu mà thôi. Vậy phải làm thế nào đây? Chỉ thấy trên đường bóng người vội vàng, ai nấy bước chân đẩy nhanh. Khi do dự, ngừng chân nghỉ ngơi một chút rồi lại tiếp tục đi.

Đi đi! Bất kể mưa gió, đừng hỏi sinh tử. Nếu đã bước lên con đường này, vẫn thì đã định trước là vĩnh viễn không có ngừng lại. Mà vân thiên tiêu dao mình truy tìm vẫn ở phía trước.

Trên cồn cát, Lâm Nhất ngồi lặng đi rất lâu.

Bất tri bất giác, không ngờ đã đọc hết một lần ghi chép trong ngọc giản. Nếu nhắc tới, lão giả phơi thây ven đường này kinh lịch khi còn sống cực kỳ phức tạp, hơn nữa lại không thiếu trắc trở và kinh tâm động phách. Cho dù là Lâm mỗ tự xưng bất phàm, chỉ sợ cũng khó có thể đánh đồng. Mà đạo hiệu Vô Tiên Tử của hắn thì càng lộ ra mấy phần thoải mái nhìn thấu ồn ào!

Lâm Nhất chậm rãi nhìn về phía hố cát phía trước, trong thần sắc lộ ra vẻ hiu quạnh và tang thương. Giống như phơi thây ven đường và hóa thành tro tàn không phải là lão giả, mà là bản thân Lâm Nhất hắn.

Bao nhiêu thị phi ân oán chỉ là thoang qua. Tất cả tình thiên hận hải đều trở về với bụi bậm.

Lâm Nhất thở dài, ánh mắt bình tĩnh hơn rất nhiều, cho dù nỗi lòng đang lên xuống cũng có thêm mấy phần thản nhiên.

Lâm Nhất tay trái cầm ngọc giản, tay phải lấy ra Tử Kim Hồ Lô. Đúng lúc này, phía sau có động tĩnh truyền đến.

- Lâm tôn! Đại mạc này cổ quái quá.

Một bóng người thở hổn hển đi lên cồn cát, sau đó trầm trọng rơi xuống đất, lập tức vội vàng ngồi xuống nghỉ ngơi, cũng không quên lên tiếng chào hỏi rồi nói tiếp:

- Chúng ta lạc đường rồi.

Đó là Nguyên Tín Tử đã mỏi mệt vô cùng, cuối cùng cũng đuổi tới.

Lâm Nhất cũng không quay đầu lại ừ một tiếng, cầm hồ lô lên uống một ngụm. Rượu như năm tháng, năm tháng như rượu, nhạt nhẽo hay là vị đậm, cần phải chậm rãi thể hội. Cái gọi là lạc đường, chỉ là lòng vòng tại chỗ mà thôi. Đường, vẫn là đường.

Nguyên Tín Tử thì ném xuống một khối thần thạch đã vỡ vụn, lại lấy ra một khối khác cầm trong tay. Hắn vừa hấp thu vừa đưa mắt nhìn bốn phía, có chút lo lắng hỏi:

- Chắc hẳn Lâm tôn đã sớm nhìn ra manh mối, không biết có đối sách gì không?

Lâm Nhất rất dứt khoát đáp:

- Không!

Nguyên Tín Tử hự một tiếng, đành phải nhắt chặt mắt miệng. Đi liền ba tháng, thực sự khiến người ta mệt muốn chết rồi. Cần phải điều tức nghỉ ngơi một chút.

Lâm Nhất vẫn uống rượu mà thần sắc xa xăm, ngọc giản ở tay trái đã vô thanh vô tức hóa thành mảnh vụn. Mười vạn năm mưa gió phí hoài, chỉ là một hạt cát trong xa mạc. Hắn cúi đầu nhìn nhìn, bỗng nhiên nói:

- Nguyên Tín Tử! Không ngại thì nói cố sự của ngươi một chút đi.

Nguyên Tín Tử mở mắt, thần sắc hơi kinh ngạc, khó hiểu nói:

- Lâm tôn sao lại có hứng thú như vậy?

Lâm Nhất phất tay áo, hạt cát và vụn ngọc cuối cùng không thể phân biệt.

Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, trả lời:

- Một cành cây một ngọn cỏ, một hạt cát một viên đá đều khiến Lâm mỗ cảm thấy hứng thú, càng đừng nói tới cao thủ Động Thiên ở Ma thành như ngươi.

- Tại hạ không dám nhận.

Nguyên Tín Tửvội vàng nói một câu, khiêm tốn không nhịn được trong lòng lo sợ. Ở chung lâu ngày, sớm đã lĩnh giáo. Vị cao nhân này nếu mặt nghiêm thì không sao. Chỉ sợ mỗi bộ dạng tươi cười hiền lành của hắn, ngược lại khiến người ta không biết phải làm sao.

Lâm Nhất lại giơ hồ lô lên, giống như đang chăm chú lắng nghe.

Nguyên Tín Tử do dự một chút, nói:

- Sống tầm thường vô vi sống đến giờ, thật sự không có cố sự đáng để nhắc tới...

Hắn sống hơn mấy vạn năm, luôn cẩn thận rụt rè hơn nữa lại nhún nhường, rất ít có lúc xuân phong đắc ý. Mấy năm trở thành trưởng lão quản sựđã được cho là một đoạn thời gian huy hoàng nhất trong đời rồi. Mặc dù ngắn ngủi, lại vẫn khiến người ta nhớ mãi không quên. Ngoài ra thì còn gì đáng để hồi vị nữa?

Lâm Nhất không đợi được trả lời mà mình muốn, giống như có chút bất ngờ, lại lắc đầu không truy hỏi, vươn tay trái nhẹ nhàng tóm về phía trước. Đống cát vàng xen lẫn mảnh ngọc trong nháy mắt bay lên một mảnh nhỏ, xoay tròn ngoài ba thước. Hắn thần sắc ung dung, ánh mắt không linh. Sau đó, trên tay bấm mấy đạo pháp quyết.

Nguyên Tín Tử vẫn đang chờ hỏi, lại không thấy có người lên tiếng. Hắn vội vàng thổ nạp điều tức tiếp, lại không nén được tò mò nhìn lại. Vị cao nhân này thực sự nhàn hạ thoải mái, không ngờ còn nghịch cát.

Lâm Nhất vẫn ngồi ngay ngắn, cát mịn bay lên trước người có biến hóa. Bên trong cát mịn đang xoay tròn lờ mờ ẩn chứa mấy phần khí cơ khó hiểu. Mà trong nháy mắt, cát vàng bỗng nhiên rơi xuống, lập tức có ánh huỳnh quang lấp lánh hơn nữa đột nhiên trở nên ngưng tụ, trong nháy mắt hóa thành một trụ ngọc to bằng ngón cái. Theo pháp quyết của hắn điểm nhẹ, trụ ngọc quán thông từ giữa, hiện ra tám cái lỗ, trước bảy sau một. Ngón tay hắn lai gẩy gẩy, lập tức nổi tiếng gió.

Thấy thế, Nguyên Tín Tử giật mình.

Đó hẳn là một loại tiểu pháp môn chưa thấy bao giờ, nghĩ vật hóa hình mà thôi. Vật biến thành cũng không có gì lạ, gọi là ngọc tiêu.

Không đúng! Ngọc tiêu đó không phải là tự dưng xuất hiện, rõ ràng là từ cát vàng luyện chế mà thành. Cũng không thấy thủ đoạn luyện chế, cát vàng tại sao trực tiếp biến thành vụn ngọc rồi ngưng tụ thành tiêu?

Còn có tiếng gió đó nữa, nức nở trầm bổng mà như khóc như than, lập tức liền giống như sơn tuyền dâng trào mà khí thế cuồn cuộn. Vẻ lạnh lẽo bỗng nhiên ùa tới, khiến cho xung quanh thoáng chốc như rơi vào trong hoang vắng.

Nguyên Tín Tử thần sắc ngơ ngẩn, chỉ cảm thấy tâm niệm hoảng hốt mà khó có thể kiềm chế. Giống như đứng trên vách núi rất lâu, bỗng nhiên bừng tỉnh, giãy dụa mấy cái, lại thân bất do kỷ. Hắn chẳng buồn nghĩ nhiều, thất thanh nói:

- Lâm tôn...

Trên tay Lâm Nhất điểm một cái, ngọc tiêu nổ tung, theo đó hào quang hiện lên, rồi lại phiêu nhiên rơi xuống. Mà cát mịn xoay quanh đã không thấy đâu, chỉ có vụn ngọc chậm rãi trầm xuống. Trong nháy mắt, trên cát cát vàng ngọc trắng rất rõ ràng. Hắn chậm rãi xoay người, nhìn Nguyên Tín Tử thần sắc biến ảo hỏi:

- Có gì không ổn à?

Theo bốn phía trở về im lặng, tâm thần đang bất an của Nguyên Tín Tử cũng theo đó mà dần dần bình phục, vội vàng ra vẻ không có gì đáp:

- Mệt nhọc phiền lòng mà thôi, không có gì đáng ngại! Chỉ là tiếng tiêu đó quá động lòng người, không biết đến từ đâu mà tên là gì.

Hắn tuy nói như vậy, nhưng tim vẫn đập thình thịch. Bên trong tiếng tiêu đó giống như ẩn chứa uy thế siêu thoát thiên địa, vô hình vô ảnh, lại như có mặt khắp nơi, khiến người ta không thể trốn tránh. Hãm thân ở trong đó, ý vi sở động, sự chán nản và bàng hoàng đột nhiên nảy sinh. Nếu để mặc, không phải đạo cảnh vỡ nát thì cũng là đốn ngộ hữu thành.

Lâm Nhất quan sát vẻ mặt của Nguyên Tín Tử, lại nhớ lại hành động của mình. Không khỏi cười cười, sau đó nhìn về phía trước, nhẹ giọng nói:

- Một khúc hồng trần mười vạn năm, qua lại chỉ trong mây bay.

Tâm cảnh của hắn lúc này đã hoàn toàn bất đồng với hai lần trước sau quay về quê cũ. So với cố ý quên đi, đoạn tuyệt, không bằng thoải mái cầm lên bỏ xuống. Có cái chấp nhất, có cái đối mặt. Còn nhớ Thanh Vân Tử có nói: Thiên đạo, nó không phải là thứ gì.

Nguyên Tín Tử mắt chớp chớp, thầm cân nhắc dụng ý trong lời nói của Lâm Nhất. Hắn dường như có sở ngộ, lại không cho là đúng. Khi tâm niệm đang do dự, bốn phía lại có gió nổi lên. Hắn cả kinh nói:

- Lâm tôn thủ hạ lưu tình.

Nguyên Tín Tử vừa muốn há miệng, lập tức không nói ra lời. Mà vị cao nhân kia căn bản vẫn ngồi yên không nhúc nhích, mà xung quanh gió thổi lại càng mãnh liệt. Hắn vội vàng ngẩng đầu nhìn chung quanh, lập tức trố mắt ngạc nhiên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free