Vô Tiên - Chương 2125:
Cấm chế trước cửa động, Hổ Đầu nghiên tai chăm chú lắng nghe.
Động tĩnh gì cũng không có.
Đạo cấm chế này có chút cường đại, từng khiến cho hai huynh đệ thúc thủ vô sách, bên trong cấm chế cũng là gian mật thất năm đó Yêu Hoàng lưu lại, dù cấm chế trải rộng nhưng vẫn vững như thành đồng. Một đôi cô nam quả nữ bị nhốt bên trong, dù có làm ra chút hành động gì thì người ngoài cũng không thể biết được, wow, đúng thật bí ẩn, ha ha!
Hổ Đầu không chịu được mơ tưởng viễn vông.
Chẳng qua đôi cẩu nam nữ kia đều là Động Thiên cao thủ, nếu thiên lôi địa hỏa bốc lên, động tĩnh cũng không nhỏ. Cảnh giới của Hổ ca có chút thấp, chỉ sợ muốn xem náo nhiệt cũng không được. Cho nên có thể thấy được, tu vi cường đại luôn luôn quan trọng nhất.
Còn nữa, trước đây rõ ràng nhớ kỹ, mật thất cực kỳ chật chội, phải chăng hai người bọn họ muốn thi triển quyền cước?
Lão Long huynh đệ, Hổ ca rất xem trọng ngươi nha, nếu bị một nữ nhân đánh, việc này... không thể nói nổi, ha ha ha.
Hổ Đầu khi thì ôm bụng cười to, khi thì vò đầu bức tai, trong lòng khó chịu.
Thời gian một nén nhang trôi qua, bên trong cấm chế vẫn không có tiếng động. Nửa canh giờ sau, tình hình vẫn như trước, một canh giờ, hai canh giờ.
Hai canh giờ trôi qua, quả thật Hổ Đầu không chịu đựng được.
Thời gian lâu như vậy rồi, đừng nói phân ra thắng bại, sợ ngay cả hài tử cũng đã lớn rồi, sao lại không có động tĩnh chứ? Không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn...
Hai tay Hổ Đầu chắp sau lưng, đi qua đi lại trước cửa.
Trước tình hình không rõ, tuyệt không thể tùy tiện mở cấm chế, nếu lão Long có việc ngoài ý muốn, Hổ ca hắn cũng không thể may mắn thoát khỏi được. Mà cứ như vậy chờ đợi, quả thật quá dày vò, khi nào mới kết thúc đây?
Hổ Đầu lại chần chờ một lát, bỗng nhiên ngừng chuyển động, nhìn về phía cấm chế, trong ánh mắt lộ ra vẻ kiên quyết, được ăn cả, ngã về không.
Lão Long, ngươi không có việc gì thì tốt, nhưng nếu có bất trắc đừng nói Hổ ca áy náy, ngày sau cũng không biết ăn nói với lão đại thế nào.
Hổ Đầu giơ tay lấy ra ngọc bài mở cấm chế, giơ tay thoáng vung về phía trước, bản thân hắn cũng không chút trì hoãn, nghiến răng lách mình xuyên qua ánh sáng vặn vẹo, không quên nghiêm nghị hét lớn:
- Hổ ca đến rồi đây!
Lời hắn vừa thoát ra, liền im bặt, đứng nguyên tại chỗ, nghẹn họng nhìn trân trối.
Trong sơn động dài hẹp hơn mười trượng, lửa cháy hun khói, khắp nơi hỗn độn.
Cách đó không xa, trên bệ đá ba thước, có hai người quấn cùng một chỗ, phía trên cởi truồng, phía dưới... chậc chậc, cũng không có một mảnh...
Miệng rộng Hổ Đầu ngoác ra, đưa tay che mắt, nhún vai, như muốn nhanh chóng rời khỏi động. Tổ tiên có nói, nhìn áo mũ mà biết rõ liêm sỉ, phi lễ chớ nhìn! Còn nói, không phải chưa nhìn thấy, phong cảnh không khác gì. Tuy nhiên, chỉ trong nháy mắt hắn lại khẽ giật mình, nhịn không được xuyên thấu qua khe hở trên ngón tay mà quan sát.
Lão Long cởi truồng, lưng mờ ảo xuất hiện một tầng kim giáp, rất hùng tráng uy mãnh. Lúc này, hắn cưỡi trên người Thiên Tinh, một tay bóp cổ đối phương, một tay vung quyền muốn đánh, khí thế hung hăng chửi bới:
- Còn dám không phục, lão tử đánh chết xú bà nương ngươi.
Thiên Tinh xinh đẹp cùng cao ngạo, điêu ngoa hung hãn, lại là đệ tử Yêu Hoàng, tu vi Động Thiên cao thủ, vô cùng kiêu ngạo.
Lúc này, bộ váy đỏ rực của nữ tử đã không còn, tóc dài phiêu dật cháy bỏng không chịu nổi, duy chỉ có thân thể trắng như ngọc lóe lên ánh sáng chớp động mê người đến vô cùng, đương nhiên, còn tản ra sát khí hung tàn. Tuy nàng bị lão Long cởi truồng nhưng lại không có chút e lệ, hai chân vẫn ra sức đá lấy, nắm tay nhỏ vung lên nện vào cánh tay thô to bóp cổ nàng, thét to:
- Ác Long đáng chết, còn không buông bản cô nương ra, ta đá chết ngươi...
Nàng nhất thời không giãy tránh được, ngẩng đầu há miệng cắn tới.
Lão Long hừ một tiếng, một quyền nện xuống, miệng mắng:
- Chỉ là điểu nữ nhân, dám phách lối với lão tử.
Ầm một tiếng, Thiên Tinh bỗng ngửa ra sau, mà nàng cũng không chịu ngừng lại, há miệng phun ra một đạo hỏa diễm đỏ như máu.
Lão Long lại huy quyền đánh loạn, hỏa diễm hừng hực tán loạn.
- Ta không phải điểu nữ nhân, cũng không phải xú bà nương, ta chính là Chu Tước, thần giả trời sinh, ta cắn chết ngươi.
Thiên Tinh thừa cơ kêu thét lên, như điên dại ôm cánh tay lão Long thừa cơ cắn qua.
Trên cánh tay lão Long nhất thời tuôn ra một tầng Long Giáp dày đặc.
Từ miệng Thiên Tinh xuất hiện liệt diễm quỷ dị, miễn cưỡng phá giáp mà vào.
Lão Long buồn bực hừ một tiếng, vồ tóc Thiên Tinh xé ra, nhưng không xé được, hắn khó thở có chút bất đắc dĩ, lần nữa giơ quyền lên, lại nghe có người cười nói:
- Ha ha, Hổ ca cái gì cũng không thấy, hai vị đừng vội.
Cuối cùng Hổ Đầu cũng rõ mọi chuyện, nhất thời yên lòng, ai ngờ hai người sớm phát giác, chỉ không rảnh chiếu cố mà thôi. Cô nàng Thiên Tinh kia đột nhiên nhả ra, phun ra một đạo hỏa diễm, còn lên tiếng chửi bới:
- Cá mè một lứa, ta thiêu chết ngươi.
Điên bà nương, bắt người nào cắn người đó, mà nàng đúng là Chu Tước, trời sinh Thần Thú, tu vi cường đại, tính tình nóng như lửa, nghe nói còn có một thân bất tử, haiz, khó đối phó rồi đây. Nhìn thấy không, có người mông truồng cũng không dám buông tay, sợ không cẩn thận một chút sẽ bị ăn thiệt thòi. Hổ ca tuyệt không xen vào nam nữ phân tranh này, phải nhanh chóng né tránh thôi.
Hổ Đầu hả hê trêu chọc một câu, nhanh chóng rời đi, nhưng lại có phát giác, không chịu được quay đầu nhìn về phía gần đó.
Một đường ánh lửa tinh tế đột nhiên phóng tới, đảo mắt hóa thành một con chim nhỏ xinh xắn, lông đuôi bị cháy hồng hồng, cũng cực kỳ nhẹ nhàng vung vẩy hai cánh, nhẹ nhàng thướt tha khiến người ta chú ý, ồ, con chim này thật đẹp.