Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2239:

Ba tháng sau.

Một bóng người màu xám rong chơi trong rừng rậm. Hắn tóc cài châm, dài ngang vai, khóe miệng hơi nhếch lên, thần thái cực kỳ nhàn nhã. Khi bước đi, còn không quên cắn quả dại trong tay, bộ dạng du khách như thưởng cảnh trở về.

Có điều, khi người này về tới trên sườn núi trước lều trúc, lại vứt quả dạ đi, giơ tay lên, kéo ra một thanh trường đao màu bạc. Ánh đao chói mắt, hắn mỉm cười.

- Ha ha! Mất một tháng mới luyện được thanh yêu đao này. Trong mắt Lâm mỗ, cũng tạm dùng được! Không biết lão Long có vừa ý không.

Lúc này nơi này, người tự xưng là Lâm mỗ chỉ có Lâm Nhất. Ở dưới đất suy nghĩ một tháng, có chút thu hoạch đối với Cửu Chuyển Thiên La; sau đó lại điều tức tĩnh tu một tháng, cuối cùng củng cố tu vi Động Thiên trung kỳ tiểu thành. Tiếp theo liền thi triển nồi xào hỗn độn của hắn, hòa tan yêu đao đã gãy cùng với một hai chục kiện pháp bảo với nhau, lấy cái tinh hoa, luyện chế ra một thanh trường đao bảy thước có chút quái dị.

Bảo đao chào đời, không tránh được phải kiểm tra uy lực một chút.

Kết quả là, Lâm Nhất vừa độn ra khỏi mặt đất thu hồi phân thân, sau đó tìm một chỗ không người trong sơn cốc thử một chút, sau đó thì hưng phấn mà về.

Đao dài bảy thước, dựng thẳng lên thì còn cao hơn Lâm Nhất nửa cài đầu. Mà sống dao dày lại sắc bén, hàn quang bức người, cũng có chút tương tự với Lang Nha năm đó. Trong đao không chỉ khảm mấy bộ trận pháp, cũng có chứa Thiên Sát Lôi Hỏa chi uy, được thể goi là tồn tại giống như pháp bảo cực phẩm. Ngoài ra, trên chuôi đao còn khắc hai chữ, Long Uy.

Lâm Nhất tay cầm trường đao, cổ tay lật một cái, tiếng gió rít và ngân quang lấp lánh. Hắn lật ngang thân đao, vừa muốn tiếp tục xem xét thì bỗng nhiên thần sắc khẽ động, lập tức ngẩng đầu nhìn về nơi xa.

Chỉ một lát sau, một bóng người tách bóng cây từ trên không hạ xuống. Đó là một lão giả áo xanh thân hình cao to, râu tóc bạc trắng, nếp nhăn trên mặt hằn sâu mà thần thái trang nghiêm. Cộng với khí thế từ trên người lão phát ra, như có như không lại thêm phần bí hiểm, khiến người ta không dám nhìn kỹ.

Lâm Nhất thừa cơ thu hồi bảo đao Long uy, thần sắc cẩn thận.

Trên sườn núi ngoài ba mươi trượng, lão giả chậm rãi hạ xuống đất. Hắn thấy Lâm Nhất không kiêu ngạo không siểm nịnh, không tránh không né, hơn nữa cử chỉ thong dong, không khỏi hai mắt nghiêm lại, tay đỡ râu dài hơi trầm ngâm nói:

- Ngươi chính là Lâm Nhất...

Khi hỏi, khí thế từ trên cao nhìn xuống tự nhiên sinh ra, giống như trong nháy mắt này, cả Thiên Toàn cốc to lớn như vậy đã bị bao phủ trong khí cơ khó hiểu.

Lâm Nhất không lên tiếng trả lời, mà hất cằm, thần sắc thản nhiên, bày ra bộ dạng thờ ơ.

Lão giả khẽ nhíu mày, giống như bất mãn với sự vô lễ của đối phương. Mà chỉ lát sau, hắn bỗng nhiên giãn nếp nhăn trên mặt ra, gật đầu nói:

- Vạn quân áp đỉnh không sợ, đại sự trước mắt vẫn bình tĩnh. Đạo hữu thần quang nội liễm, khí độ bất phàm, ha ha...

Hắn lại nói tiếp:

- Người có thể cứu Đấu Tương và Thiên Tinh, cũng khiến hai người tâm phục khẩu phục, lại há có thể là kẻ đầu đường xó chợ.

Người đến tất hiên là cao thủ Động Thiên hậu kỳ, thân phận dĩ nhiên không tầm thường. Có điều, nếu là đăng môn vấn tội, thì không cần dong dài. Mà nếu có ba phần thành ý, Lâm mỗ mới đáp lại bằng lễ số.

Lâm Nhất xòe tay áo, chắp tay nói:

- Xin hỏi tôn tính đại danh của đạo hữu, không biết tới tìm Lâm mỗ có gì chỉ bảo?

Lão giả tuy vẻ mặt đã dịu đi, nhưngkhông đáp lễ, vẫn đỡ râu, mang theo vẻ ngạo nghễ, trầm giọng nói:

- Lão phu Tất Kháng, chính là đại sư huynh của Đấu Tương và Thiên Tinh.

- Ồ... kính đã lâu!

Lâm Nhất làm ra vẻ giật mình, lại vẫn thần sắc như thường, hai tay chắp sau lưng, cũng thầm bấm pháp quyết, nói:

- Vì Đấu Tương và Thiên Tinh, khiến cho hai vị huynh đệ của ta phải bị thương nặng, cho nên mới không thể không trì hoãn mấy ngày, để hai người họ nghỉ ngơi chữa thương. Nếu có gì không ổn, ba người chúng ta sẽ tức khắc rời đi.

- Ta chưa nói rõ ý đồ đến, lòng đề phòng của ngươi cũng nặng thật.

Tất Kháng lắc đầu nói:

- Lão Long và Hổ Đầu tự tiện xông vào cấm địa Yêu Hoang là khó có thể tha thứ, nhưng ngươi lại cứu tính mạng của Đấu Tương và Thiên Tinh, hai bên ân oán bù đắp xong rồi. Lần này lão phu tới không phải là để hỏi tội, mà là mời ba người các ngươi tới Thiên Quý cốc.

Nghe vậy, Lâm Nhất hơi kinh ngạc. Hắn biết Hổ Đầu và lão Long đã gây tai họa ở Yêu Hoang, cho nên mới cố ý nhắc tới hai người Đấu Tương và Thiên Tinh. Nếu đối phương không quên hiềm khích xưa mà ỷ thế hiếp người, khó tránh khỏi đứng vững trên đạo nghĩa. Ai ngờ tâm tư của mình bị đối phương nhìn thấu ngay, cũng không không lấy làm ngỗ nghịch, ngược lại còn mở lời mời mọc, thực sự khiến người ta bất ngờ.

Tất Kháng nói:

- Theo lão phu biết, đôi long hổ huynh đệ đó và Đấu Tương, Thiên Tinh thương thế giống nhau, đều bị xích sắt huyền kim hủy kinh mạch và căn cơ. Nếu muốn khôi phục như lúc ban đầu, phải mất vài ba năm. Vì thế, lão phu đã phân phó hai người họ tiến vào Tứ Tượng Ngũ Hành trận để tu luyện...

Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Tứ Tượng Ngũ Hành trận ở trong động phủ dưới Yêu Tổ phong. Mượn nơi này để tu luyện, sẽ làm ít công to.

Dưới Yêu Tổ phong, chính là động phủ của Yêu Hoàng. Mà Tất Kháng lần này tới, không phải là để vấn tội, mà là để mời Hổ Đầu và lão Long đến tu luyện chữa thương? Cơ hội tốt như thế này, chỉ cần biết thời biết thế là có thể hóa thù thành bạn với Yêu Hoang. Chỉ có điều...

Lâm Nhất nghi hoặc, tâm niệm xoay chuyển rất nhanh, lại không nhận lời, mà là uyển chuyển cự tuyệt:

- Nơi này rất tốt, đa tạ ý tốt của đạo hữu.

Tất Kháng quan sát sơn động cách đó không xa, sau đó nhìn về phía Lâm Nhất. Thấy đối phương bình thản ung dung, lại thần thái kiên quyết, hắn hiếu kỳ nói.

- Ngươi chẳng lẽ không tin lão phu à?

- Không dám, không dám...

Lâm Nhất liên tục lắc đầu, thẳng thắn thành khẩn nói:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free