Vô Tiên - Chương 2301:
Một đạo thân ảnh màu xám xuyên qua đám người, hai mươi ba mươi vị cao thủ trong nháy mắt ngã xuống mất bảy vị. Kiếm quang của đối phương chỉ có năm thước, lại giống như lưỡi rắn ngoan độc hơn nữa không thể ngăn cản. Nhất là hoa kiếm xoay tròn lấp lánh đó, quỷ dị mà huyễn lệ, lại trong nở rộ sinh tử khó lường.
Chỉ trong nháy mắt, Lâm Nhất đã lướt qua trong đám người đang ngăn cản và xông tới. Sau lưng hắn bỏ lại một đống tàn chi. Mà dưới chân hắn không ngừng, chạy chung quanh, kiếm quang tung bay, tinh quang lượn vòng, sát khí sắc bén bức cho mọi người liên tục trốn tránh lui bước.
Khi không còn ai dám tới gần trong hơn mười trượng, Lâm Nhất mới dừng chân ổn định thân hình.
Tiếng động lớn cuối cùng cũng tạm thời bình tĩnh, mà bốn phía bóng người nhấp nhoáng. Pháp lực bị hạn chế, thần thông bị làm khó, một thanh phi kiếm sử dụng giống như phàm binh không ngờ lại cường đại như vậy?
Hơn hai mươi tu sĩ ngoài hơn trăm trượng đã từ trong hoảng hốt tỉnh lại, lại ngơ ngẩn nhìn huyết nhục hỗn độn trên đất. Ảo giác vừa rồi chỉ diễn ra trong nháy mắt, lại sinh tử sát qua vai.
Trên đất băng, hai người đang liều mạng cũng ngừng lại.
Hán tử mặt đen đó một tay ấn người trung niên dưới thân, một tay nắm tay chưa hạ xuống, thở hồng hộc kinh ngạc nói:
- Lâm lão đại.
Người trung niên nằm dưới đất, phi kiếm trong tay đã không còn hào quang. Hắn oán hận nhổ nước bọt xen lẫn với máu vào mặt hán tử mặt đen, sau đó nói:
- Lâm Nhất! Ngươi dám nhúng tay vào việc này, chính là kẻ địch của Ma thành.
Lâm Nhất vẫn trường kiếm chỉ xéo, mà sát khí lẫm nhiên, lạnh lùng quét nhìn tứ phương, ánh mắt hơi dừng lại một chút trên người mấy cao thủ Động Thiên, cũng không quay đầu lại theo tiếng nói:
- Đấu Tương! Lâm mỗ mỗi lần gặp đều thấy ngươi xui xẻo.
Không đợi người ta trả lời, hắn nói tiếp:
- Thượng Toàn! Ngươi chỉ là tay sai thủ hạ của Lăng Đạo, chết không đáng tiếc!
Hán tử mặt đen chính là Đấu Tương. Hắn vốn nên ở cùng một chỗ với người của Yêu Hoang, không biết vì sao lại bị vây công ở đây. Người trung niên thì là Mộc Linh cốc Thượng Toàn. Trừ hắn ra, trong đám người còn có mấy tu sĩ của Mộc Linh cốc.
- Lâm. . . Lâm tôn. . .
Đúng lúc này, trong khe hở của núi băng ở xa xa lần lượt có hơn hai mươi đạo thân ảnh bay ra. Trong đó Nguyên Tín Tử lộ vẻ vội vàng, rất thân thiết gọi một tiếng. Mà hắn vừa há miệng, liền trở nên do dự, dẫn theo mọi người ngạc nhiên dừng lại.
Lâm Nhất không ngờ thân hãm vòng vây, còn có một đám tu sĩ Ma thành chặn đường. Địch nhiều ta ít, không thể lỗ mãng. Huống hồ bên trong đối phương cũng có người quen.
Nguyên Tín Tử và đám người Lịch Túc lòng có cố kỵ, nhất thời không dám tiến về phía trước.
Lâm Nhất xuất thủ chính là giết liền mấy người, lập tức chấn nhiếp mọi người ở đây, cũng mượn thời cơ ngắn ngủi này phân biệt bắt chuyện với Đấu Tương, Thượng Toàn. Mà hắn không để ý tới Nguyên Tín Tử, cổ tay run lên, một luồng kiếm quang đột nhiên bay về phía sau, thoáng chốc huyết quang bắn ra mà đầu người lăn lộn. Thượng Toàn vừa rồi lên tiếng đe doạ đã người chia hai nửa.
Đấu Tương vẫn giơ cao quyền đầu, mà trên mặt trên người đã dính đầy máu. Hắn vẻ mặt kinh ngạc nhìn Thượng Toàn không đầu dưới thân, lại nhìn nhìn bóng dáng đang cầm kiếm mà đứng. Kiếm quang qua lại, sinh tử tách lìa. Tất cả nhanh như điện thiểm, căn bản không có dấu hiệu. Nếu là nhằm vào mình, chẳng lẽ không phải là kết cục đồng dạng à.
Lâm Nhất xuất kiếm rồi thu lại, khiến người ta hoa cả mắt. Trường kiếm dài năm thước đó vẫn kêu ong ong, giống như đang thích thú uống máu. Hắn thấy đám người ở xung quanh xao động hơn nữa sát khí hỗn độn, lập tức lui lại nhấc chân giậm một cái. Đầu của Thượng Toàn lập tức thành một đống bùn máu.
Lập tức, bốn phía an tĩnh.
Đấu Tương thở hổn hển, thầm nghĩ, nếu luận về tâm ngoan thủ lạt, mình và lão Long, Hổ Đầu cộng lại sợ rằng cũng không bằng người trước mắt này.
Đám người Lịch Túc thì vẫn ở xa xa quan vọng, cũng trợn mắt há hốc mồm. Lâm tôn rốt cuộc là thân hãm vòng vây, hay là đang cố ý khiêu khích?
Nguyên Tín Tử thì thở dài, lập tức lại lắc đầu. Hiền hoà tiêu sái, chỉ là một loại biểu tượng bên ngoài mà thôi. Mà hung tàn bạo ngược mới là bộ mặt chân thật của người nào đó. May mà đã sớm có lĩnh giáo.
Lâm Nhất vẫn lạnh lùng như cũ. Một cao thủ Động Thiên sơ kỳ viên mãn, cứ như vậy bị đạp nát đầu, cũng không còn thần hồn. Mà hắn thì giống như không để ở trong lòng, ngược lại khí thế bức nhân nói với xung quanh:
- Hừ! Các ngươi nếu không rời đi, đừng trách Lâm mỗ đại khai sát giới!
Đấu Tương đã từ dưới đất đứng lên, một cước đá văng ra tử thi không đầu. Hắn vừa vội thở hổn hển mấy cái, mang theo vết thương đầy người và vẻ mặt hận ý, loạng choạng đi tới bên cạnh Lâm Nhất, trầm giọng nói:
- Lão đại! Đám tu sĩ Ma thành này ai cũng đáng chết!