Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2316:

Tục ngữ có câu: Không có lửa làm sao có khói. Hoang mạc gặp lúc trước đều không thấy tình hình thế này.

Lâm Nhất chậm rãi khoanh chân ngồi xuống, trong thần sắc giống như có chút nghi hoặc. Sau đó, hắn thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn về phía giới tử trong tay.

Giới tử cũng không khác gì những cái đã thấy, trong không gian mấy chục trượng có vật tùy thân của chủ nhân, không ngoài một số thần thạch, tiên tinh, đan dược, ngọc giản, phù lục.

Lâm Nhất khu động thần thức xem xét một lần trong giới tử, thầm lắc đầu.

Từ những vật vụn vặt ra, chủ nhân của giới tử này chắc cũng có chút kinh lịch. Mà trong đó chỉ có hơn trăm khối thần thạch, có thể thấy được xuất thân cũng không giàu có. Mà so sánh với bất kỳ một tu sĩ nào Lâm mỗ đã giết trong hạp cốc, đều kém hơn không chỉ mười lần. Tuy lấy ra năm giới tử phân lượng nhẹ nhất thưởng cho đám người Lịch Túc, chỗ thần thạch còn lại cộng vào cũng phải hơn mấy vạn.

Chỉ một lát sau, Lâm Nhất đã không còn hứng thú. Cái bản thân cần, bất kể là đan dược, luyện khí, hay là phù trận, công pháp đợi đều là tồn tại bất phàm, cũng không cần đọc nhiều. Ngoài ra, chủ nhân của giới tử này tùy thân mang theo chưa chắc đã có thứ gì quý hiếm.

Lâm Nhất hai mắt khép hờ, nhẹ nhàng thở ra.

Đi Liên tiếp ba tháng, bất kể là ai cũng sẽ mệt mỏi. May mà Lâm mỗ là nhất thể tam tu, hơn nữa nhục thân cường hãn, nhất thời cũng không lo ngại.

Lâm Nhất điều tức một lát, lại nhìn về phía giới tử trên tay. Trước lúc cất đi, hắn hắn tùy ý lấy ra một chiếc ngọc giản. Đám người Nguyên Tín Tử vẫn còn ở xa, không ngại xem xét một chút.

Ngọc giản không phải là công pháp, mà là ghi chép tu hành của chủ nhân giới tử. Số chữ trong đó rất nhiều, hơn nữa cực kỳ chi tiết. Khúc đầu viết: Bản nhân Vô Tiên Tử, từ nhỏ đã hướng đạo, khổ tu hơn mười vạn năm.

Lâm Nhất bỗng nhiên cảm thấy có hứng thú. Đạo hiệu của Người tu hành rất có chú ý. Thí dụ như đạo hiệu của sư phụ thì có ý là trường không lăng vân; Lão huynh Chân Nguyên Tử thì có ý là bản nguyên chân tu. Cho dù là Xuất Vân Tử mập mạp cũng phải quảng cáo rùm beng một chút phẩm vị phiêu dật bất phàm của mình.

Mà chủ nhân của giới tử này lại tên là Vô Tiên Tử, rất có chút giở ông giở thằng, nhưng cũng đáng để nghiền ngẫm. Mà hắn nói khổ tu hơn mười vạn năm, không ngờ sống lâu như vậy à?

Lâm Nhất hơi trố mắt, tiếp tục nhìn ngọc giản trong tay.

Vô Tiên Tử sinh ra ở một làng chài ven biển Thiên Hoang của Bát Hoang. Vì lúc nhỏ thấy cảnh tiên nhân vượt biển, liền tâm sinh hướng về. Cũng bởi vậy mà không thể vãn hồi. Hắn từ trong tay trưởng bối trong thôn có được da thú có đồ văn, lại bất ngờ ăn vào vài cọng dị thảo linh dược, liền thử tự tu hành, lại chậm chạp không thấy tiến triển. Trong lúc đói choáng váng hoa mắt ra khỏi sơn động ẩn thân, mấy chục lão ấu của làng chài đều đã táng thân trong sóng thần.

Từ đó về sau, Vô Tiên Tử phiêu bạc tứ phương, chịu nhiều đau khổ. Năm mười sáu tuổi hắn bị bầy sói vây công mà nguy trong sớm tối, đúng lúc có tộc quần săn bắn đi qua, mới nhặt lại được một tính mạng.

Mà hắn trọng thương mới khỏi, liền bị trưởng lão trong tộc nhìn trúng, cũng gả cháu gái cho.

Kết quả là, Vô Tiên Tử cơ khổ không nơi nương tự dưới sự cảm ân, dần dần từ bỏ niệm đầu tu đạo thành tiên, thành thành thật thật sống những ngày tháng của phàm nhân. Ai ngờ trong nhà vừa có một tiểu tử béo tròn, lại gặp tộc quần tranh chấp, bà nương và nhi tử trong tã lót đều chết thảm. Khi hắn may mắn sống sót đối mặt với sơn thôn bị huyết tẩy, mấy độ thống khổ. Hắn dùng đao săn chém đứt một ngón tay của mình, thề sẽ báo thù cho tộc nhân ân tình sâu nặng, vì bà nương, ấu tử đáng thương.

Năm hai mươi tuổi, Vô Tiên Tử một mình rời núi, cuối cùng tìm được thị trấn có tu sĩ thường lui tới. Hắn gặp ai cũng bái sư, gặp ai cũng dập đầu. Hắn đã sớm quên mất tâm nguyện năm đó, hắn tu đạo thành tiên chỉ là vì báo thù. Sau khi gặp phải vô số sự ghẻ lạnh và trào phúng, hắn giống như ăn xin, cuối cùng được một vị tu sĩ Kim Đan thu về môn hạ.

Một phen luyện khí trúc cơ, Vô Tiên Tử cuối cùng cũng qua được cửa mà tu sĩ phải qua. Khi hắn qua trăm tuổi lại vẫn chưa được thể hội thu hoạch khổ tẫn cam lai, lại bị sư phụ ra lệnh bắt xuống núi. Tiếp theo có giết người cướp bóc, hơi chút lại bị đồng môn đe doạ và khi nhục. Bất đắc dĩ, hắn thừa cơ chạy trốn, còn lưng gánh tội danh khi sư diệt tổ.

Khi Vô Tiên Tử quay về đại sơn, tộc quần từng giết bà nương và ấu tử của mình đã không rõ tung tích. Hơn nữa trong Man Hoang di chuyển thường xuyên tùy ý, tất cả sớm đã cảnh còn người mất. Nếu đã không có cửa báo thù, tu tiên làm gì nữa? Trên đời này người tốt không được báo đáp, người xấu thì tiêu dao. Cái gọi là đắc đạo, chỉ là bành trướng thú tính, điên đảo nhân tính. Hắn quỳ gối trước mộ phần của bà nương và ấu tử, giống như phát điên gào khóc tự trách chửi mắng.

Vô Tiên Tử quay về sư môn, vừa cố chịu trách phạt vừa liều mạng khổ tu. Trăm năm sau, hắn tự tay giết sư phụ, từ đó về sau tàn nhẫn xảo quyệt, hơn nữa giết chóc thành tính! Hắn không muốn bị người ta bài bố, hắn muốn thành cường giả tiên đạo, nắm chặt vận mệnh trong tay mình.

Giết! Không ngừng giết! Chỉ có giết tất cả người chặn đường, cắn nuốt nhiều tính mạng hơn mới có thể sống được lâu hơn trong mưa máu gió tanh.

Cứ như vậy, Vô Tiên Tử từ tu vi Kim Đan, giết Nguyên Anh, rồi lại giết Hóa Thần, Luyện Hư Hợp Thể. Trong đây hắn cũng từng tẩu hỏa nhập ma, cửu tử nhất sinh. Mà hắn tâm trí cứng cỏi, cuối cùng thối thể thành tiên. Tiếp theo lại ngươi lừa ta gạt, ngươi tranh ta đoạt. Năm nào cũng vậy, tuổi nào cũng thế.

Vô Tiên Tử dần dần tu tới Tiên Quân trung kỳ, lại không có tiến cảnh. Ai nói tiên nhân trường sinh vĩnh tồn, cho dù tu sĩ Tiên Quân cũng có đại nạn thọ nguyên. Khi quay đầu lại nhìn lại, không khỏi tâm sinh ngỡ ngàng. Thiếu niên ở bờ biển kia, cùng với ước nguyện ban đầu tiêu dao ngoài mây trời của hắn sớm đã biến mất không thấy đâu.

Vô Tiên Tử lại tìm tới trước mộ phần của bà nương và ấu tử. Hắn đã đầu tóc bạc phơ, cười ha ha, lệ già chứa chan.

Rồi sau đó, Vô Tiên Tử ghi lại cuộc đời hơn mười vạn năm vào trong ngọc giản, mang theo giấc mộng ở bờ biển năm đó, lại khởi hành...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free