Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2183:

Sơn động đám người Hổ Đầu bị nhốt tên là Cửu U cấm địa. Nối liên với nó chính là một thông đạo rộng lớn. Có mười bảy mười tám vị tu sĩ đang canh giữ ở đây, cũng lờ mờ tạo thành trận thế.

Nóng lòng muốn xâm nhập cấm địa là ba tu sĩ trung niên. Ở giữa là người cầm đầu, tướng mạo tầm thường, mặt mày tươi cười, trong ánh mắt lộ ra vẻ khôn khóe, hai bên trái phải người này là một người khí độ trầm ổn, một người thì thần sắc ương bướng. Cảnh giới của ba người này đều không tầm thường, đều có tu vi Động Thiên sơ kỳ. Ở phía sau họ không xa, còn có hai vị lão giả râu tóc bạc trắng đang đứng, đều khí cơ trầm ngưng mà im lặng ít lời, hiển nhiên là một đôi cao thủ Động Thiên trung kỳ. Ngoài mấy trượng có hơn mười vị tu sĩ khác đang chờ đợi xung quanh, ai nấy như hổ rình mồi mà thần sắc bất thiện.

Đường đi bị cản, tu sĩ trung niên cầm đầu giơ tay cười nói:

- Ha ha! Chúng ta chỉ muốn gặp đôi long hổ huynh đệ đó một lần, hỏi mấy câu mà thôi.

Hán tử trung niên tử lắc đầu cự tuyệt:

- Ta dĩ nhiên đã tra rõ rồi, long hổ huynh đệ không có quan hệ gì với Lâm Nhất. Chư vị không việc gì phải làm điều thừa thãi.

Tu sĩ trung niên thấy tâm nguyện không thành, hơi lộ ra vẻ không vui, nhưng vẫn tươi cười khẩn cầu:

- Không có chúng ta điều tra nhiều mặt và âm thầm hiệp trợ, đạo hữu há có thể dễ dàng đắc thủ? Đừng ngại sắp xếp một chút, chớ có làm tổn thương tới hòa khí.

- Tổn thương hòa khí?

Hán tử trung niên giơ tay lên vuốt râu, cười ha ha rồi hỏi ngược lại:

- Tổn thương tới hòa khí nhà ai? Không biết đạo hữu tới từ môn nào, đến từ nơi nào, có thể nói rõ không.

Nghe thấy vậy, tu sĩ trung niên thần sắc trầm xuống. Trước đây hai nhà từng có ước định, một khi sự thành, mọi người chia chác. Vì thế, mình và sư đệ, còn cả hai vị trưởng lão, mới ra sức ứng phó, chỉ vì có được thu hoạch. Ai ngờ ngày đại công cáo thành đối phương lại trở mặt không nhắc tới thỏa thuận cũ, rõ ràng là ỷ thế hiếp người! Hắn thầm nhổ một ngụm nước bot, nhìn sang xung quanh, lắc đầu với hai vị sư đệ đang muốn phát tác, sau đó gượng cười nói:

- Ha ha! Ta đã sớm nói rõ rồi, năm người chúng ta tới từ một tiểu môn tiểu hộ này Thiên Hoang, thực sự không đáng nhắc tới. Mà đạo hữu chiếm cứ Ma thành đã lâu, hoành hành một phương, chắc là rất có lai lịch!

Ánh mắt hán tử trung niên lướt qua năm người đối phương, rồi cười quỷ dị với đồng bạn đang có mặt, sau đó theo tiếng đáp:

- Ha ha! Chúng ta ý hợp tâm đầu mới tụ lại với nhau, gọi là Ma Thành Nhất Phách cũng được!

Bốn phía theo đó vang lên tiếng cười phụ họa, ai nấy bộ dạng thần bí khó lường.

Hai nhà liên thủ được một đoạn thời gian, lại giữ kín như bưng lai lịch của mình. Hiện tại lúc này vẫn không chịu để lộ chút khẩu phong. Có thể thấy được một cách dễ dàng, lòng đề phòng rất nặng mà cố kỵ cũng rất nhiều.

Có điều, cái gọi là Ma thành Nhất Phách chỉ là ra vẻ huyền hoặc mà thôi.

Tu sĩ trung niên thấy chuyện không thể thành, hơi châm chước một chút rồi ra vẻ tùy ý hỏi tiếp:

- Chư vị định xử trí như thế nào Thanh Long đó xử trí như thế nào? Là giết để tuyệt hậu hoạn hay là có tính toán khác?

Hán tử trung niên tránh mà không đáp, nói cho có lệ:

- Xử trí như thế nào sau này sẽ thương nghị lại.

Nơi này không tiện này lâu, mời.

Hắn giơ tay lên làm ra tư thế mời, rõ ràng là muốn tiễn khách. Đồng bạn của hắn tách sang hai bên, để trống thông đạo phía sau. Đó là một cửa động đen xì, trong sự âm trầm lại lộ ra mấy phần quỷ dị.

Làm việc không công một hồi, kết quả không thu hoạch được gì. Tu sĩ trung niên biết nhiều lời vô ích, không nhịn được thầm hừ một tiếng. Mà hắn sau khi bất đắc dĩ thì đành phải ra hiệu cho bốn người phía sau, sau đó thì lên đường.

Hán tử vung tay, mọi người đi theo.

...

Hán tử trung niên đó sau khi dẫn hai người đi theo, trong sơn động chỉ còn lại cột đá lạnh như băng và bốn người bầu bạn với nhau. Ngoài ra còn có hào quang nhàn nhạt từ huỳnh thạch chiếu ra, cùng với sự ẩm ướt và lạnh lẽo xung quanh.

Khi hơi lạnh thấu xương từ dưới lòng đất, từ bốn phương tám hướng không ngừng bức tới, khiến cho bốn người đang có thương thế trong người lại không có tu vi để hộ thể càng khổ sở không nói nổi.

Nữ tử áo đỏ thân thể gầy nhỏ. Chính vì do là nữ tử, xích sắt huyền kim tránh hai chân nàng ta, nhưng vẫn xuyên qua vai một cách vô tình. Máu từ miệng vết thương sớm đã thấm ướt quần áo, cũng từ từ kết thành vảy màu vàng nhạt, khiến cho váy dài màu đỏ càng tăng thêm mấy phần sắc thái kinh diễm. Mà nữ tử này vốn đã là bộ dạng suy nhược bất lực và thống khổ, lúc này lại ngẩng đầu lên, oán hận nhìn chằm chằm lão Long ở đối diện. Trong đôi mắt đẹp, không ngờ lấp lánh sát khí, xấu hổ và giận dữ, còn có vẻ hối hận khó hiểu.

Ô Nhị, cũng chính là Đấu Tương. Trên khuôn mặt đen xì của hắn vẫn mang theo nụ cười thờ ơ thản nhiên, mà sâu trong mà lại tỏa ra hàn quang, giống như một con thú bị nhốt trong lồng, tùy thời đều sẽ rít gào. Hắn Lúc này đang lặng lẽ nhìn về phía khoảng không trước mắt mà suy nghĩ xuất thần, không biết đang nghĩ gì.

Lão Long mặc dù bị trói chặt không thể động đậy, nhưng vẫn đứng thẳng người, giống như hòa thành một thể với cột đá, khí thế uy nghiêm vẫn như trước. Chỉ là trong thần sắc thâm trầm của hắn dường như có chút buồn bã mất mát.

Hổ Đầu không nhịn được rùng mình một cái, quan sát xung quanh.

Lần ở thì đúng là chạy trời không khỏi nắng rồi, phì!

Hổ Đầu nhổ một ngụm nước bọt, ánh mắt chuyển động trên người hai người cách đó không xa. Ở nơi này gặp lại Đấu Tương đã khiến người ta có chút bất ngờ. Mà nhìn thấy nữ tử áo đỏ càng là không thể tưởng tượng. Nữ tử đó tên là Thiên Tinh, từng đại chiến một hồi trong huyệt động ở dưới đất cùng lão Long, chính là một cao thủ đến từ Yêu Hoang, sao lại bị bắt và gặp ngược đãi ở đây như vậy?

Lúc trước không rảnh nghĩ nhiều, trước mắt lại không ngại tính nợ cũ.

Hổ Đầu lửa giận bốc lên, cao giọng quát:

- Tên gia hỏa mặt đen kia, có phải là ngươi cấu kết với người khác tính kế huynh đệ ta không?

Đấu Tương ngẩng mặt lên, không chút để ý đáp:

- Phải thì sao mà không phải thì sao?

Hổ Đầu thở hổn hển mấy hơi, thần sắc có chút dữ tợn, gật đầu nói:

- Con mẹ nó, quả nhiên là tiểu tử ngươi đang âm thầm giở trò xấu. Lần này thì thù lớn rồi, lão tử tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!

- Bằng vào tu vi của ngươi à? Hừ!

Đấu Tương khinh thường hừ một tiếng, cười lạnh nói:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free