Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2182:

Hổ Đầu đang nghĩ ngợi lung tung thì bỗng nhiên bị người ta ném đi, thân bất do kỷ, đột nhiên nện vào một cây cột cứng rắn. Mà hắn vẫn chưa phục hồi tinh thần thì vai và đùi đột nhiên có vật sắc xuyên qua, cũng lập tức quấn quanh toàn thân rồi đột nhiên bị trói chặt lại. Cơn đau như toàn thân bị xé rách khiến người ta khó có thể chịu nổi, hắn không nhịn được hự một tiếng. Sau đó, thần thức, thị lực đều không thể dùng được nữa. Dưới hào quang của huỳnh thạch, tình hình bốn phía nhất nhất lộ ra trước mắt.

Đây là một sơn động, khoảng chừng trăm trượng, xung quanh có cấm chế trải rộng mà âm hàn bức người. Ở giữa sơn động, cứ cách hơn mười trượng lại có ba cột đá, không, cộng với của mình nữa là bốn cột. Trên mỗi một cột đá đều đang trói một người. Lão Long cũng không may mắn thoát khỏi, cũng bị một sợi xích sắt làm bằng huyền kim to bằng ngón cái xuyên qua đùi và vai. Mà hắn thì không rên lấy một tiếng, thần sắc thâm trầm.

Khi ánh mắt của Hổ Đầu dừng này hai cột đá khác, không nhịn được liền cảm thấy kinh ngạc. Hán tử mặt đen gặp nạn kia không phải Ô Nhị chết tiệt thì là ai? Hắn mặc dù tóc tai bù xù mà tình hình chật vật, lại vẫn mặt nở nụ cười lạnh. Cùng bị trói trên cột đá, không ngờ là nữ tử áo đỏ tuổi còn xuân, bị xích sắt xuyên qua người trông càng thê thảm. Có điều nữ tử đó thần sắc phẫn nộ, vẫn cắn chặt môi cúi đầu không nói gì.

- Khà khà! Gặp lại này dị địa, vẫn là tình hình như vậy, có gì bất ngờ chứ? Thôi được! Hận cũ xóa bỏ. Từ nay về sau đồng bệnh tương liên.

Ô Nhị đang vui sướng khi người khác gặp họa. Mà hắn còn chưa nói xong, đã bị người ta ngắt lời nói:

- Hừ! Đấu Tương ngươi gặp kết cục này, lúc đó chẳng phải hô to là bất ngờ sao?

Hắn lập tức sắc mặt lạnh lùng, theo tiếng thét hỏi:

- Ngươi biết được thân phận của ta và sư muội, sao lại dám càn rỡ như thế.

- Sư huynh! Sau khi ngươi và ta thân vẫn đạo tiêu, không ai biết được ngọn nguồn nơi đây, hắn việc gì phải sợ chứ?

Nữ tử áo đỏ bỗng nhiên lên tiếng nhắc nhở, lập tức lại giương mắt nhìn hầm hầm, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Muốn giết hai huynh muội ta, cứ động thủ đi. Nhưng nếu ta còn một hơi thở, thề không bỏ qua. Hự.

Có lẽ là bị động tới vết thương, nàng ta suy yếu hự một tiếng kia sau đó mỏi một vô lực cúi đầu xuống, vẻ nuối tiện hiện rõ trên nét mặt.

- Ha ha! Muốn chết à, không dễ đâu, ngày sau sẽ có người thành toàn cho ngươi.

Hổ Đầu theo tiếng nhìn lại, tâm sinh nghi hoặc.

Ô Nhị là tên giả. Tên gia hỏa đó tên thật là Đấu Tương, là sư huynh muội với nữ tử áo đỏ đó. Vốn tưởng rằng hắn là tên đầu sỏ gây ra chuyện hôm nay, ai ngờ cừu gia lại là một người khác.

Ở đầu bên kia của sơn động có cửa động không lớn, chắc là nơi duy nhất để ra vào nơi này. Trước cửa động có ba vị nam tử trung niên đang đứng. Trong đó, hán tử tráng kiện chậm rãi bước về phía giữa bốn cột đá, xoay người nói với Hổ Đầu và lão Long:

- Hai người các ngươi nếu muốn sống thì hãy trả lời thật cho ta.

Lão Long không lên tiếng trả lời, chỉ lạnh lùng quan sát hán tử trung niên kia.

Hổ Đầu lại trừng mắt, không nhịn được chửi ầm lên:

- Dám ám toán lão tử, ngươi con mẹ nó là ai chứ? Ái da.

Hắn đang giận không thể át, không nhịn được ra sức giãy dụa. Mà xích sắt làm bằng huyền kim thiết có chứa cấm chế, không chỉ kiên cố dị thường, còn giống như là khóa chặt tu vi, căn bản không thể giãy dụa, hơi có động tác chút là sẽ xé rách huyết nhục, gân cốt, sự đau đớn kịch liệt khiến người ta không thể chịu nổi. Hắn kêu thảm một tiếng, đành phải cố nén lửa giận.

Hán tử trung niên đã sớm có sở liệu đối với tình hình này, cười ha ha không cho là đúng:

- Ha ha! Đừng quản ta là ai, ta lại hỏi ngươi.

Hắn hơi dừng lại một chút, mang theo vẻ mặt đắc ý khoay tay nói:

- Hai người các ngươi đến từ đâu, có biết Lâm Nhất không?

- Lâm Nhất.

Hổ Đầu đột nhiên ngây ra, không nhịn được nhắc lại một câu.

Tên gia hỏa này bắt hai huynh đệ mình tới đây, cũng không chịu để lộ thân phận, rõ ràng là một hồi âm mưu quỷ kế. Mà người hắn nhắc tới chính là lão đại. Lão đại đã xảy ra chuyện gì à?

Hổ Đầu vừa muốn nhìn sang lão Long thì lập tức ánh mắt lóe sáng, cực kỳ kiêu ngạo hỏi ngược lại đối phương:

- Lâm Nhất là ai? Hắn quản được huynh đệ thiên sinh địa dưỡng ta à, đúng nực cười.

Thần sắc hán tử trung niên cứng lại, quan sát Hổ Đầu từ trên xuống dưới. Đối phương trợn mắt nhìn lại, rất có vẻ giả vờ ngốc nghếch. Hắn tay vuốt râu, lắc đầu không cho là đúng kia không chất vấn nữa, mà xoay người bước về phía cửa động, ý vị thâm trường cười nói:

- Thần thú tề tụ, thiên cổ khó gặp, ha ha!

Hổ Đầu hung hăng nhổ một ngụm nước bọt về phía bóng dáng của hán tử trung niên đó, sau đó cùng lão Long ánh mắt chạm nhau, đều thần sắc bất định mà nỗi lòng khó hiểu.

Đấu Tương là Huyền Vũ không sai, mà hắn không ngờ có sư muội là Chu Tước. Một đôi sư huynh muội như vậy là lai lịch thế nào? Còn cả thần thú tề tụ mà hán tử trung niên đó nói là ý gì?

Hán tử trung niên đi tới trước cửa động, không quên quay đầu lại nhìn, vẫn không che giấu được vẻ đắc ý trong thần sắc. Sau đó, hắn cười ha ha, xoay người lại rời đi. Mà vừa đi qua cửa động hẹp dài liền có người vội vàng chạy ra đón. Hắn vung tay lên, đã phong cấm đường đi, ngăn lại:

- Đây là Cửu U cấm địa, người ngoài không được vào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free