Vô Tiên - Chương 2150:
Thế đi của đầu Hổ bị cản, bị ép lui về phía sau mấy bước.
Cam Tứ Tử bỗng dưng bay ra khỏi đám người, dừng ở giữa không trung, sau khi thấy rõ tình hình phía sau liền tức giận nói:
- Yêu tu to gan, tự tìm cái chết…
Tự nhiên sanh biến khiến mọi người ở đây sợ hết hồn, không kịp suy nghĩ nhiều, mỗi người đều nhanh chóng xuất ra pháp bảo, mang theo thần sắc phòng bị.
Đầu Hổ thấy mình một chiêu thuận lợi lại không thể lấy được mạng đối phương, âm thầm tiếc hận. Hắn còn muốn tiếp tục phát huy nhưng lại không còn thời cơ. Đám người đã như chim kinh sợ bay tán loạn, lại vây quanh giữa không trung bày trận chờ đợi. Mà Cam Tứ Tử lại rơi xuống trên sườn núi bên ngoài mười mấy trượng, cũng có bóng người từ xa gần lần lượt xông ra.
Cam Tứ Tử cho hai chân chậm đất, lảo đảo mấy cái mới khó khăn đứng vững, mà pháp lực hổ thể đã bị đánh bể, áo choàng sau lưng cũng bị xé rách một chỗ, hình dáng chật vật không chịu nổi. Tuy vết thương nặng nhưng tính mạng không sao. Hắn lau vết máu trên khóe miệng, lấy ra mấy viên đan dược ăn vào, chưa kịp thở liền lộ vẻ mặt dữ tợn hô lớn với bốn phía:
- Kia… đó là Yêu tu, hắn là của ai, ai cũng không được phép cướp….
Bóng người giữa không trung càng ngày càng nhiều, tiếng ồn ào nổi lên bốn phía…
- Yêu tu phạm Ma Hoàng cốc ta, người người đều phải giết…
- Cũng chỉ là một tiểu bối Tiên Quân, xuống tay trước là được…
- Đừng để hắn đi…
- Phòng thủ bốn phía…
“…
Chỉ trong nháy mắt đã là trùng vây khắp nơi. Đầu Hổ trên đất đã tiêu tán lửa giận, nhìn bóng người lung tung bốn phía liền ngạc nhiên thất thanh:
- Lão tử rước lấy phiền phức rồi…
Lúc này một bóng người tới bên cạnh quát lên:
- Dài dòng!
Đối phương không nói lời nào, nhanh chóng nắm tay hắn phóng lên cao.
Đầu Hổ thấy lão Long kịp thời hiện thân, tinh thần liền chấn động. Mà lòng hắn vẫn nghi ngờ, nhanh chóng quay đầu nhìn lại. Bóng người phấn y kia đã biến mất từ lâu…
Lão Long một mực khoanh tay đứng nhìn, đầu Hổ ngang nhiên xuất thủ căn bản không kịp cho hắn ngăn cản, hoặc là nói cũng chưa từng ngăn trở. Nếu không nhịn được mà sinh lòng gây họa, cứ để đại náo một lần. Cảnh tượng ăn tươi nuốt sống như vậy khiến một kẻ không để ý sống chết của người khác như hắn không đành lòng nhìn.
Không phải giết chóc cùng huyết tinh với vật đã mất, mà là nhận biết được nhân tính cùng lăng nhục.
Vạn vật sinh linh đều lấy đại lộ thành hình người làm chính, ai ngờ cái gọi là đại lộ cũng chỉ là một loại sụp đổ, tan vỡ cùng thú tính luân hồi…
Cam Tứ Tử vừa mới kịp thở liền muốn báo thù kẻ đánh lén kia, ai ngờ đối phương lại có người giúp đoạt đường trốn chạy. Hắn sao chịu bỏ qua, vừa hô to vừa vội vàng đuổi theo, tuyệt đối không thể để người khác chiếm tiện nghi, Yêu tu đó là của mình…
Hai huynh đệ vừa mới nhảy lên giữa không trung sơn cốc đã bị một đám người hỗn loạn ngăn cản đường đi. Sau đó có vô số pháp lực ầm ầm đánh tới, sát cơ cường đại cùng ác liệt không thể đỡ. Mà hai người đi tới gấp rút, đối tượng đả kích nhất thời không thể né tránh. Lão Long nắm tay đầu Hổ không buông, lại há miệng phun ra một luồng Chân Long hỏa.
Trong nháy mắt quần công tiến tới gần.
- Ầm——
Hơn mười pháp lực nhất thời xé rách Chân Long hỏa. Mà lực cắn trả hung mãnh vẫn đánh tới, hai bóng người song song rơi xuống sơn cốc.
Vào lúc này, Cam Tứ Tử thừa dịp loạn đón đầu tiến lên, hắn không kịp phân biệt tu vi lão Long mà lại âm thầm vui vẻ, nhanh chóng sử dụng một luồng kiếm quang muốn một lướt bắt cả hai người đối phương.
Lúc hai huynh đệ rơi xuống, lão Long vẫn nắm tay đầu Hổ. Sắc mặt hắn tái xanh, trong mắt chớp động hàn quang, uy thế Động Thiên sơ kỳ bùng phát. Mà Hổ ca bên cạnh lại kêu to:
- Con mẹ nó, liều mạng…
Lão Long đột nhiên buông tay đầu Hổ, thế rơi xuống càng thêm gấp. Mà hắn đột nhiên xoay người, mang theo khí thế cuồng hoành hung hăng đánh ra một quyền. Sóng gió nổi lên, long ảnh gào thét, ngay sau đó vang lên thanh âm “ầm, huyết quang tung tóe, một bóng người chia năm xẻ bảy.
Đó chính là Cam Tứ Tử đuổi giết không tha ! Hắn đứng mũi chịu sào, căn bản không kịp kinh ngạc, càng không thể né tránh đã bị vùi lấp trong sát cơ bạo ngược…
Một chiêu của lão Long lấy mạng Cam Tứ Tử, không dừng lại liền bay đi.
Phía dưới thung lũng là một mảnh huyết nhục hỗn độn, so sánh với cổ thi thể bị bằm thây không lành lặn kia, ngược lại cũng có chút tăng thêm cảnh sắc…
Đầu Hổ ở chỗ cũ gầm thét:
- Nhiều người thì sao chứ? Lão tử muốn quét sạch Ma Hoàng cốc, lão tử muốn đại khai sát giới, lão tử hôm nay liều mạng…
Chỉ thấy không dưới mấy trăm người vây quanh giữa không trung phía trên sơn cốc. Đông đảo tu sĩ Thiên Tiên, Kim Tiên cùng Tiên Quân, còn có hơn mười vị cao thủ Động Thiên. Từng người đằng đằng sát khí, vây quanh Ma Hoàng cốc rộng lớn cá nước không lọt…