Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2266:

Có người xuất thủ tương trợ?

Thiên Tinh chuyển kinh ngạc thành vui mừng, hô về phía bóng người đứng lặng trên ngọn núi xa xa:

- Sư huynh thần thông bất phàm...

Đấu Tương bay lên, trong nháy máy liền tới gần, trên khuôn mặt đen xì lộ ra nụ cười, đáp:

- Khà khà! Cũng may có Lâm lão đại khẳng khái, sư huynh ta chỉ là theo pháp mà làm thôi.

Thiên Tinh hâm mộ nói:

- Sư huynh đã luyện Huyền Vũ quyết một cách thu phóng tự nhiên rồi, mà ta thì vẫn thiếu hỏa hậu...

Khi hai huynh muội nói chuyện, đều hạ xuống trên vách núi.

Lâm Nhất vừa hay thu hồi pháp quyết, trước mặt bồng bềnh ba viên đan hoàn thanh quang xanh biếc. Hắn lấy ra một bình ngọc rồi nhẹ nhàng huy động, đan hoàn đột nhiên bay vào miệng bình. Thấy hai người ở cách đó không xa đang nhìn tới nhập thần, hắn tiện tay nắm lấy bình ngọc, cười nói với Thiên Tinh:

- Ngươi thiếu chút nữa thì đốt trụi Thiên Giao cốc, còn ngại không đủ hỏa hậu à?

Thiên Tinh chớp chớp mắt, lập tức mím môi, sắc mặt căng thẳng. Mà nàng ta vừa muốn phát tác, bỗng nhiên lại đổi sang bộ dạng điêu ngoa, lên tiếng oán trách:

- Lâm lão đại, ngươi rõ ràng là đang giễu cợt người ta.

Đổi lại là người khác vô lễ như vậy, một câu "Đá chết ngươi" đã sớm rời khỏi miệng rồi. Mà đối mặt với sự trêu chọc của Lâm Nhất, nàng ta chỉ cảm thấy hữu tâm vô lực. Cũng may đối phương không chỉ có ơn với mình, mà cũng có thể thể coi là người thú vị!

Đấu Tương nhìn chằm chằm bình ngọc trong tay Lâm Nhất, không nhịn được kinh ngạc hỏi:

- Ngươi còn biết luyện đan?

Lâm Nhất vẫn ngồi ngay ngắn, ánh mắt hướng lên, hỏi ngược lại:

- Luyện đan khó lắm à?

Đấu Tương sắc mặt không khỏi cứng đờ. Hắn nhún nhún vai, cười khà khà không nói gì. Yêu Hoang người am hiểu đan dược chẳng có mấy ai. Luyện đan đối với hắn mà nói thì thực sự có chút không đơn giản. Chỉ là đối phương luôn bày ra tư thế từ trên cao nhìn xuống, ta đâu có sợ ngươi!

Thiên Tinh bước tới gần, tò mò hỏi:

- Tiên đan Lâm lão đại luyện ra có tác dụng gì thế?

Lâm Nhất giơ bình ngọc trong tay lên, lẩm bẩm:

- Đan này có thể giải ưu, nhưng lại thêm phiền, gọi là Ưu Phiền đan đi...

Quên mất, đối với người khác, mà nói có lẽ là một loại thống khổ; Mà một khi nhớ lại, chưa chắc đã không thêm sầu mới.

- Bùm, bùm.

Đúng lúc này, cửa đá động phủ có hào quang chớp động, còn truyền đến tiếng gõ.

Lâm Nhất cất bình đan đi, thuận tay bấm thủ quyết.

Cửa đá bỗng nhiên mở ra, một thân ảnh cao lớn tráng kiện đi nhanh ra.

Thiên Tinh nhìn lướt bóng người đó, trong lòng có chút chột dạ. Nàng ta vội vàng bay khỏi hơn mười trượng, sau đó mới quay lại nhìn.

Lão Long chết tiệt đó không sai, nhưng sao lại thoạt nhìn có chút xa lạ như vậy?

Đấu Tương thì đứng yên không nhúc nhích, cũng căn bản không để lão Long ở trong lòng. Cùng lắm thì đánh nhau một trận, nói không chừng có thể rửa được nỗi nhục ngày xưa. Mà hắn vừa cùng lão Long bốn mắt nhìn nhau, lại không nhịn được hơi ngẩn ra.

Lão Long đứng trước cửa động phủ, ánh mắt trầm ngưng chậm rãi lướt qua bốn phía, khí phách cuồng ngạo theo đó xộc ra, không ngờ khiến người ta không dám nhìn thẳng. Mà hắn coi như không thấy Thiên Tinh và Đấu Tương, chỉ yên lặng quan sát bóng dáng đang ngồi ngay ngắn cách đó không xa.

Sau khi Lâm Nhất mở cửa động, thủy chung vẫn ngồi không quay đầu lại. Chỉ đợi phía sau im lặng một lát, hắn mới phẩy vạt áo, thong dong điềm tĩnh đi lên một bước rồi chậm rãi xoay người lại, lên tiếng nói:

- Lão Long! Biệt lai vô dạng!

Khi Lên tiếng, thần sắc đoan trang mà ý vị thâm trường.

Lão Long nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Lâm Nhất, trên nét mặt uy nghiêm dường như có biến hóa. Mà chỉ thoáng sau, hắn bỗng nhiên thở hổn hển, lập tức bước nhanh về phía trước, vung quyền đập tới.

Thấy vậy, Đấu Tương tuy trên mặt vẫn bất động thanh sắc, nhưng dưới chân vẫn không nhịn được lùi ra sau một bước.

Trong không trung ngoài hơn mười trượng, Thiên Tinh hai mắt sáng rực. Lâm lão đại huynh đệ tương tàn, có náo nhiệt để xem rồi.

Lâm Nhất vẫn đứng một cách tùy ý, hoàn toàn không có phòng bị.

Trong chớp mắt, lão Long đã lao tới trước mặt Lâm Nhất. Mà thiết quyền của hắn lại thế đi đột nhiên chậm lại rồi nhẹ nhàng hạ xuống, không ngờ rất thân thiết vỗ lên vai đối phương. Đồng thời, vẻ mặt cứng ngắc lạnh lùng của hắn bỗng nhiên biến đổi, không ngờ lộ ra vẻ hớn hở hiếm có, nhếch miệng cười nói:

- Ngươi vẫn là lão đại! Đây là duyên phận đã được định trước, ha ha...

Lâm Nhất cao hơn mình lão Long đã cao hơn mình nửa cái đầu, trong nhất thời cảm khái không thôi. Hắn cũng giơ quyền đầu lên đấm hai cái lên người đối phương, lại muốn nói lại thôi, chỉ hóa nỗi lòng thành nụ cười ấm áp trên khóe miệng.

Lão Long lại không nhiều lời, đột nhiên quay đầu lại hét lớn:

- Tiểu Hổ Đầu.

Tiếng ngáy đã biến mất, lại đột nhiên vang lên trong động phủ.

Lão Long hừ một tiếng, khí thế mười phần quát lên:

- Hôm nay xuất quan, nên tìm chút rượu thịt chúc mừng một phen. Ngươi còn dám giả vờ ngủ, Long ca đánh ngươi...

Hắn vừa dứt lời, ở cửa động xuất hiện một thân ảnh, vẫn đang ngáp, mang theo bảy phần bất ngờ và ba phần không phục đáp:

- Uống rượu ăn thịt? Sao không nói sớm, ta có đệ tử hầu hạ! Nhưng ngươi không được la hét lung tung, Hổ ca là người cần thể diện.

Hổ Đầu nói được một nửa, trên bai có một bàn tay đặc lên. Hắn vừa muốn giãy dụa, đã bị dắt bay lên trời, không nhịn được hô:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free