Vô Tiên - Chương 2149:
Một vật từ trên trời rơi xuống, “ầm một tiếng nện trên đất sườn núi ở ngoài trăm trượng. Sau đó có thân người rơi xuống, ra hiệu với bốn phía, người vây xem dần dần tụ lại, đều mang thần sắc tò mò.
Thấy vậy, đầu Hổ vừa muốn nhấc chân đi tới, chợt đầu vai nặng nề, lão Long đẩy hắn về sau, tự ý giành đi trước. Hắn không thèm tranh chấp, vội vàng đi theo, hai mắt chăm chú nhìn động tĩnh phía trước.
Vật rơi xuống đất kia là một hán tử mặt vàng máu thịt mơ hồ, đã sớm bất tỉnh nhân sự, nhưng vẫn còn khí tức, hiển nhiên chưa chết. Người rơi xuống theo là một lão giả gầy gò, áo vải bọc thân, râu tóc xám trắng, thần sắc ngoan độc, là một cao thủ Động Thiên sơ kỳ tiểu thành. Hắn đi hai bước trên sườn núi, giải thích với mọi người vây lại:
- Các vị đạo hữu! Đây là yêu thú tu vi Hợp Thể, tên Hoàng Ban Hổ, ở trong Ma Hoang cũng không thấy nhiều, Cam mỗ vừa vặn thấy trong tinh không liền nhân cơ hội bắt lại. Máu thịt xương tủy, thậm chí cả người không có chỗ nào không phải bảo vật…
Lúc này bốn phía đã vây quanh hai, ba mươi tu sĩ.
Có người hưng phấn nói:
- Cam Tứ Tử, không cần dài dòng, cho cái giá tiền…
Có người phụ họa:
- Đã là lúc sắp chết, mau động thủ…
Có người tay áo tung bay, đã bắt đầu rục rịch.
Lão giả được gọi là Cam Tứ Tử vuốt râu cười một tiếng, không vội vàng giải thích:
- Một chén máu tươi, mười khối thần thạch; xương, thịt, nội tạng đều là năm khối thần thạch một phần; tinh hồn thì là năm mươi khối thần thạch; yêu vật Nguyên thần Hợp Thể quả thật hiếm có, các vị đừng nên bỏ qua…
Mọi người đều liên tục gật đầu, từng người hai mắt sáng lên không kịp chờ đợi! Giống như bầy sói rình xung quanh, chỉ chờ một trận thịnh yến chia sẻ máu thịt!
Đây là muốn ăn tươi nuốt sống người khác?
Lão Long dừng lại ở bên ngoài hai mươi trượng, hôm nay lần đầu gặp tình hình như vậy liền có chút kinh ngạc.
Sắc mặt đầu Hổ âm trầm đứng bên cạnh lão Long, một đôi thiết quyền vang lên tiếng rắc. Tuy nói trong những năm tháng ở yêu vực đã sớm thấy yếu phải chịu mạnh. Mà hôm nay gặp phải một yêu tu còn chưa chết lại sắp bị người ta chia như thức ăn, quả thật khiến hắn khó tin cùng bực bội dị thường.
Hiểm đạo gian nan, sinh tử vô thường. Là đối thủ, chỉ cần giết là được, hoặc trực tiếp cắn nuốt máu tươi, cớ gì phải bày ra thu đoạn phân thây bán lấy tiền? Tốt xấu gì cũng là một vị đồng đạo, sao có thể giữa ban ngày ban mặt tùy ý làm nhục? Mà bản thể chính là Hoàng Ban Hổ, là thần dị thú, ngay sau tu thành tiên nhân cũng có thể trở thành Kim thánh, căn bản không đáng bị đối đãi như heo chó vậy. Nhân tính… thật đúng là con mẹ nó nhìn không thấu….
- Phác——
Một tiếng vang nhỏ từ trong đám người phía trước truyền tới.
Chỉ thấy Cam Tứ Tử sử dụng một luồng kiếm mang chặt đứt từ đầu gối xuống dưới hán tử trên đất. Đối phương có rút lại, chỗ chân gãy nhất thời huyết quang phun trào, mà hắn cũng không để mất thời cơ, nhanh chóng ném ra mấy chén sành, trong nháy mắt đã đỏ thẫm máu, bốn phía một mảnh hoan hô…
- Ta nhổ…
Đầu Hổ hung hăng phun một cái, vẫn là ấm ức tích tụ khó nhịn, hai mắt chợt lóe sát cơ, nhấc chân liền muốn đi về trước, lại có người hỏi nhỏ một bên:
- Ngươi muốn làm cái gì?
Thân hình hắn ngừng một lát, đột nhiên quay đầu.
Lão Long vẫn đứng không nhúc nhích, cũng theo đầu Hổ nghe tiếng nhìn lại.
Là cô gái đáp lời hỏi đường lúc trước, một người tốt bụng! Nàng lặng lẽ đứng cách đó không xa, một đôi minh mâu thiện lãi, hỏi tiếp:
- Ngươi muốn vì bất bình, khuếch trương chính nghĩa hay chỉ là xuất ra ác khí?
Lại hơi cười chúm chím, thần sắc thoáng qua một chút giảo hoạt, lại thân thiện nhắc nhở:
- Nơi đây vô số cao thủ, không cần thiết rước họa vào thân…
- Ngươi…
Đầu Hổ nhìn chằm chằm cô gái kia, có chút nghi ngờ, lại nhất thời không biết nói từ đâu. Đang lúc phiền loại, bên ngoài hai mươi trượng lại có động tĩnh truyền tới, hắn không rãnh quan tâm nhiều, vội vàng nhìn về phía trước.
Phấn y nữ tử còn chưa dứt lời, mặt mày khẽ biến liền xoay người đi, lấy tay che mặt, dáng vẻ nôn mửa…
Vừa nhìn lại, hán tử trên đất đã bị rút sạch máu tươi. Mà lão giả gọi là Cam Tứ Tử vẫn không chịu buông tha, rút kiếm chém đầu hắn xuống, cũng mổ bụng, phong cấm thần hồn. Bốn phía có người bưng chén há miệng to uống thỏa thích, có người ăn thịt, có người cười to ha ha! Tình hình này giống một đám chói sói phân thây tranh đồ ăn…
Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, khó tránh khiến người khác cảm động lây. Hai mắt đầu Hổ đã hơi ửng đó, lồng ngực giận không kềm được. Lão tử hôm nay không phải là muốn đánh vì bất bình, cũng không phải khuếch trương chính nghĩa, chỉ là muốn xóa đi ác khí! Nếu người Ma tu cũng đối đãi với Yêu tu như vậy, đổi lại ngày sau lão tử chẳng lẽ cũng có kết cục như hán tử kia? Ai có thể nhịn chứ lão tử không thể!
Đầu Hổ bực bội hừ một tiếng, thân hình chợt vọt về phía đám người. Lúc này thế đi như điện, trong nháy mắt đã vọt tới sau lưng Cam Tứ Tử, đánh tới một quyền…
Ở đây đều là tu sĩ Ma tu, lại quen biết nhau cùng tụ tập nhiều người, tự nhiên ít đi lòng đề phòng. Hơn nữa đầu Hổ bất ngờ làm khó dễ khiến tất cả mọi người ở đây không kịp ứng phó.
Nhưng Cam Tứ Tử đó dù sao cũng là cao thủ Động Thiên, nhìn thấu hơn một chút, mọi thứ chỉ là trong chớp mắt. Đang lúc vô cùng bận rộn chợt thấy có sát cơ tới gần, hắn không kịp tránh né, quanh thân chợt lóe ánh sáng, trong nháy mắt pháp lực hộ thể, một quang mang màu bạc ầm ầm phóng tới…
- Ầm——