Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2223:

Tần Hoa Tử vẫn ngồi yên, có chút hưng trí quan vọng náo nhiệt ngoài ngàn dặm. Mà phân thân ẩn hình của hắn cũng đã lặng lẽ rời khỏi bản tôn, theo mặt biển tìm kiếm. Hoặc là nói, hắn lúc này nên xưng là Lâm Nhất.

Ngay lập tức trong mấy trăm dặm, không phát hiện gì cả.

Đi qua mấy núi băng, cũng chỉ là băng di động hơi to một chút, chỉ cần lưu ý là có thể nhìn xuyên.

Thế đi của Lâm Nhất chậm lại.

Đài Thắng dẫn người canh giữ ở hải vực vạn dặm hoang vắng hơn nữa lại lạnh lẽo này, cũng không phải là quật khởi nhất thời. Hơn nữa Hổ Đầu và lão Long có ở đây hay không, U Minh hải đều tất nhiên cất giấu bí không muốn cho ai biết. Mà manh mối thì không thoát khỏi núi băng trên mặt biển, cùng với đáy biển sâu không lường được.

Có điều, vừa tới nơi này đã muốn làm rõ tới cùng thì thực sự là rất không dễ dàng!

Có người từng nói, 'có gì bất ngờ, đừng ngại lui giữ'.

Lâm Nhất suy nghĩ một lát, theo phương hướng đại khái Mộc Ly Tử từng để ý mà lăng không bay tới.

Lại đi mấy trăm dặm, một tòa núi băng xuất hiện ở phía trước. Nơi này có phạm vi hơn mười dặm, được băng tuyết bao trùm, nhìn qua thì cũng không có gì khác thường, mà so với những tảng băng vụ, băng di động mấy trượng, cùng với núi băng lớn nhất chỉ vài ba dặm khác, nó thực sự là lộ ra vẻ đáng chú ý hơn rất nhiều.

Lâm Nhất chạy tới núi băng trên mặt biển đó. Chỉ trong nháy mắt, hắn liền ngừng lại.

Đồng thời, có năm đạo cầu vồng từ xa bay tới. Đó là năm vị tu sĩ Động Thiên sơ kỳ, thế tới rất nhanh, phương hướng không ngờ chính là núi băng đó.

Lâm Nhất chợt thấy dị trạng, không hề kinh ngạc, mà trong vẻ ngỡ ngàng lộ ra mấy phần tò mò.

Nếu đoán không nhầm, năm người đó chắc thuộc về nhóm Trần Luyện Tử, thừa dịp hai bên đang giằng co, đột nhiên dương đông kích tây. Không cần nghĩ nhiều, một mảng hải vực to lớn thế này, bất kể có phòng thủ nghiêm mật cỡ nào thì cũng không thể tránh khỏi sơ hở. Mà tu sĩ hai nhà lại há có thể không hiểu đạo lý này. Bởi vậy không khó đoán, tòa núi băng đó có lẽ có huyền cơ.

Đúng vào lúc này, đám người Đài Thắng ở xa xa đã phát hiện, lại vì đang giằng co mà bứt ra, năm người đó nhân lúc trống mà vào, cũng chính là lúc này lại có dị biến nổi lên.

Chỉ thấy trong tòa núi băng đó đột nhiên có một đạo kiếm quang màu đen bay ra, dùng thế nhanh mạnh khó có thể tưởng tượng bay về phía năm người đó. Quá đột ngột, đối phương không kịp né tránh. Ngay sau đó chính là bùm một tiếng, đã có người hóa thành mưa máu rơi xuống nước. Bốn người còn thì vội vàng xoay người bỏ chạy.

Sau nháy mắt, trên núi băng xuất hiện một người trung niên mày rậm râu đen, không ngờ là một vị cao thủ Động Thiên trung kỳ đại thành. Sau khi hắn đắc thế cũng không đuổi theo, mà là cười gằn, thần sắc đắc ý.

Bên này bất ngờ xảy ra, ngoài một hai ngàn dặm lại trở nên im lặng. Giằng co lúc trước chỉ là thăm dò mà thôi. Trần Luyện Tử thấy đánh lén bất thành liền dẫn người rút lui.

Đài Thắng thì chiếm tiện nghi, mừng rỡ dừng tay, phân phó người dưới trướng quay về chỗ đóng quân.

Lâm Nhất thấy biến hóa trước sau, không nhịn được thầm lắc đầu. Cho dù là tảng đá tồn tại lâu vạn năm cũng sẽ nhiễm thiên địa linh khí, huống chi là nhân vật đã sớm thành tinh này?

Dưới lực lượng tương đọ âm mưu quỷ kế, chẳng ai thua ai!

- Minh Đạo huynh! Lần này ít nhiều nhờ ngài xuất thủ tương trợ, ha ha.

Đài Thắng dẫn theo hai người từ xa quay về, chưa tới trước núi bang đã cười ha ha chắp tay cảm tạ. Người trung niên được gọi là Minh Đạo thì đắc ý không thôi, lại bày ra thần thái kiêu căng đáp lại:

- Ta phụng mệnh ra ngoài làm việc chung, vừa hay bắt gặp, há có thể khoanh tay đứng nhìn.

Đợi đối phương hạ xuống núi băng, hắn lại khẩn cấp nói:

- Lần này Lần này không đáng nhắc tới, làm phiền chư vị đã thấy thì ngày sau đừng ngại nói tốt mấy câu.

Đài Thắng ngầm hiểu, cười nói:

- Cứ yên tâm đi.

Mấy vị cao thủ Động Thiên tụ tập trên núi băng một lát rồi tách ra. Đài Thắng không chỉ có chức trách trông coi, còn có trọng trách phối hợp tác chiến, dẫn theo hai vị đồng bạn rời đi. Mà Minh Đạo thì đánh ra một thủ quyết, lập tức lại ẩn vào trong núi băng không thấy bóng dáng. Về phần người nhìn trộm ngoài vài dặm thì không ai phát hiện.

Lâm Nhất vẫn bồng bềnh trong không trung, yên lặng quan sát núi băng phía trước.

Minh Đạo đột nhiên hiện thân kia là người rất có lai lịch. Đài Thắng tự xưng là cốc chủ Mộc Linh cốc, há lại chẳng phải cũng vậy.

Tòa núi băng đó không ngờ trong có Càn Khôn lại có cấm chế. Chẳng trách trước đây không phát hiện, mà không tiện tùy ý xem xét. Mà trong đó còncó một vị cao thủ Động Thiên trung kỳ ẩn núp, ngoài để ứng phó bất ngờ ra thì còn gì nữa.

Lâm Nhất chậm rãi hạ xuống mặt biển, lập tức chìm vào trong nước biển băng hàn. Sau giây lát, hắn đã ở sâu dưới nước mấy trăm trượng chậm rãi tiến về phía trước.

Tòa núi băng đó cũng là nửa chìm nửa nổi. Phía dưới là u hàn vô tận, cho dù trong thần thức cũng khó thăm dò.

Lâm Nhất ở dưới nước đi dạo qua một vòng quanh núi băng, vẫn không phát hiện. Hắn không cam lòng từ bỏ, đột nhiên chìm xuống sâu trong đáy biển.

Nghìn trượng, vạn trượng, nháy mắt là tới. Mà vừa chạm đến dãy núi ở đáy biển, u ám và âm hàn vô biên vô hạn cũng ập tới, chìm trong bối tối đen xì, tuy thần thức cường đại cũng giống như khó có thể vươn xa, khiến người ta nhất thời không phân biệt được phương hướng.

Lâm Nhất không nghĩ nhiều, lại trốn vào trong hàn thạch dưới đáy biển. Chỉ lát sau, hắn quay về.

Càng đi xuống, quẫn cảnh càng nhiều. Cứ như vậy uổng phí công sức cũng vô ích. Trừ phi lật tung cả đáy biển, bằng không khó mà tìm được dấu vết gì.

Lâm Nhất suy nghĩ một lúc, trong lòng đã có tính toán. Hắn không do dự đi lên trên. Mà trong nháy mắt rời khỏi đáy biển, thần sắc hắn khẽ động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free