Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2300:

Một đám người lần lượt rơi xuống, đều thu thế không kịp, lập tức chen thành một đống, chật vật không chịu nổi.

Nguyên Tín Tử theo sau mà tới, tất nhiên cũng không có chỗ đặt chân. Hắn vốn muốn tránh né, chỉ là quá muộn, lập tức bùm một tiếng nện lên một thân người, nháy mắt liền dẫn tới tiếng mắng chửi. Mà khi hắn lảo đảo muốn đứng lên, đối phương đã sớm thừa cơ lách sang bên.

- Tiểu bối đáng giận!

Nguyên Tín Tử nhổ một ngụm nước bọt, hung hăng trừng mắt lườm xung quanh. Hắn thấy không ai còn dám càn rỡ, uy nghiêm không giảm vung vẩy cổ tay. Mà phi kiếm đang cầm tuy có hào quang lấp lánh, nhưng lại không vẩy ra được hoa kiếm. Hắn lại hừ một tiếng, phẫn nộ lướt qua đám người, giương mắt nhìn xung quanh, ngạc nhiên nói:

- Dưới băng nguyên không ngờ cất giấu một khe nứt lớn như vậy, đúng là khiến người ta ngạc nhiên.

Ngoài hơn mười trượng, Lâm Nhất nhìn xung quanh.

Bất ngờ tìm đến nơi này, Nguyên Tín Tử tự nhận công lao không nhỏ, vừa đi vừa nói:

- Nếu nói về ngạc nhiên, thiên địa như khắc từ băng ngọc này mới đúng là một chút cũng không quá! Hơn nữa nhìn thế núi hiểm trở, khe rãnh kinh tâm, hẻm núi rộng rãi, đúng là quỷ phủ thần công, lại hồn nhiên thiên thành, chậc chậc...

Hắn xúc động lắc đầu, bỗng nhiên lại thần sắc khẽ động, vội vàng tiến nhanh tới, giơ tay lên chỉ về phía xa nói:

- Lâm tôn...

Đúng lúc này, một trận gió theo khói lại thổi tới. Theo đó có tiếng động lớn quanh quẩn, rõ ràng dễ phân biệt!

- Phía trước có người đang chém giết.

Nguyên Tín Tử vừa dứt lời, trước mắt có bóng xám lóe lên, nháy mắt đã đi xa hơn mười trượng, dưới gánh nặng của cấm chế, vẫn cứ nhẹ nhàng dị thường. Hắn hơi ngạc nhiên nhìn dáng người nhanh như giao long đó, không kịp nghĩ nhiều. Trầm giọng ra lệnh:

- Còn không mau mau hộ giá hộ pháp, còn đợi tới khi nào...

Mọi người liên tiếp bôn ba, sớm đã mệt mỏi. Mà lúc này căn bản không đợi Nguyên Tín Tử xoay người lại, ai nấy đều đồng thân rồi. Hai mươi vị tu sĩ Ma thành đều là hạng người lịch lãm tìm được đường sống trong chỗ chết, biết đi theo Lâm Nhất có nghĩa là cơ duyên vô hạn, sao có thể không chen nhau lao lên.

Hẻm núi có phạm vi chừng mấy trăm dặm, sông băng trải đất, hai bên núi cao chót vót. Bên trên thì là nóc trời băng nguyên, xung quanh hàn quang mênh mông. Ở đây, trừ âm hàn thấu xương và gió lạnh từng trận ra thì có hơn hai mươi thân ảnh đang bay nhanh.

Lâm Nhất một mình xông lên trước, một bước bước ra hơn mười trượng, dư thế chưa hết lại điểm mũi chân lướt đi thật nhanh. Khiến cho Kim Long kiếm trong tay ở sau người kéo một đạo quang mang nhàn nhạt. Hắn lúc này pháp lực bị hạn chế, thần thức bị cản trở, chỉ còn lại tu vi khó có thể thi triển cùng một với gân sắt xương thép. Mà hắn thản nhiên như không, ngược lại càng tự nhiên.

Giống như là nhớ lại năm đó trong giang hồ, có trường kiếm trong tay, thiên hạ mặc ta độc hành.

Chỉ sau một nén nhang, hẻm núi đã đến điểm cuối. Mà vách tường băng phía trước lại nứt ra một khe hở rộng mấy trượng, có tiếng chửi bậy từ bên trong vang ra.

Lâm Nhất không do dự, chui vào trong khe băng.

Vừa đi được hơn mười trượng, lại một hẻm núi cực lớn xuất hiện ở phía trước. Chỉ thấy có bóng người qua lại, đều vung kiếm quang, chiếu ứng lẫn nhau tạo thành một vòng lớn. Mà trên mặt băng ở giữa thì hơn mười cỗ tử thi huyết nhục mơ hồ nằm ngổn ngang, còn có hai người đang đánh nhau.

Bị người ta cưỡi lên người là hán tử trung niên, tay cầm phi kiếm chém lung tung. Bên trên là một tráng hán mặt đen, cả người đầy vết thương, lại vẫn vô cùng hung hãn.

Tráng hán mặt đen lại bị một kiếm chém vào trên cánh tay, y bào rách ra một đường máu. Mà hắn vẫn hồn nhiên không phát giác, cứ vung quyền đánh xuống người bên dưới. Trong nháy mắt này, một mảng kiếm quang tấn công bất ngờ. Hắn vội vàng song chưởng song chưởng ra tóm lấy người trung niên dưới thân lên lăn lộn, lại vẫn không trốn kịp, cả người trúng hơn mười kiếm, phía sau lưng lập tức huyết nhục mơ hồ.

Hán tử mặt đen gầm to, cố nén đau, lại đèn chặt người trung niên dưới thân, lập tức hai mắt tức giận trợn lên, thiết quyền rầm rầm đánh xuống. Cho dù là bị thương nặng, hắn vẫn liều lĩnh trừ bỏ đối thủ. Nếu không thoát khỏi vòng vây, vậy thì cứ giết được tên nào hay tên nấy!

Xung quanh có hơn trăm người, cao thủ Động Thiên thì có hơn mười vị. Đối phương người đơn thế cô, căn bản không thể chạy trốn, lại vẫn cứ điên cuồng hơn nữa dũng mãnh không sợ chết, thực sự khiến người ta động dung. Tuy là như vậy, một mảng kiếm quang như mưa. Hán tử trung niên đang giãy dụa gian nan lo lắng hô to:

- Giết hắn cho ta.

Lâm Nhất dừng chân ngoài mấy trăm trượng, không khỏi thầm lắc đầu.

Tên gia hỏa mặt đen đó vì sao một mình ở đây? Có điều, hai bên mạnh yếu rõ ràng, tình hình cuối cùng không cần nghĩ cũng biết! Mà nếu đã để Lâm mỗ gặp phải, không ngại thừa cơ tính nợ cũ!

Lâm Nhất có quyết định, quay đầu lại nhìn. Khi vào trong khe băng, có bóng người lần lượt xuất hiện. Hắn sau đó vung tay, mang theo Kim Long kiếm cất bước về phía trước.

Ngoài mấy trăm trượng đã có phát hiện, đám người lập tức trở nên xôn xao. Có người thần sắc sợ hãi, có người nóng lòng muốn thử, còn có người không cho là đúng. Người cầm kiếm mà đến cũng không xa lạ, chính là người trẻ tuổi tôn chủ muốn đối phó.

Hai ba mươi đạo thân ảnh từ trong đám người đi ra, do mấy vị tiền bối Động Thiên đánh tới bên này.

Thấy thế, Lâm Nhất đuôi lông mày nhướn lên, huyết quang trong hai mắt chớp động. Mới đột nhiên dưới chân dùng sức, thân hình đột nhiên nhảy lên, nháy mắt hóa thành một bóng xám lướt đi. Mà kim kiếm trong tay cũng kéo ra một mảng kim quang, lập tức hoa kiếm lấp lánh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free