Vô Tiên - Chương 2156:
Vào lúc này, từ đàng xa có mấy chục người dần dần đuổi tới gần.
Thiên Ninh nhìn về phía người tới hừ lạnh một tiếng, chậm rãi ẩn giấu thân hình…
…
Lúc Thiên Ninh xuất hiện lần nữa đã đi tới mảnh đất khác.
Đó là một khối tàn thạch, hình dáng đoạn đỉnh, chỉ khoảng mấy dặm, lẳng lặng trôi lơ lửng trong bóng tối. Bốn phía tinh vân biến ảo, gió mạnh gào thét, rất là thần bí khó lường!
Xa gần trên thạch đỉnh có chín sơn động lớn nhỏ không đồng nhất. Những sơn động này chính là chỗ Thiên Ninh cùng mấy vị đồng bạn nương thân. Tuy lộ vẻ đơn sơ mộc mặc, hoang vu khó tìm nhưng lại là một nơi khổ tu tốt.
Thiên Ninh dừng lại trước cửa một động phủ. Từng tầng tinh vân biến ảo phía cuối, sắc trời u ám tựa như huyền cơ mạc định…
Vào lúc này có tiếng nói truyền tới:
- Theo báo cáo, khi Cửu Tinh liên kết thành một chuỗi, hỗn độn mở ra. Như vậy đi về trước có thể xuyên qua các giới Cửu Thiên, thậm chí còn là vũ trụ tứ phương!
Thiên Ninh không quay đầu lại, nhìn về phía xa.
Người lên tiếng nói tiếp:
- Ranh giới Bát Hoang tiếp giáp hỗn độn. Bất kể có thế nào, chúng ta cứ tạm ở đây, tạm thích ứng chờ thời cơ…
Một đám già yếu tàn phế bị thường, trước khi khôi phục toàn bộ tu vi vẫn không thể xuất đầu lộ diện, chỉ đành phải núp ở trong một nơi hoang vu ẩn nhẫn chờ đợi. Mà nơi này đi về trước là hỗn độn, phải đi qua đất Cửu Thiên, ngày sau có chỗ nào tiện lợi cũng không biết, cho nên mới phải tạm thích ứng.
Thiên Ninh gật đầu một cái, nói:
- Muốn đi Cửu Thiên phải đi qua Linh động, hỗn độn. Nhưng…
Hắn chậm lại một chút, lại nói:
- Đối với chúng ta, cuộc đời nếu có thể đạt được thành tựu trong cảnh giới, nắm giữ Bát hoang đã đủ!
Cửu Thiên, không biết lại khó lường. Tung tích tam Hoàng không rõ, chắc là có liên quan. So với mạo hiểm vô ích, ngược lại không bằng xoay quanh bát Hoang. Nhưng nếu diễn hóa thiên địa mà chế tạo Càn Khôn, hắn là chúa tể đế hoàng, sinh tử tiêu dao đều ở trong tay ta…
Có lẽ là cảm thấy lời nói của Thiên Ninh khác với ngày xưa, người vừa lên tiếng quay lại hỏi:
- Huynh trưởng! Lần này ngươi đi ra ngoài có phải đã hiểu ra cái gì?
Thiên Ninh cũng không vội vã trả lời, mà xoay người lại chậm rãi bước vào động phủ, lại cười nói:
- Thiên Khí! Bế quan tới nay, thương thế có tốt hơn không?
Động phủ rất là đơn sơ, chỉ khoảng hai ba trượng, chỉ là một sơn động tầm thường mà thôi.
Phía cửa hang có một người đàn ông vải bào râu ngắn đang ngồi, tóc tai bù xù, hình dáng trung niên, gò má gầy gò, hai hàng lông mày như kiếm, ánh mắt thâm trầm, tuy thần sắc có chút yếu tớ nhưng vẫn có chút khí thế cường ngạnh. Hắn nhìn về phía Thiên Ninh bên cạnh gật đầu ra hiệu, tiếng nói thoáng run lên, nói:
- Ta đã không còn đáng ngại, một gian nữa tìm Lăng Đạo báo thù không khó…
Vị nam tử trung niên này chính là một trong hai Đại trưởng lão môn hạ Ma hoàng, Thiên Khí. Hắn từng gặp bất trắc, kinh mạch toàn thân bị hủy, tu vi không còn được một phần mười, nếu muốn hoàn hảo như lúc đầu sợ là không dễ dàng. Bây giờ nóng lòng trả thù chẳng qua cũng chỉ là hận ý khó tiêu mà thôi!
Thiên Ninh vô tình nhắc tới chuyện cũ, để tránh Thiên Khí xúc động liền ngồi xuống ở một bên, a a cười nói:
- Lần này trở về ta cũng phải bế quan. Nếu không lại bị chửi là người mù quả thật phiền lòng…
Thiên Khí nhất thời ném tâm trạng hỗn độn qua một bên, hai hàng lông mày khẽ nhướn, kinh ngạc nói:
- Ai dám mắng ngươi như vậy?
Thiên Ninh vuốt râu, trầm ngâm một chút, trả lời:
- Nói tới đơn giản, nhưng nếu muốn nói rõ ngược lại cũng dài dòng…
Thiên Khí không hiểu.
Thiên Ninh hỏi ngược lại:
- Ngươi có nhớ tới hôm đó thoát hiểm, vi huynh đã lập “một lời đã định với một người?
Thiên Khí như bừng tỉnh, nhưng lại không hiểu rõ.
Liên quan tới “một lời đã định hắn dĩ nhiên biết. Lúc một nhóm chín người gặp khốn đốn, lại được một người trẻ tuổi tương trợ mới may mắn thoát thân. Mà Thiên Ninh đã từng hạ cam kết, sau khi chuyện thành công sẽ khẩn cầu hoàng tôn Huyền Tiêu thu Lâm Nhất đó làm đồ đệ để đáp tạ. Cho dù không được cũng sẽ giúp hắn có nghiệp bá thành tựu bất phàm.
Nhưng tất cả đều chỉ là do Thiên Ninh nói qua loa lấy lệ, căn bản không gặp được hoàng tôn, làm sao có thể nói tới thu học trò? Cái gọi là cướp lấy Ma thành lại có một lời chú mục khác, chính là “khi nào tới đó lại bàn tiếp. Khi nào tới rất khó nói; mà hứa hẹn này mờ ảo không khác gì hoa trong gương, trăng trong nước. Buồn cười chính là tiểu tử ngốc kia lại tin là thật, còn tuyên bố “một lời đã định…
Thiên Ninh bị người khác mắng là kẻ mù có liên quan gì tới chuyện này?