Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2267:

Tiếng hét vẫn vang lên tại chỗ mà hai bóng người đã nháy mắt bay ra khỏi Thiên Giao cốc.

- Ha ha!

Lâm Nhất cười khẽ một tiếng, căn bản mặc kệ hai huynh đệ đó đi đâu, mà vẫn ngồi xuống trước cửa động phủ, sau đó nhìn quanh sơn cốc. Trong đôi mắt dưới hàng lông mày rậm, vẫn tinh quang lấp lánh!

Giữa Lâm lão đại và lão Long, Hổ Đầu từng phát sinh những gì, không ai biết. Mà chính mắt thấy ba người thân mật và vui cười như vậy, Đấu Tương và Thiên Tinh lại trố mắt ngạc nhiên, thầm đố kỵ không thôi! Đó mới là thủ túc tình thâm thực sự.

Khi hai huynh muội có chút không biết làm gì, một nam tử trung niên từ ngoài cốc bay tới.

Thiên Tinh nhìn thấy rõ, hơi kinh ngạc, lập tức đi tới nghênh đón, nổi giận đùng đùng quát lên:

- Cát Khánh, ngươi không ngờ vẫn còn sống, ta đá chết ngươi...

Người trung niên thấy Thiên Tinh khí thế bức người, vội vàng dừng lại ngoài trăm trượng, liên tục xua tay cầu xin tha thứ, cũng cười làm lành phân trần:

- Năm ấy lúc gặp nạn, tại hạ may mắn nhặt được lại một mạng. Tiếc rằng Thiên Tinh Yêu Tôn không biết đã đi đâu, bản thân mới bị bắt về Yêu Hoang, lại thương thế thảm trọng mà cửu tử nhất sinh, cho đến mấy ngày gần đây mới khỏi hẳn.

Người này tên là Cát Khánh, chính là một trong năm vị cao thủ Động Thiên lúc trước đi cùng Thiên Tinh tới Trung Dã. Đang trên đường tìm Đấu Tương, đột nhiên gặp phục kích. Mà người ít không đánh lại đông, Thiên Tinh thất thủ bị bắt. Nàng ta vốn tưởng rằng năm vị đồng bạn đều đã gặp nạn, không ngờ vẫn còn một người sống sót. Trong mắt nàng ta, nhất định là đối phương sợ chiến bỏ chạy. Bằng không, dưới sự vây công của các cao thủ lại há có thể may mắn thoát được?

Thiên Tinh là tính nóng không sai, lại xưa nay trực lai trực khứ. Một câu thôi, tính tình rất đơn giản. Nàng ta vừa muốn phát tác, liền thấy câu trả lời của Cát Khánh dường như cũng có chút đạo lý, lập tức ngây ra trong không trung mà trở nên do dự.

Đúng lúc này, Đấu Tương ở trên vách núi bỗng nhiên lên tiếng:

- Thiên Tinh! Đừng làm khó Cát Khánh.

Cát Khánh vội vàng cảm ơn:

- Đa tạ Đấu Tương Yêu Tôn.

Đấu Tương nói xong, từ xa quan sát Cát Khánh, thần sắc không rõ nói tiếp:

- Cát Khánh tìm được đường sống trong chỗ chết cũng không dễ dàng gì, lại bị thương nặng, mà nếu không phải mất trăm năm thời gian, e là khó có thể khỏi được.

Cát Khánh ánh mắt chớp động, theo tiếp đáp:

- Xin Đấu Tương Yêu Tôn yên tâm, tại hạ bế quan năm mươi năm là đủ rồi.

Đấu Tương cười khà khà, giơ tay lên gãi gãi cằm không nói nữa. Hắn ngồi xuống cách Lâm Nhất không xa, nhìn về phía sơn cốc xa xa tới xuất thần.

Cát Khánh cuối cùng cũng tìm được chỗ trống, chắp tay nói với Lâm Nhất:

- Tất Kháng Yêu Tôn biết chư vị đã xuất quan, lệnh cho tại hạ tới bẩm báo một tiếng. Sau tháng mười sẽ tới Ma thành, tập trung ở dưới Yêu Tổ phong.

Thấy đối phương gật đầu hiểu ý, hắn lại phân biệt cúi người thi lễ với Thiên Tinh và Đấu Tương, rồi vội vã xoay người rời đi.

Trong sơn cốc lại trở nên yên tĩnh.

Thiên Tinh vẫn bồng bềnh trên không trung, nhìn xung quanh.

Trên vách núi đối diện, Lâm Nhất lại cầm lấy Tử Kim Hồ Lô bên hông, uống từng ngụm nhỏ, rất có tư có vị. Mà sư huynh Đấu Tương không biết đang nghĩ gì, lộ ra có chút cô đơn.

Thiên Tinh chỉ cảm thấy chán chết, lại không có chỗ để đi, dứt khoát lăng không bay tới bên cạnh Lâm Nhất.

Lâm Nhất uống ngụm rượu, dương dương tự đắc. Hắn phớt lờ hai sư huynh muội ở bên cạnh, chỉ hướng ánh mắt ra xa.

Khe núi bị Thiên Tinh đốt cháy vẫn khói bụi khắp nơi mà lộn xộn vô cùng, cũng lộ ra ve hoang vắng khác thường, đối lập với bốn phía sinh cơ dạt dào. Khiến cho Thiên Giao cốc vạn dặm xuân sắc vì thế mà có một vết sẹo. Mà dù có phong cảnh tuyệt đẹp bên này, lại vẫn khiến người ta không nhịn được phải nhìn về phía chỗ tĩnh mịch và trầm luân đó.

Là vì tính tình thích nhìn những cái khác lạ, hay là tới từ một loại chờ mong sau hủy diệt?

Giống như mọi người đều nhìn về phía ánh sáng, nhưng lại tìm kiếm trong bóng tối. Là vì sự nở rộ trong trầm tịch, hay là chờ mong luân hồi hết cùng lại thông.

Tâm cảnh như vậy, kỳ thật chẳng khác nào Đan Cốc đại vu của Thiên Ngu Man Hoang. Hắn thân là một phàm nhân, đối với thiên đạo có một sự sợ hãi và kính sợ sinh ra đã có. Mà hắn không cam chịu tịch mịch, cũng có sự bất khuất chấp nhất. Tu không đến kiếp này, vẫn thì tu tới kiếp sau. Từ tìm sống trong chết, đi trong bóng đêm tìm vĩnh hằng.

Lâm Nhất nghĩ đến đây, thần sắc khẽ động. Ngay sau đó, hắn đã bay ra ngoài trăm dặm.

Thiên Tinh nhàn rỗi không có gì làm, liền muốn tìm người bắt chuyện vài câu, hoặc là lãnh giáo một hai.

Chu Tước quyết vẫn còn chưa thành thạo, làm thế nào mới có thể thu phóng tự nhiên? Lão Long đi đâu, hắn vì sao luôn nghe theo Lâm lão đại ngươi? Ác nhân Hổ Đầu đó sao lại có có đệ tử? Vân vân, rất nhiều nghi hoặc muốn được giải thích! Có điều, đối phương một mình uống rượu, hơn nữa giống như đang đăm chiêu, lại lờ mờ lộ ra tư thế nghiêm nghị bất xâm, không ngờ khiến người ta không dám tùy ý quấy nhiễu!

Thiên Tinh đang rầu rĩ không vui, chợt thấy Lâm Nhất bay đi. Nàng ta thoáng do dự, nhích người đi theo. Nếu đại sư huynh đã có phân phó, vậy cứ lưu ý nhất cử nhất động của Lâm lão đại!

Lâm Nhất dừng trên nơi vừa bị đốt trụi lúc nãy, giương mắt quan sát xung quanh.

Bốn phía khói bụi mờ mịt, nhưng lại vẫn khí cơ mãnh liệt. Bởi vậy có thể thấy được, Chu Tước quyết của Thiên Tinh rất có uy lực.

Lâm Nhất thu hồi pháp lực, bước lên trước. Tro tàn lả tả rơi, phía sau lập tức hiện ra hai hàng dấu chân sâu mấy tấc. Hắn lập tức dừng lại, khó hiểu nói:

- Thiên Tinh! Vì sao cứ luôn theo đuôi ta.

Ngoài mấy trượng, một bóng người áo hồng như gần như xa, thờ ơ đáp:

- Bổn cô nương tò mò...

Lâm Nhất thầm lắc đầu, không để ý nữa, lập tức tay áo cuốn lên, bụi bặm xung quanh bay lên.

Thiên Tinh lắc mình tránh né, vội la lên:

- Muốn làm gì thế?

Tro bụi tan đi, xung lộ ra một mảng đất đá nứt nẻ. Lâm Nhất cúi đầu chăm chú nhìn, lẩm bẩm:

- Thổ tái vạn vật, ngũ hành phương thủy, ngũ hành chi nguyên, âm dương vi bản. . .

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free