Vô Tiên - Chương 2224:
Bên trong cái lạnh vô tận này, một đường ngân quang ở trong khe đá cách đó không xa bỗng nhiên lấp lánh, giống như là ảo giác nhưng lại là tồn tại chân thật. Vật kỳ dị đó to bằng ngón tay, như cá như tôm, cả người trong suốt mà huỳnh quang lấp lánh, giống như là tinh linh trong bóng đêm.
Bên trong cô quạnh và âm hàn như vậy không ngờ có một sinh mệnh sinh ra.
Luyện ngục không phải là tiêu vong. Tịch diệt, chỉ là luân hồi. Đúng như cái gọi là Thái Hư vô cực, thiên địa vạn vật.
Từng có người viết: Trải qua phản quy chất phác, thuận theo thế tục, trở nên quán thông, hòa chung với vật, thần tình tự đắc, mới có thể linh hội thần ngộ mà dung nhập với tất nhiên, cũng quên đi sinh tử mà tới thẳng huyền diệu, đây là cửu chuyển chi cảnh.
Chỉ cần cửu chuyển viên mãn, liền ngộ được cảnh giới Thái Nguyên, Hư Vô, Thái Cực và Vô Cực.
Còn nhớ trước Minh Nguyên điện ở Hậu Thổ tiên cảnh có hai câu nói:
- Nhất sa hỗn độn hóa ngũ hành, cửu giới quy nhất thông thái nguyên. . .
Há chẳng phải là nói, cửu chuyển thành công, liền có thể tu tới La Thiên tam cảnh; rồi từ vô cực sinh thái cực, liền ngộ Tiên Thiên ngũ thái Thái Tố, Thái Thủy, Thái Sơ và Thái Dịch, đạt tới căn nguyên của hỗn độn.
Lâm Nhất đứng lặng trong đáy biển băng hàn. Ánh huỳnh quang ẩn chứa một đường sinh cơ đó đã biến mất không thấy đâu. Mà bốn phía lại ngưng kết một tầng vỏ băng mỏng manh, giống như hình người.
Bất tri bất giác, hai canh giờ trôi qua.
Rắc.
Theo một động tĩnh mỏng manh vang lên, hàn băng vỡ vụn, Lâm Nhất rời khỏi đáy biển. Nếu lúc trước vẫn còn mờ mịt, vậy hắn lúc này đã có minh ngộ. La Thiên tam cảnh, không phải là điểm cuối. Con đường dưới chân vẫn không có điểm cuối. Mà phương hướng đi tới cũng dần trở nên rõ ràng!
Ngoài ra, lúc trước sau khi tự nghĩ ra hai thần thông Luyện Ngục và Tịch Diệt, luôn cảm thấy dường như không đủ. Hiện giờ có liên quan tới thức thần thông thứ ba, đột nhiên có ý tưởng.
Khi Lâm Nhất quay về mặt biển, không để ý tới tòa núi băng đó nữa. Hắn quay lại bản tôn, lại trở thành Tần Hoa Tử, vẫn tĩnh tọa như cũ, giống như chưa từng có gì phát sinh.
Sau khi trải qua trận đọ sức đó, hải vực vạn dặm lại yên lặng như lúc ban đầu.
Phe Đài Thắng vẫn trận địa sẵn sàng đón quân địch. Phe Trần Luyện Tử thì mất một nhân thủ, ăn quả đắng, nhưng không đi xa, mà lui về một tòa núi băng ngoài ba ngàn dặm, hiển nhiên là muốn tiếp tục dây dưa.
Tần Hoa Tử giương mắt nhìn chung quanh, yên lặng tìm kiếm thời cơ. Thuận tay móc một khối băng lên, hàn ý thấu xương, khiến người tinh thần chấn động. Hắn giơ tay lên, ngưng thần quan sát.
Khối băng chỉ to hơn thước lại ngưng hàn tụ phách, đúng như làm đông cứng một phương vĩnh hằng. Bên trong không có sinh cơ, lại trong suốt.
Tần Hoa Tử tâm niệm khẽ động, trên tay xuất hiện một tầng hỏa diễm.
Hàn băng thoáng chốc biến mất, còn lại còn lại một luồng sương mù lượn lờ. Mà ngón tay hắn vẫn không ngừng pháp quyết, khối băng bị đốt hết không ngờ biến trở lại, lộ ra hắc khí, thoạt nhìn rất là quỷ dị.
Chỉ trong nháy mắt, huyền băng dần dần khôi phục nguyên trạng, lại ở bên trong kết xuất ra mấy bông tuyết, sau đó huyễn hóa ra rễ cây cỏ lá trông rất sống động, rồi nhụy nở mà dần dần sum xuê. Mà khối băng từng là căn cơ không ngờ bị cắn nuốt hầu như không còn. . .
Trên tay Tần Hoa Tử vẫn đỡ một đoàn quang mang chớp động. Trong đó cỏ cây lay động, cảnh sắc xinh đẹp. Bàn tay hắn khép lại, cảnh tượng huyền ảo không còn, mà hàn băng vẫn vô tung vô ảnh!
Luyện Ngục, tượng trưng cho điên cuồng và vô tình; Tịch Diệt, có nghĩa là tử vong và tiêu sát; Mà uy lực của sinh lại càng cường đại hơn. Nó có thể trùng sinh trong hủy diệt, tái tạo Càn Khôn trong thay trời đổi đất!
Tần Hoa Tử lại xòe tay ra, bên trong quang mang sinh cơ rực rỡ như có như không.
Cứ Như vậy thêm nửa ngày, trời vẫn sáng. Thỉnh thoảng có quang hoa có vội vàng lướt qua trong hư không, sau đó thì đi xa rất nhanh, khiến cho phương hải vực này có thêm mấy phần cảnh tượng lộng lẫy.
Tần Hoa Tử có chút thu hoạch, lại không rảnh thể ngộ thê. Thấy xung quanh không có gì dị thường, phân thân của hắn lại rời khỏi bản tôn mà biến thành Lâm Nhất, không ngờ lặng lẽ bay đi xa mấy ngàn dặm.
...
Núi băng đám người Trần Luyện Tử chiếm cứ kỳ thật chính là một khối băng di động to chừng năm ba dặm. Hắn và hai vị sư đệ, hai vị trưởng lão, còn có hơn mười vị cao thủ Động Thiên tu vi không tầm thường phòng thủ cùng nhau. Mọi người còn lại thì tản ra bốn phía tự nghỉ ngơi, nhưng cũng không quên tạo thành trận thế để phòng bị.
Trần Luyện Tử Lúc này thực sự có chút buồn bực.
Vốn tưởng rằng nhân lúc cầm chân có cơ hội để lẻn vào, không ngờ đối phương còn có một vị cao thủ Động Thiên trung kỳ ẩn giấu. Kết quả tiện nghi thì không chiếm được, ngược lại còn mất một người. Hắn nhìn về phía mọi người ở đây, nói:
- Cứ giằng co như vậy, đối với chúng ta cũng bất lợi. Không biết hai vị trưởng lão và hai vị sư đệ có cao kiến gì không?
- Sư huynh! Chúng ta trừ cường công ra thì không còn cách nào khác đâu.
- Khai Dương Tử nói rất có lý! Chỉ vì Đài Thắng sớm có đề phòng lại dĩ dật đãi lao, mới cho chúng ta trở tay không kịp, đừng ngại đánh thêm trận nữa.
- Trong mắt hai lão huynh đệ ta, nếu muốn dùng cường thì đừng ngại xuất kích bốn phía, nhất định khiến Đài Thắng đầu đuôi khó chiếu cố.
- Ừ! Hành động này rất hợp ý ta.
- Cứ như lời hai vị trưởng lão nói, chúng ta...
Thấy hai vị sư đệ và hai vị trưởng lão phân biệt lên tiếng, Đài Thắng cũng phụ họa một câu, mà hắn vừa định đưa ra quyết định, bỗng nhiên sắc mặt ngẩn ra.