Vô Tiên - Chương 2155:
Trong tinh không, ba người cách nhau đối lập trăm trượng.
Nhưng, lão giả cặp mắt mù kia, túy trên má gầy khô lộ chút nghi ngờ nhưng thần thái vẫn uy thế khó lường. Mà mắt hai huynh đệ kia lại lóe sáng, chỉ vì bốn phía bị cấm chế không đường ra nên đành ở lại bên trong.
Lão Long đối mặt với nghi vấn của Thiên Ninh lại không biết nên giải thích như thế nào.
Lâm Nhất chỉ có một. Tại sao lại có người khác?
Tuy lão Long có phân thần tam thế rèn luyện của Yêu Hoàng, nhưng muốn bản thân có thể sử dụng được cần một đoạn thời gian nữa để ngộ ra. Còn đầu Hổ không hổ là Hổ ca của đám người, tâm niệm khẽ động đã tỉnh ngộ.
Ở trong Hồng Hoang còn có người trùng tên với lão đại? Lâm Nhất một tên hai chữ, không chỉ có quý danh lanh lảnh như đầu Hổ ta, còn lộ ra uy phong.
- Lão Long, ngươi dám bán đứng lão đại? Sau này nếu hắn tìm ngươi tính sổ cũng đừng trách ta không giúp ngươi!
Nơi nay đang giằng co, đầu Hổ hậm hực nói một câu lại quay về phía trước, lớn tiếng nói:
- Nghe lão tử nói đây, lão đại của ta chính là Lâm Nhất! Dám đối địch với anh em ta, cẩn thận rước họa vào thân, hừ hừ…
Thấy đối phương xem thường, hắn nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lại nói tiếp:
- Về phần hắn là Lâm Nhất nào, người trùng tên trùng họ nhiều như vậy. Ngày sau vừa gặp liền biết…
Đầu Hổ tự cho là nói rõ ràng, khẩu khí thở hổn hển như trút được gánh nặng, sau đó lại mang dáng điệu dứt khoát ra đi, hai tay nắm chặt, trầm giọng quát lên:
- Lão đầu, là chiến hay lui, muốn làm gì cũng được! Trời sập xuống cũng có anh em ta tiếp!
Lão Long mượn nhờ tinh huyết của Lâm Nhất tu luyện mới có hôm nay, cũng giống như một loại huyết mạch truyền thừa. Với mối quan hệ sâu xa này, không quá mức khá biệt với cha con anh em, làm sao có thể làm ra thủ đoạn phản bội. Chỉ là lão giả kia cũng không phải hạng người vô cùng hung ác, muốn mượn cơ hội đối thoại tìm đối sách, ai ngờ đầu Hổ lại vô cùng sảng khoái nói ra mấy câu kia, ngược lại đã tự tuyệt đường lui.
Thôi vậy! Anh em đồng tâm, toàn lực hợp lại đấu với hắn một trận!
- Lão phu chỉ hỏi Lâm Nhất là người nào, ngươi lại nói không đầu không đuôi. Hừ…
Vào lúc này Thiên Ninh lại hừ lạnh một tiếng.
Mà hắn cũng không phát tác, ngược lại không chút biểu lộ nói tiếp:
- Lão phu có quen một người. Tu vi ở giữa Tiên Quân cùng Động Thiên, huyền bào, tuổi tác còn trẻ đã có râu đen, rất khiêm tốn hữu lễ, có phong thái quân tử. Nếu hắn là lão đại của hai ngươi có thể, cũng có chút thể diện…
- Đó không phải lão đại chúng ta!
Đầu Hổ không đợi đối phương nói xong đã dứt khoát ngắt lời:
- Lão đại ta hàng năm cả ngươi bụi bặm u tối, đàn bà dường như không thích lưu râu, còn phong thái quân tử thật ra là làm bộ làm tịch, một khi tức giận thật không phải là người...
Lao Long không nghe nổi nữa, thấp giọng quát lên:
- Đầu Hổ! không được chê lão đại!
Đầu Hổ trừng hai mắt, ra vẻ thông thạo nói:
- Người lão đầu kia nói tuy có tu vi cùng tuổi tác xấp xỉ lão đại, nhưng tuyệt đối không phải một người…
Hắn lại vung tay lên, quát lớn:
- Đừng dài dòng nữa! Thật muốn xem thử bản lãnh của lão đầu mắt mù ngươi lớn thế nào…
Thiên Ninh không để ý tới đầu Hổ, chỉ lặng im như có điều suy nghĩ. Một lát sau hắn vẫn khó có thể tin lắc đầu một cái, lẩm bẩm:
- Là duyên trùng hợp hay là nhân quả định trước…
Mặc dù đầu Hổ vui mừng chưa vẫn chưa quên tình cảnh bản thân. Chợt thấy lão giả kia thất thần, hắn đánh ra một quyền về phía trước. “Rắc một tiếng, lực đạo tỏa ra, cấm chế cường đại bốn phía nhất thời bị phá. Sau đó tâm tình vui vẻ quát lên:
- Đi…
Tất cả nhìn như đột nhiên nhưng đều là cố ý làm. Mà xông phá trói buộc lại dễ dàng mà ngoài dự liệu như vậy!
Lão Long hơi kinh ngạc, nhưng không kịp suy nghĩ nhiều, cũng không dám chần chừ. Cơ hội không thể mất, mất rồi sẽ không trở lại. Hắn vội vàng nắm cánh tay đầu Hổ, lắc mình chui về phương xa.
Thoáng lát sau, hai đạo hồng quang lúc xanh lúc trắng dần dần biến mất ở trong tinh không.
Thiên Ninh cũng không xuất thủ ngăn cản, vẫn đang tự nói:
- Tuy lão phu không thể so với trước, nhưng thu thập một đôi cường long ác hổ là chuyện dễ dàng, chẳng qua là thiếu ân huệ không cách nào giao phó, ngày sau cũng sẽ gặp lại…
Tâm tư hắn đã định, khẽ cười khổ nói:
- Thật đúng là một đôi anh em tốt, hai kẻ lỗ mãng…